Chu Hoài Xuyên quay ra cửa sổ, cho tôi một khoảng im lặng. Ngoài phố, tiếng kéo cửa sắt vang lên từ tiệm may đối diện. Một phụ nữ tóc điểm bạc bước ra, treo lên móc cửa dải vải màu xanh ngọc. Trên biển hiệu mới sơn có ba chữ Tần Nhược Lan. Tôi nhìn lá thư thứ nhất. Rồi nhìn sang tiệm may. “Đó có phải là Tần Nhược Lan không?” tôi hỏi. Chu Hoài Xuyên không tỏ vẻ thắng cuộc. Anh chỉ đáp: “Phải.” “Tôi sẽ giao một lá. Chỉ để xác định tình trạng người nhận.” “Được.” “Nếu không thành công, sáu lá còn lại xử lý theo thủ tục.” “Được.” “Và anh đừng đi cùng.” Chu Hoài Xuyên gập thước gỗ, nhét vào túi áo. “Tôi còn năm mươi hai phút khảo sát.” Tôi cầm lá thư bước qua đường. Chuông gió ở cửa tiệm may rung lên khi tôi đẩy cửa. Tần Nhược Lan đang cúi bên máy may, cặp kính dây mảnh nằm thấp trên mũi. Những cuộn chỉ xếp sau lưng bà thành một bức tường màu sắc. Bà nhìn tôi vài giây rồi đứng bật dậy. “Vãn Ý?” Tôi chưa kịp trả lời, bà đã vòng qua bàn, nắm hai tay tôi. “Con bé này. Sao về mà không báo? Dì con chờ con đến mức cứ nghe xe dừng ngoài ngõ là ngẩng lên.” Câu nói chạm đúng nơi tôi đã cố khóa lại từ ngày nhận tin dì mất. Tôi rút tay ra chậm hơn mức cần thiết. “Tôi về làm thủ tục trạm.” “Đóng thật sao?” “Tòa nhà sẽ được bàn giao.” Ánh mắt Tần Nhược Lan lướt qua vai tôi, sang mái hiên xanh bên kia đường. “Ừ. Nhà không có người thì cũng lạnh.” Tôi đặt phong bì lên bàn cắt vải. “Tôi tìm thấy thứ này.” Bà nhìn tên mình, rồi đưa tay lên miệng. “Không thể nào.” “Bà biết người gửi?” Tần Nhược Lan không trả lời. Bà tháo kính, lau hai lần dù tròng không có bụi, rồi mới mở ngăn kéo lấy một con dao rọc chỉ nhỏ. “Tôi có thể mở không?” bà hỏi. “Thư gửi cho bà.” Bên trong chỉ có một tờ giấy gấp tư và một tấm ảnh lớp học đã bạc màu.