1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,333\nGọi cậu bé là Vương Bình đi chào\n\n2\n00:00:01,333 --> 00:00:02,253\nông Tôn.\n\n3\n00:00:02,253 --> 00:00:03,174\nChào ông Tôn.\n\n4\n00:00:03,174 --> 00:00:04,507\nChính lần hóa phàm thứ hai này,\n\n5\n00:00:04,507 --> 00:00:05,787\nVương Lâm mới thật sự đổi vai,\n\n6\n00:00:05,787 --> 00:00:07,013\nnhư trở thành một người ông,\n\n7\n00:00:07,013 --> 00:00:08,293\nmột người cha giữa nhân gian.\n\n8\n00:00:08,293 --> 00:00:09,573\nBạn thật sự đã hiểu hai lần hóa\n\n9\n00:00:09,573 --> 00:00:10,639\nphàm của Vương Lâm chưa?\n\n10\n00:00:10,639 --> 00:00:11,919\nNếu lần đầu là sự ngộ ra của một\n\n11\n00:00:11,919 --> 00:00:12,932\nkẻ đứng ngoài quan sát,\n\n12\n00:00:12,932 --> 00:00:14,105\nthì lần thứ hai là sự lột xác\n\n13\n00:00:14,105 --> 00:00:15,438\ncủa người tự mình gánh lấy nhân\n\n14\n00:00:15,438 --> 00:00:16,359\nquả.\n\n15\n00:00:16,359 --> 00:00:17,692\nLần hóa phàm đầu tiên bắt nguồn\n\n16\n00:00:17,692 --> 00:00:18,972\ntừ bế tắc tu luyện sau một trận\n\n17\n00:00:18,972 --> 00:00:19,892\nmưa lớn.\n\n18\n00:00:19,892 --> 00:00:21,118\nKhi ấy, Vương Lâm vừa bước ra\n\n19\n00:00:21,118 --> 00:00:22,131\nkhỏi biển máu núi thây,\n\n20\n00:00:22,131 --> 00:00:23,411\nmang trên tay bốn trăm năm sát\n\n21\n00:00:23,411 --> 00:00:24,638\nnghiệp, là sát tinh khiến ai\n\n22\n00:00:24,638 --> 00:00:25,971\ncũng khiếp sợ, nhưng lại không\n\n23\n00:00:25,971 --> 00:00:26,984\nhiểu điều giản dị nhất:\n\n24\n00:00:26,984 --> 00:00:27,904\nsinh và tử.\n\n25\n00:00:27,904 --> 00:00:28,917\nMuốn đột phá cảnh giới,\n\n26\n00:00:28,917 --> 00:00:29,931\nhắn đành phong ấn tu vi,\n\n27\n00:00:29,931 --> 00:00:31,317\nhóa thân thành một người thợ mộc\n\n28\n00:00:31,317 --> 00:00:32,237\nnơi phố chợ.\n\n29\n00:00:32,237 --> 00:00:33,570\nBa mươi năm đó, hắn chỉ là người\n\n30\n00:00:33,570 --> 00:00:34,491\nngoài cuộc.\n\n31\n00:00:34,491 --> 00:00:35,557\nHắn nhìn người đến kẻ đi,\n\n32\n00:00:35,557 --> 00:00:36,677\nnghe chuyện cơm áo của xóm\n\n33\n00:00:36,677 --> 00:00:38,063\ngiềng, lặng lẽ chạm khắc đủ hình\n\n34\n00:00:38,063 --> 00:00:38,984\nthái nhân sinh.\n\n35\n00:00:38,984 --> 00:00:40,264\nHắn quan sát sinh lão bệnh tử,\n\n36\n00:00:40,264 --> 00:00:41,597\nhợp tan buồn vui của phàm nhân.\n\n37\n00:00:41,597 --> 00:00:42,930\nNgười khiến hắn rung động nhất\n\n38\n00:00:42,930 --> 00:00:44,156\nlà Đại Ngưu, đứa trẻ nhà bên.