Kỷ Thanh Du đang dạy một nhóm trẻ kéo những nốt đầu tiên trên đàn cello. Âm thanh không đẹp, nhưng đầy cố gắng. Chúng tôi đứng ngoài cửa đến hết tiết. Khi thấy tên người gửi, cô siết chặt hộp đàn. “Cha tôi mất mười năm rồi.” “Tôi rất tiếc,” tôi nói. “Cô có muốn nhận thư không?” Cô nhìn con dấu cũ của trạm Hạnh Vũ. “Tôi đã chờ một lời giải thích quá lâu. Bây giờ tôi không biết còn cần không.” “Không mở cũng là quyền của cô.” Kỷ Thanh Du đưa chúng tôi vào phòng nhạc trống. Cô đặt phong bì lên giá bản nhạc, đi một vòng quanh chiếc ghế rồi mới rạch mép giấy. Bên trong không chỉ có thư. Có bốn trang nhạc chép tay, tiêu đề là Khúc Đường Về. Cha cô viết rằng ông đã bán cây đàn tốt nhất để trả nợ cho gia đình, khiến con gái tin ông coi giấc mơ của cô là xa xỉ. Thật ra ông giữ lại bản nhạc hai người từng viết cùng nhau, định gửi sau khi kiếm đủ tiền mua một cây đàn khác. Ông không kịp làm điều đó. Kỷ Thanh Du không khóc. Cô ngồi xuống, dựng cello và chơi những ô nhịp đầu. Giai điệu vụng ở chỗ chuyển cung, có đoạn dừng như người viết chưa quyết định đường đi. Đến trang cuối, phần bè dưới bỏ trống. “Ông ấy chừa cho tôi,” cô nói. Chu Hoài Xuyên đứng bên cửa, mắt nhìn ra hành lang. Tôi hiểu anh đang cho cô một khoảng riêng tư. Kỷ Thanh Du chơi lại từ đầu. Lần này, ở đoạn trống, cô tự thêm một câu nhạc thấp và ấm. Những nốt ấy không sửa phần của cha cô; chúng nâng nó lên rồi đưa về đúng chủ âm. “Cuối tuần trạm có mở cửa không?” cô hỏi. “Có thể là ngày cuối.” “Tôi muốn chơi bản này ở đó.” “Cô không cần—” Tôi dừng lại trước khi nói hết câu quen thuộc. Kỷ Thanh Du mỉm cười. “Tôi muốn làm.” Trên đường ra, Chu Hoài Xuyên nói: “Cô tiến bộ.” “Ở điểm nào?” “Không biến lòng tốt thành hóa đơn.” “Tôi chỉ học cách im lặng đúng lúc.” “Đó là một kỹ năng hiếm.”