Tôi nghe giọng mình khô đi. “Anh lấy tấm này ở đâu?” Chu Hoài Xuyên nhìn bưu thiếp trong tay tôi. “Trong hộp thư của trạm, năm tôi hai mươi tuổi. Tôi vừa trượt học bổng, định bỏ ngành.” “Dì tôi viết?” “Bà nói không phải.” “Anh chưa từng tìm người gửi?” “Từng hỏi vài lần. Sau đó tôi nghĩ người ấy không muốn được tìm.” Tôi đọc lại bốn dòng. Một mảnh ký ức bật sáng: căn phòng chia thư mùa đông, tôi mười bảy tuổi ngồi sau quầy trong lúc dì kiểm kê; một cậu sinh viên thường cúi trên bản vẽ ở ghế cạnh lò sưởi; tôi đã nghe cậu nói với dì rằng một căn nhà không giữ được ai. Tối đó, tôi lấy một tấm bưu thiếp, viết nhanh rồi thả vào hộp mà không ghi tên. “Tôi viết,” tôi nói. Chu Hoài Xuyên bất động. “Tấm bưu thiếp này là tôi viết.” Anh ngồi xuống bậc cửa lần nữa, như thể cần một mặt phẳng chắc chắn. “Tại sao cô không ký?” “Tôi không biết tên anh. Tôi chỉ nghe dì gọi anh là cậu Chu.” “Cô có thể hỏi.” “Tôi mười bảy tuổi và cho rằng hỏi tên một người là việc quá rõ ràng.” Anh cười, rất chậm. “Tôi đã giữ một lời nhắn của cô mười hai năm.” “Anh có thể trả lại.” “Không.” Câu trả lời đến nhanh đến mức cả hai cùng im lặng. Chu Hoài Xuyên đặt tấm bưu thiếp giữa chúng tôi. “Tôi không giữ vì muốn cô mắc nợ. Tôi giữ vì nó giúp tôi ở lại với lựa chọn của mình.” “Tôi không nghĩ vài dòng ấy quan trọng.” “Người viết thường không biết thư nặng bao nhiêu ở đầu bên kia.” Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn độ rộng của tấm bưu thiếp. Anh đưa tay, nhưng dừng lại trước khi chạm vào tôi. “Tôi có thể không?” anh hỏi. Tôi biết anh không hỏi về tấm giấy. Tôi gật đầu. Chu Hoài Xuyên nắm lấy tay tôi. Không kéo lại gần, không hứa điều gì. Chỉ là lòng bàn tay ấm, những vết chai nhỏ và một khoảng bình yên tôi không biết mình đã nhớ từ khi nào.