tôi nói, “chúng ta thử chờ một chuyến xe.” Bến phía nam không còn mái che cũ, chỉ có một tấm bảng điện tử và hai hàng ghế kim loại lạnh ngắt. Tôi cùng Chu Hoài Xuyên đến sớm mười lăm phút. Anh mang theo bản đồ tuyến xe, tôi giữ lá thư trong túi chống ẩm. Mưa đã ngừng nhưng mặt đường còn loang nước, phản chiếu đèn cửa hàng thành những vệt vàng dài. “Tuyến mười một đổi tài xế nhiều lần,” tôi nói. “Chúng ta chỉ có một câu ghi chú.” “Và một cái tên.” “Nếu gặp sai người?” “Xin lỗi rồi về.” “Nếu không gặp?” “Ngày mai thử lại.” Cách anh chia thất bại thành những việc nhỏ luôn làm tôi bớt sợ nó hơn. Mười chín giờ bốn mươi hai, chiếc xe số mười một rẽ vào bến. Người lái là một người đàn ông ngoài bốn mươi, vai rộng, tóc cắt ngắn. Khi hành khách cuối cùng xuống xe, ông vẫn ngồi sau vô-lăng, nhìn một phụ nữ lớn tuổi chạy từ đầu phố tới. Ông giữ cửa mở thêm gần một phút. Tôi và Chu Hoài Xuyên nhìn nhau. La Duy Thành nhận lá thư nhưng không mở ngay. Ông đặt nó trên bảng điều khiển, hoàn tất sổ chuyến rồi mới mời chúng tôi ngồi hàng ghế đầu. “Người gửi là Trình Hạo Dương,” tôi nói. Ông cau mày. “Tôi không nhớ.” Lá thư kể về một đêm mùa đông mười một năm trước. Trình Hạo Dương khi ấy là sinh viên năm cuối, vừa biết mẹ mình phải phẫu thuật gấp. Anh chạy tới bến trong lúc chiếc xe cuối đã đóng cửa. La Duy Thành nhìn thấy qua gương, chờ thêm một phút và cho anh lên dù lịch trình đã muộn. Chỉ một phút ấy giúp anh kịp chuyến tàu đêm về nhà. Mẹ anh qua khỏi ca mổ. Sau này, anh trở thành điều dưỡng cấp cứu và đặt đồng hồ ở quầy trực chậm hơn một phút để nhắc mình đừng đóng cửa quá sớm trước bất kỳ ai. La Duy Thành đọc xong, đưa mắt nhìn đồng hồ điện tử trên xe. “Tôi bị khiển trách vì chuyến đó về bến trễ,” ông nói. “Vợ tôi còn mắng tôi suốt một tuần.”