\n\n39\n00:00:44,156 --> 00:00:45,077\nHắn nhìn cậu lớn lên,\n\n40\n00:00:45,077 --> 00:00:46,463\ntrưởng thành, cưới vợ sinh con,\n\n41\n00:00:46,463 --> 00:00:47,689\nsống một đời bình lặng mà yên\n\n42\n00:00:47,689 --> 00:00:48,610\nổn.\n\n43\n00:00:48,610 --> 00:00:49,996\nNhưng chiến loạn bất ngờ ập tới,\n\n44\n00:00:49,996 --> 00:00:51,329\nthành nhỏ chìm trong khói lửa,\n\n45\n00:00:51,329 --> 00:00:52,289\ncả nhà Đại Ngưu ly tán.\n\n46\n00:00:52,289 --> 00:00:53,462\nTrong lúc tuyệt vọng nhất,\n\n47\n00:00:53,462 --> 00:00:54,635\nngười thợ mộc ấy đã tìm thấy\n\n48\n00:00:54,635 --> 00:00:55,556\ncậu.\n\n49\n00:00:55,556 --> 00:00:56,729\nĐoạn này xem lúc nào cũng dễ\n\n50\n00:00:56,729 --> 00:00:57,742\nkhiến người ta cay mắt.\n\n51\n00:00:57,742 --> 00:00:59,075\nVà chính khoảnh khắc ngã xuống\n\n52\n00:00:59,075 --> 00:01:00,355\ntrong mưa đã khiến hắn thật sự\n\n53\n00:01:00,355 --> 00:01:01,368\nngộ ra luân hồi sinh tử.\n\n54\n00:01:01,368 --> 00:01:02,755\nMưa sinh từ trời, rơi xuống đất,\n\n55\n00:01:02,755 --> 00:01:04,088\nquãng đường ở giữa chính là một\n\n56\n00:01:04,088 --> 00:01:05,008\nđời người.\n\n57\n00:01:05,008 --> 00:01:06,181\nMột câu nói như sấm nổ trong\n\n58\n00:01:06,181 --> 00:01:07,101\nlòng hắn.\n\n59\n00:01:07,101 --> 00:01:08,274\nĐời mưa cũng như đời người,\n\n60\n00:01:08,274 --> 00:01:09,288\ncó bắt đầu, có kết thúc,\n\n61\n00:01:09,288 --> 00:01:10,208\nthuận theo tự nhiên.\n\n62\n00:01:10,208 --> 00:01:11,221\nTừ sinh tử của bản thân,\n\n63\n00:01:11,221 --> 00:01:12,448\nhắn nhìn thấy sinh tử của vạn\n\n64\n00:01:12,448 --> 00:01:13,621\nvật, từ đó bước lên một tầng\n\n65\n00:01:13,621 --> 00:01:14,954\ncảnh giới mới và thành công Hóa\n\n66\n00:01:14,954 --> 00:01:15,874\nThần.\n\n67\n00:01:15,874 --> 00:01:17,047\nNhưng dù vậy, hắn vẫn chỉ là\n\n68\n00:01:17,047 --> 00:01:18,274\nngười đứng trong mưa để quan\n\n69\n00:01:18,274 --> 00:01:19,194\nsát.\n\n70\n00:01:19,194 --> 00:01:20,367\nHắn nhìn hết một đời của Đại\n\n71\n00:01:20,367 --> 00:01:21,700\nNgưu, mà chưa từng thật sự sống\n\n72\n00:01:21,700 --> 00:01:22,620\ntrong đó.\n\n73\n00:01:22,620 --> 00:01:23,847\nLần hóa phàm thứ hai thì hoàn\n\n74\n00:01:23,847 --> 00:01:24,767\ntoàn khác.\n\n75\n00:01:24,767 --> 00:01:25,994\nNếu lần đầu là bị ép phải nhập\n\n76\n00:01:25,994 --> 00:01:27,327\nthế, thì lần này là chủ động kết\n\n77\n00:01:27,327 --> 00:01:28,340\nthúc nút thắt của mình.\n\n78\n00:01:28,340 --> 00:01:29,620\nHắn không còn vì bản thân nữa,\n\n79\n00:01:29,620 --> 00:01:30,846\nmà mang theo cả một thân nhân\n\n80\n00:01:30,846 --> 00:01:32,233\nquả, lấy thân phận người cha trở\n\n81\n00:01:32,233 --> 00:01:33,153\nlại phàm trần.