Chu Hoài Xuyên không nói thêm, nhưng vai anh rung rất nhẹ. Tôi không biết anh đang cười hay đường quá xóc. Chợ Đông Kiều nằm dưới một cầu cạn, chen giữa hàng rau và quầy sửa khóa là một tủ kính nhỏ treo đầy dây đồng hồ. Phó Minh Triết ngồi sau tủ, cúi sát một bộ máy bé bằng đồng xu. Chiếc kính lúp gắn trên mắt phải khiến ông trông như đang nhìn thế giới qua một cánh cửa tròn. Khi tôi đưa phong bì, ông không nhận ngay. “Người gửi là ai?” “Trên thư đề tên Ngụy Thừa Lễ.” Cây nhíp trong tay ông rơi xuống tấm nỉ. “Ông biết người ấy?” Chu Hoài Xuyên hỏi. Phó Minh Triết tháo kính lúp, nhìn chúng tôi lần lượt. “Biết. Một khách hàng làm hỏng chiếc đồng hồ của cha anh ta rồi đổ lỗi cho tôi.” “Vậy ông có quyền từ chối thư,” tôi nói. Ông im lặng khá lâu. Cuối cùng, ông chìa tay. “Đã đến tận đây thì đọc.” Lá thư không phải lời buộc tội như ông từng chờ đợi. Ngụy Thừa Lễ viết rằng chiếc đồng hồ đã hỏng trước khi mang đến tiệm. Khi ấy anh ta vừa mất việc, quá xấu hổ để thừa nhận đã tự tháo máy và làm gãy trục. Phó Minh Triết sửa miễn phí, còn nhận lỗi trước mặt cha anh ta để hai cha con khỏi cãi nhau. Nhiều năm sau, trong một đêm Ngụy Thừa Lễ định rời nhà mà không nói với ai, tiếng chuông của chiếc đồng hồ đã khiến anh ta dừng lại. Anh ta quay về, thú nhận mọi chuyện, rồi cùng cha mở một xưởng đồ gỗ nhỏ. Cuối thư là một câu ngắn: Cháu nợ bác không phải một chiếc đồng hồ, mà một lần được phép quay về. Phó Minh Triết đọc lại câu ấy ba lần. Ông mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một chiếc hộp nhung đã sờn. “Ông vẫn giữ sao?” tôi hỏi. “Chiếc đồng hồ khác.” Ông bật nắp. “Của cha tôi. Từ ngày bị vu làm hỏng đồ của khách, tôi không nhận sửa đồng hồ kỷ niệm nữa. Chỉ thay pin, thay dây, việc gì không thể bị ai gắn vào một câu chuyện.”