“Anh không thất vọng sao?” “Có.” Sự thành thật ấy đau hơn nếu anh phủ nhận. Chu Hoài Xuyên nhìn tấm bản đồ với năm thẻ đã chuyển cột. “Nhưng thất vọng của tôi không phải nghĩa vụ của cô.” Tôi muốn anh giữ tôi lại, rồi lập tức tức giận với chính mình vì mong muốn ấy. Nếu anh bảo tôi bỏ công việc, tôi sẽ có lý do để xem anh như mọi sợi dây từng khiến tôi bỏ chạy. Nếu anh không bảo, tôi lại thấy mình không đủ quan trọng. “Anh lúc nào cũng đúng mực như vậy sao?” tôi hỏi. “Không. Tôi chỉ đang cố không nói điều khiến cô phải lựa chọn để làm tôi yên lòng.” Anh thu thước gấp, đi ra sân kiểm tra mái. Tôi đứng lại bên quầy, bàn tay đặt lên lá thư thứ sáu. Tên tôi viết bằng nét chữ dì Tú Hà. Phong bì nhẹ đến mức dường như bên trong chỉ có một câu. Tôi đã trì hoãn mở nó từ ngày đầu vì sợ câu ấy sẽ là lời trách: tại sao không về, tại sao để dì chờ, tại sao cuộc gọi mỗi tuần lại được dùng thay cho một chuyến tàu hai giờ. Tần Nhược Lan bước vào mang theo xấp vải. Bà nhìn phong bì rồi nhìn tôi. “Dì con không nhờ ta khuyên con mở.” “Bà ấy có nói gì không?” “Chỉ bảo khi con quay về, đừng để ai đọc thay.” Tôi ngồi xuống chiếc ghế của dì. Mép phong bì đã bong hồ, không cần dao. Bên trong là hai trang giấy và một chìa khóa nhỏ. Vãn Ý, Nếu con đang đọc, chắc dì đã không còn cơ hội nói vụng về trước mặt con nữa. Dì xin lỗi vì đã biến im lặng thành một thứ trông giống hy sinh. Năm con mười bảy tuổi, con đỗ học viện ở Lâm Châu nhưng định từ bỏ vì sợ để dì một mình. Dì đã nói: “Ở đây không có chỗ cho con.” Dì nghĩ một câu lạnh sẽ giúp con đi mà không áy náy. Dì không biết nó sẽ khiến con tin rằng quay về là thất bại. Dì không muốn con ở lại vì thương hại. Cũng không muốn con rời đi vì giận.