Tôi đứng dưới mái hiên rất lâu mới tra chìa khóa vào ổ. Bên trong vẫn còn mùi hồ dán, bụi giấy và trà hoa quế. Quầy gỗ cao đến ngực tôi hồi nhỏ giờ chỉ ngang hông. Sau lớp kính chia ô là những con dấu ngày tháng, dây gai, cân đồng, các ngăn thư trống. Trên ghế của dì có một chiếc áo len mỏng gấp ngay ngắn, như thể bà vừa ra sau nhà đun nước. Tôi đặt vali xuống và mở toàn bộ cửa sổ. “Chỉ là đồ vật,” tôi tự nói. Câu ấy nghe giả đến mức căn phòng cũng im lặng phản đối. Tôi bắt đầu kiểm kê từ ngăn tủ phía đông. Hồ sơ chuyển phát đã hết thời hạn lưu được cho vào thùng hủy bảo mật. Con dấu cũ để riêng cho bảo tàng quận. Những lá thư khách không đến nhận đã được hoàn trả từ trước. Tôi làm việc nhanh, theo thói quen của một người phục hồi giấy: đeo găng, kiểm tra độ ẩm, tách kim loại gỉ khỏi tài liệu, ghi nhãn từng hộp. Đến gần trưa, một tiếng cộc cộc vang lên trên mái. Tôi ngẩng đầu. Bụi vôi rơi xuống vai áo. Tiếng thứ hai đến từ bức tường sau dãy hộp thư. Rồi một mũi thước gỗ thò qua ô cửa sổ đang mở. “Tường phía tây rỗng ba phân,” một giọng nam nói. “Nếu cô dự định chất thùng sát vào đó, đừng làm.” Tôi bước ra sân sau. Một người đàn ông đang đứng trên thang, nửa người khuất dưới mái hiên. Anh mặc sơ mi màu than xắn tay, quần vải sẫm và đôi giày phủ bụi gạch. Kính gọng mảnh trượt xuống sống mũi khi anh cúi ghi số đo vào sổ. Bên hông anh là một chiếc thước gấp bằng gỗ đã sẫm màu ở các khớp. “Anh là ai?” tôi hỏi. Anh nhìn xuống. Gương mặt bình tĩnh đến mức câu hỏi của tôi có vẻ hơi thừa. “Chu Hoài Xuyên. Kiến trúc sư bảo tồn.” “Tôi không thuê kiến trúc sư.” “Tôi biết.” “Ủy ban khu phố thuê anh?” “Cũng không.” Tôi khoanh tay. “Vậy anh đang đo nhà của tôi mà không được phép.”