Anh gạt lớp vữa ướt, luồn tay vào khe rồi rút ra một phong bì phủ bụi đỏ. Tôi chỉ thở được khi anh bước qua ngưỡng cửa. Giấy ẩm ở một góc nhưng mực chưa nhòe. Tôi đặt thư giữa hai lớp giấy thấm, ép nhẹ dưới tấm kính. Chu Hoài Xuyên ngồi cạnh, bùn dính đến đầu gối. “Cô nhớ rồi?” anh hỏi. “Tôi là người gửi.” Anh nhìn dòng địa chỉ. “Cô có muốn mở ngay không?” Tôi lắc đầu. “Sáng mai.” “Ở buổi điều trần?” “Không. Lá thư không phải bằng chứng để thuyết phục họ.” Tôi đặt tay lên bộ hồ sơ chưa ký. “Cái này mới là.” Tôi ký tên vào cam kết vận hành sáu tháng. Sau đó tôi gọi cho xưởng ở Lâm Châu. Tôi không từ chối công việc; tôi đề nghị lùi ngày nhận và làm cố vấn từ xa trong giai đoạn đầu. Họ im lặng rất lâu rồi cho tôi bốn mươi tám giờ để gửi phương án. Lần đầu tiên, tôi không xem một điều kiện mới là cánh cửa đóng lại. Sáng hôm sau, chúng tôi mang hồ sơ đến hội trường quận. Đơn vị quản lý tài sản đã chuẩn bị sẵn biên bản bàn giao. Đại diện của họ nói về hiệu suất sử dụng, chi phí bảo trì và rủi ro an toàn. Tất cả đều đúng nếu trạm Hạnh Vũ chỉ là một căn nhà cũ không có người dùng. Đến lượt mình, tôi không kể câu chuyện cảm động về dì. Tôi trình bày bản khảo sát kết cấu của Chu Hoài Xuyên, nguồn tiền sửa mái, kế hoạch doanh thu tối thiểu, lịch hoạt động và cam kết của năm cư dân. Tần Nhược Lan đưa mẫu rèm. Hạ Tử Kỳ đưa bảng dự toán bếp cuối tuần. Phó Minh Triết đặt chiếc đồng hồ tròn lên bàn. La Duy Thành nộp phương án hòm thư lưu động. Kỷ Thanh Du gửi danh sách tám mươi người đã đăng ký buổi hòa nhạc. “Chúng tôi không xin giữ một di tích vì sợ thay đổi,” tôi nói. “Chúng tôi xin sáu tháng để chứng minh tòa nhà có công việc mới. Nếu không đạt các mốc an toàn và vận hành, tôi chấp nhận bàn giao theo điều khoản cũ.”