Kỷ Thanh Du hứa tổ chức buổi hòa nhạc gây quỹ, đồng thời sửa phần bè còn trống trong Khúc Đường Về thành bản nhạc khai trương. Không ai ký vì muốn trả nợ một lá thư. Họ ký vì mỗi người nhìn thấy một việc mình muốn làm tiếp. Tôi lập mô hình vận hành: bàn viết thư, tủ lưu thư hẹn ngày mở, phòng phục hồi giấy cộng đồng, các lớp thủ công và góc đọc. Chu Hoài Xuyên hoàn tất bản vẽ gia cố. Chúng tôi làm việc cạnh nhau đến rạng sáng, lịch sự một cách mệt mỏi sau cuộc trò chuyện trên gác mái. Đến tối trước ngày điều trần, hồ sơ chỉ còn thiếu chữ ký của tôi. Tôi đặt bút lên dòng chủ sở hữu rồi dừng lại. “Nếu ký, tôi cam kết ở lại sáu tháng để vận hành giai đoạn thử nghiệm,” tôi nói. “Đúng.” “Xưởng Lâm Châu không chờ sáu tháng.” “Có thể không.” “Anh không định giúp tôi quyết định.” “Không.” Tôi bật cười mệt mỏi. “Ít nhất anh nhất quán.” Chu Hoài Xuyên đẩy về phía tôi hai tờ giấy. Một là hồ sơ bảo tồn. Tờ kia là lịch tàu sáng hôm sau, đã in sẵn. “Tôi không mua vé,” anh nói. “Chỉ để cô biết chuyến sớm nhất nếu muốn về ký hợp đồng.” “Anh chuẩn bị đường cho tôi rời đi?” “Tôi chuẩn bị để cô không phải ở lại vì nghĩ không còn đường khác.” Tôi nhìn hai tờ giấy. Một người cố giữ tôi có lẽ sẽ dễ hiểu hơn. Chu Hoài Xuyên lại trao cả cánh cửa lẫn lối ra, để tôi không thể đổ quyết định của mình lên anh. Tôi chưa kịp ký thì sấm nổ trên mái. Mưa trút xuống nhanh đến mức con phố biến thành một dải nước trắng. Chu Hoài Xuyên chạy ra đóng cửa chớp. Tôi chuyển hộp thư vào tủ kín. Gió luồn qua mái kho phụ, kéo theo tiếng gỗ rên. “Ra khỏi đó!” anh hét. Tôi vừa bước qua ngưỡng thì một tiếng gãy lớn vang lên. Mái kho phụ sập xuống, bụi và nước bắn vào phòng sau. Bức tường rung mạnh. Chiếc tủ đựng sáu lá thư đã trao vẫn đứng, nhưng hộp thiếc trên quầy trượt xuống nền.