\n\n82\n00:01:33,153 --> 00:01:34,433\nBên cạnh hắn có một đứa trẻ tên\n\n83\n00:01:34,433 --> 00:01:35,659\nVương Bình, cũng là mối ràng\n\n84\n00:01:35,659 --> 00:01:36,779\nbuộc lớn nhất của đời này,\n\n85\n00:01:36,779 --> 00:01:38,112\nvà là chìa khóa để hắn hiểu thấu\n\n86\n00:01:38,112 --> 00:01:39,032\nnhân quả.\n\n87\n00:01:39,032 --> 00:01:39,953\nHắn vẫn là thợ mộc,\n\n88\n00:01:39,953 --> 00:01:41,126\nnhưng tâm cảnh đã khác hẳn.\n\n89\n00:01:41,126 --> 00:01:42,352\nHắn không còn lạnh lùng đứng\n\n90\n00:01:42,352 --> 00:01:43,632\nnhìn, mà thật sự bước vào vòng\n\n91\n00:01:43,632 --> 00:01:44,859\nluân hồi, trở thành một phần\n\n92\n00:01:44,859 --> 00:01:45,779\ntrong đó.\n\n93\n00:01:45,779 --> 00:01:47,005\nĐiều hắn đối mặt không còn là\n\n94\n00:01:47,005 --> 00:01:47,925\nsinh tử trừu tượng,\n\n95\n00:01:47,925 --> 00:01:49,099\nmà là tình thân, là số mệnh,\n\n96\n00:01:49,099 --> 00:01:50,325\nlà những mất mát rất thật của\n\n97\n00:01:50,325 --> 00:01:51,498\nmột con người bình thường.\n\n98\n00:01:51,498 --> 00:01:52,778\nTrong những năm tháng giản dị\n\n99\n00:01:52,778 --> 00:01:54,165\nấy, hắn cùng Vương Bình nếm trải\n\n100\n00:01:54,165 --> 00:01:55,498\nthứ ràng buộc vừa nặng nề vừa ấm\n\n101\n00:01:55,498 --> 00:01:56,418\náp nhất: tình thân.\n\n102\n00:01:56,418 --> 00:01:57,338\nRồi còn Tôn Thái nữa.\n\n103\n00:01:57,338 --> 00:01:58,671\nHắn tận mắt nhìn Tôn Thái đi hết\n\n104\n00:01:58,671 --> 00:01:59,951\nchặng đường cuối cùng của đời\n\n105\n00:01:59,951 --> 00:02:01,284\nmình, chứng kiến một vòng sinh\n\n106\n00:02:01,284 --> 00:02:02,204\ntử trọn vẹn.\n\n107\n00:02:02,204 --> 00:02:03,431\nTrước kia hắn tưởng luân hồi\n\n108\n00:02:03,431 --> 00:02:04,497\nsinh tử là đạo lý lớn lao,\n\n109\n00:02:04,497 --> 00:02:05,418\nxa xôi.\n\n110\n00:02:05,418 --> 00:02:06,591\nNhưng cái chết của Tôn Thái\n\n111\n00:02:06,591 --> 00:02:07,511\nkhiến hắn hiểu rằng,\n\n112\n00:02:07,511 --> 00:02:08,738\nsinh tử chẳng qua là nhân quả\n\n113\n00:02:08,738 --> 00:02:09,658\ntiếp nối.\n\n114\n00:02:09,658 --> 00:02:10,884\nKhông có sự sống nào vô cớ bắt\n\n115\n00:02:10,884 --> 00:02:12,217\nđầu, cũng không có cái chết nào\n\n116\n00:02:12,217 --> 00:02:13,138\nvô cớ xảy ra.