Chúng tôi ngồi như thế cho đến khi đồng hồ trong trạm điểm mười hai tiếng, dù theo giờ thật mới chỉ mười một giờ năm mươi tám. Sáng hôm sau, điện thoại từ Lâm Châu gọi đến. Xưởng phục hồi đề nghị tôi vị trí trưởng bộ phận, điều tôi đã chờ suốt ba năm. Hợp đồng cần ký trong bốn ngày. Ngày bắt đầu công việc trùng đúng tuần đầu tiên nếu dự án bảo tồn trạm được thông qua. Tôi đứng sau rèm cửa, nhìn Chu Hoài Xuyên đang đo lại cột gạch ngoài sân. “Vâng,” tôi nói vào điện thoại. “Tôi nhận.” Khi cúp máy, tôi không kể cho anh. Trên tường, năm lá thư đã đến nơi. Còn lá thứ sáu mang tên tôi, lá thứ bảy không có địa chỉ, và bốn ngày trước buổi bàn giao mà tôi vừa tự biến thành hạn chót cho hai cuộc đời khác nhau. Tôi giấu cuộc gọi từ Lâm Châu được đúng sáu giờ. Buổi chiều, Chu Hoài Xuyên đặt bản dự toán lên bàn. Bên dưới là mẫu đơn xin chuyển đổi công năng và danh sách những giấy tờ còn thiếu. Anh đã tô màu ba dòng quan trọng: cam kết sử dụng cộng đồng, phương án vận hành và chữ ký của chủ sở hữu. “Đơn vị quản lý sẽ đến ký bàn giao sáng thứ hai,” tôi nói. “Chúng ta còn ba ngày.” “Tôi cũng phải về Lâm Châu sáng thứ hai.” Anh ngẩng lên. Tôi ghét vẻ bình tĩnh trong mắt anh lúc ấy, bởi nó buộc tôi phải nói rõ thay vì trốn sau một lý do thuận tiện. “Xưởng đề nghị tôi làm trưởng bộ phận. Tôi đã nhận.” “Chúc mừng cô.” “Anh không cần nói như vậy.” “Đó là điều cô đã làm việc nhiều năm để đạt được.” “Nhưng nếu tôi ký dự án này, anh sẽ nghĩ tôi ở lại.” “Tôi sẽ nghĩ cô ký dự án này.” Anh khép tập hồ sơ. “Còn cô sống ở đâu, làm công việc gì, ở lại bao lâu là những quyết định khác.” “Tại sao anh không hỏi tôi định chọn gì?” “Vì cô vừa nói cô đã chọn công việc.” Tôi nghe trong câu trả lời không có trách móc, chỉ có một khoảng cách mới được đặt xuống rất ngay ngắn.