Sáu tháng sau, trạm Hạnh Vũ mở cửa lại với tên Nhà Thư Cẩm Đường. Chúng tôi giữ quầy chia thư, những vết nứt ổn định và chiếc đồng hồ chạy chậm. Kho phụ được dựng lại thành phòng nhạc. Góc phía đông là bàn phục hồi giấy của tôi. Trên tường treo bản đồ địa chỉ cũ, nhưng bảy thẻ đã được thay bằng những tấm bưu thiếp trắng để khách tự ghi nơi mình muốn đến. Trong lễ khai trương, Kỷ Thanh Du chơi Khúc Đường Về. Tần Nhược Lan kéo rèm để nắng tràn vào. Hạ Tử Kỳ phát bánh lê gừng. La Duy Thành đến muộn ba phút vì đã chờ một hành khách. Phó Minh Triết chỉ vào đồng hồ và bảo ông đến hoàn toàn đúng giờ. Tôi bước lên bục với lá thư thứ bảy trong túi áo. “Lá thư cuối cùng,” tôi nói, “đã đến chậm mười hai năm.” Tôi mở phong bì trước những người đã giúp nó tìm được địa chỉ. Bên trong là một trang giấy của cô gái mười bảy tuổi, chữ chen chúc vì sợ hết chỗ. Gửi Vãn Ý, Nếu cậu nhận được thư này, hãy trả lời ba câu. Cậu còn nghĩ rời đi là cách duy nhất để trở thành người mình muốn không? Cậu có một nơi được phép quay về mà không phải xin lỗi không? Và có ai ở đó khiến cậu muốn mở cửa vào sáng hôm sau không? Nếu cả ba câu vẫn là không, cứ đi tiếp. Đừng ở lại vì sợ. Nhưng nếu một ngày câu trả lời thay đổi, xin cậu đừng bỏ đi chỉ để chứng minh mình vẫn tự do. Phía dưới không có chữ ký, chỉ có hình một hộp thư nhỏ vẽ bằng mực tím. Tôi ngẩng lên. Căn phòng trước mặt không phải căn nhà dì để lại nguyên vẹn. Nó có xà mới, dây điện mới, những vết gạch cũ,