Dì chỉ muốn lần tới con chọn, quyết định ấy thật sự là của con. Chìa khóa mở ngăn cuối trong bàn chia thư. Ở đó có sổ tiết kiệm nhỏ dành để sửa mái, nhưng đừng giữ trạm chỉ vì dì đã dành tiền. Nếu căn nhà hết việc để làm, hãy để nó nghỉ. Nếu nó còn có ích, đừng biến nó thành đền thờ của dì. Hãy cho người sống dùng nó. Dì đã cất lá thư mang địa chỉ kỳ lạ cùng sáu lá kia. Dì không biết người nhận ở đâu, nhưng nét chữ khiến dì nghĩ người viết sẽ tự tìm ra. Đừng chờ một người đã mất cho phép con sống. Dì Tú Hà. Tôi đọc đến cuối mà không nhận ra nước mắt rơi lúc nào. Trong nhiều năm, tôi đã giữ câu “ở đây không có chỗ cho con” như một mảnh kính trong lòng bàn tay. Mỗi lần nhớ dì, tôi lại siết nó chặt hơn để chứng minh mình đã có lý do ra đi. Tần Nhược Lan ngồi bên kia quầy, không ôm tôi, không nói dì thương tôi thế nào. Bà chỉ đặt một chiếc khăn tay sạch cạnh lá thư. “Tôi đã hiểu sai bà ấy,” tôi nói. “Bà ấy đã nói sai trước.” “Dì có thể gọi cho tôi.” “Có thể.” “Tôi cũng có thể về.” “Có thể.” Tần Nhược Lan xỏ chỉ qua kim. “Hai người thương nhau vẫn có thể làm nhau đau mà không ai là kẻ xấu. Điều đó khó chịu hơn nhiều, nhưng là thật.” Tôi lau mặt, lấy chìa khóa mở ngăn cuối. Bên trong có một cuốn sổ tiết kiệm, vài hóa đơn sửa chữa và một phong bì đựng giấy tờ quyền sở hữu. Số tiền không đủ làm toàn bộ dự án, nhưng đủ thay mái và gia cố bức tường phía tây. Dì không để lại một mệnh lệnh. Bà để lại cho tôi quyền chọn có kèm một nền móng. Tôi tìm Chu Hoài Xuyên trên gác mái. Anh đang quỳ cạnh thanh xà, đo độ ẩm bằng thiết bị cầm tay. Tôi đưa anh lá thư nhưng giữ phần chữ quay vào mình. “Dì để lại một khoản sửa mái.” Anh tắt máy đo. “Cô muốn dùng không?”