Tôi hiểu anh nói thật. Chính điều đó lại khiến tôi không biết nên lùi về đâu. Sáng hôm sau, đồng hồ cũ được treo lên tường. Nó chạy chậm mười hai giây mỗi giờ, nhưng Phó Minh Triết bảo đừng sửa thêm. “Một nơi giữ thư chín năm không cần đúng giờ đến mức tàn nhẫn,” ông nói. Tấm rèm kem có đường chỉ xanh cũng được lắp. Khi nắng xuyên qua, những đường chỉ đổ bóng lên sàn như các tuyến đường nhỏ. Trên tường bản đồ, ba thẻ đã chuyển sang cột “đã trao”. Dưới tên Hạ Tử Kỳ, tôi viết: một người con được phép thay đổi công thức. Chu Hoài Xuyên đứng sau vai tôi. “Còn bốn lá.” “Tám ngày.” “Cô lo không kịp?” “Tôi lo sẽ kịp.” Anh im lặng chờ tôi nói tiếp. Tôi đặt bút xuống. “Mỗi lá thư đến nơi, căn nhà này lại có thêm một lý do để không thể xử lý như tài sản. Nhưng lý do không trả tiền sửa mái, không ký hồ sơ sử dụng và không giải quyết công việc của tôi ở Lâm Châu.” “Đúng.” “Tại sao anh không tranh luận?” “Vì cô vừa nói sự thật.” “Anh luôn khiến người khác khó cãi như vậy sao?” “Chỉ khi tôi đồng ý.” Tôi quay lại. Khoảng cách giữa chúng tôi gần hơn tôi nghĩ. Trên tóc anh còn một hạt bụi vôi trắng. Tôi đưa tay lên theo phản xạ rồi dừng giữa chừng. Chu Hoài Xuyên hơi cúi đầu, không tiến lại cũng không né đi. Tôi phủi hạt bụi khỏi tóc anh. “Đừng hiểu lầm,” tôi nói. “Bụi có thể rơi vào tài liệu.” “Được.” Nhưng khi anh quay sang bản đồ, tôi thấy vành tai anh đỏ lên. Tôi cúi xuống cuốn sổ, giả vờ tìm địa chỉ lá thư thứ tư. Bên cạnh tên La Duy Thành, dì Tú Hà không ghi số nhà. Bà chỉ viết một câu: Người luôn chờ thêm một phút ở chuyến cuối. Chu Hoài Xuyên nhìn nét chữ rồi mở tờ bản đồ tuyến xe cũ. “Tuyến mười một,” anh nói. “Nếu còn lái, ông ấy sẽ qua bến phía nam lúc mười chín giờ bốn mươi.” Tôi nhìn chiếc đồng hồ chạy chậm trên tường. “Vậy tối nay,”