Một thành viên hội đồng hỏi: “Cô có ở lại Hải Ninh không?” “Tôi cam kết trực tiếp vận hành sáu tháng. Sau đó, mô hình phải thuộc về cộng đồng, không phụ thuộc một mình tôi.” “Cô từ bỏ vị trí ở Lâm Châu?” “Đó là thỏa thuận nghề nghiệp riêng. Tôi không dùng sự hy sinh làm bằng chứng cho tính khả thi của dự án.” Ở cuối phòng, Chu Hoài Xuyên khẽ cúi đầu. Tôi biết anh nghe thấy câu của chính mình trong câu trả lời ấy. Hội đồng thảo luận gần một giờ. Cuối cùng, họ chấp thuận hoãn bàn giao và cấp giấy phép sử dụng thử sáu tháng, với điều kiện gia cố khẩn cấp hoàn tất trong ba tuần. Không ai vỗ tay ngay. Chúng tôi nhìn nhau, như những người vừa nhận một lá thư khó tin và cần đọc lại địa chỉ. Rồi Kỷ Thanh Du bật khóc. Hạ Tử Kỳ ôm lấy Tần Nhược Lan. Phó Minh Triết tuyên bố chiếc đồng hồ của ông đã chạy đúng giờ suốt buổi, dù không ai hỏi. Chu Hoài Xuyên đứng trước cửa hội trường chờ tôi. “Chúc mừng cô,” anh nói. “Lần này anh có thể nói như vậy.” “Tôi vẫn nói thật lần trước.” “Tôi biết.” Tôi đưa anh email xác nhận từ xưởng. Họ đồng ý để tôi bắt đầu bằng chế độ cố vấn, sau sáu tháng sẽ đánh giá vị trí trưởng bộ phận tại chi nhánh phục hồi giấy mà họ dự định mở ở Hải Ninh. “Cô không phải bỏ việc,” anh nói. “Cũng không phải bỏ trạm.” “Và cô không chọn vì tôi.” “Tôi chọn có tính đến anh.” Tôi bước gần hơn. “Hai chuyện đó khác nhau.” Chu Hoài Xuyên nhìn tôi, như thể vẫn để lại một lối lui cuối cùng. Tôi tự khép khoảng cách ấy và hôn anh. Nụ hôn có mùi trà nguội, mưa và bụi gạch. Anh chỉ đặt tay lên lưng tôi sau khi tôi nắm lấy cổ tay anh. Không ai hứa mãi mãi giữa bậc thềm hội trường. Chúng tôi chỉ hứa tối nay cùng về trạm, vì mái kho vẫn cần che và lá thư thứ bảy cần thêm vài giờ để khô.