\n\n117\n00:02:13,138 --> 00:02:14,311\nSự che chở của hắn trong đời\n\n118\n00:02:14,311 --> 00:02:15,537\nnày, những thăng trầm mà Tôn\n\n119\n00:02:15,537 --> 00:02:16,457\nThái phải trải qua,\n\n120\n00:02:16,457 --> 00:02:17,737\ntất cả đều là phần nhân quả hắn\n\n121\n00:02:17,737 --> 00:02:18,657\nbuộc phải gánh.\n\n122\n00:02:18,657 --> 00:02:19,937\nLần này, điều hắn ngộ ra không\n\n123\n00:02:19,937 --> 00:02:20,950\ncòn là quy luật của mưa,\n\n124\n00:02:20,950 --> 00:02:22,177\nmà là nhân quả và luân hồi của\n\n125\n00:02:22,177 --> 00:02:23,097\ncon người.\n\n126\n00:02:23,097 --> 00:02:24,270\nHắn hiểu rằng trên sinh tử,\n\n127\n00:02:24,270 --> 00:02:25,191\ncòn có nhân quả.\n\n128\n00:02:25,191 --> 00:02:26,150\nLần hóa phàm thứ nhất,\n\n129\n00:02:26,150 --> 00:02:27,324\nhắn hiểu thế nào là sinh tử.\n\n130\n00:02:27,324 --> 00:02:28,244\nLần hóa phàm thứ hai,\n\n131\n00:02:28,244 --> 00:02:29,524\nhắn hiểu vì sao lại có sinh tử.\n\n132\n00:02:29,524 --> 00:02:30,750\nMột bên là nhìn rõ quy luật tự\n\n133\n00:02:30,750 --> 00:02:32,137\nnhiên, một bên là thấu suốt ràng\n\n134\n00:02:32,137 --> 00:02:33,363\nbuộc tình cảm và vòng xoay số\n\n135\n00:02:33,363 --> 00:02:34,283\nmệnh.\n\n136\n00:02:34,283 --> 00:02:35,456\nỞ lần đầu, hắn là bậc trí giả\n\n137\n00:02:35,456 --> 00:02:36,790\nsiêu thoát, đứng dưới mưa lặng\n\n138\n00:02:36,790 --> 00:02:38,176\nnhìn thiên đạo, qua đời Đại Ngưu\n\n139\n00:02:38,176 --> 00:02:39,349\nmà hiểu quy luật sống chết.\n\n140\n00:02:39,349 --> 00:02:40,682\nCòn lần thứ hai, hắn là một phàm\n\n141\n00:02:40,682 --> 00:02:41,962\nnhân thật sự, sống trọn trong\n\n142\n00:02:41,962 --> 00:02:42,882\nmột kiếp luân hồi,\n\n143\n00:02:42,882 --> 00:02:44,002\nnếm đủ yêu hận, tiếc nuối,\n\n144\n00:02:44,002 --> 00:02:44,922\ngìn giữ và cứu chuộc.\n\n145\n00:02:44,922 --> 00:02:46,149\nChỉ khi nhìn Tôn Thái rời đi,\n\n146\n00:02:46,149 --> 00:02:47,482\nhắn mới hiểu thế nào là nhân quả\n\n147\n00:02:47,482 --> 00:02:48,402\nnối tiếp.\n\n148\n00:02:48,402 --> 00:02:49,682\nLần hóa phàm đầu khiến hắn trở\n\n149\n00:02:49,682 --> 00:02:50,602\nthành cường giả.\n\n150\n00:02:50,602 --> 00:02:51,829\nLần thứ hai mới khiến hắn trở\n\n151\n00:02:51,829 --> 00:02:53,109\nthành một con người trọn vẹn.\n\n152\n00:02:53,109 --> 00:02:54,335\nÝ cảnh của hắn cũng từ sinh tử\n\n153\n00:02:54,335 --> 00:02:55,562\nđơn thuần mà thăng hoa thành\n\n154\n00:02:55,562 --> 00:02:56,482\nnhân quả luân hồi.\n\n155\n00:02:56,482 --> 00:02:57,815\nVì thế, lần hóa phàm thứ hai mới\n\n156\n00:02:57,815 --> 00:02:59,148\nđược xem là chương sâu sắc nhất\n\n157\n00:02:59,148 --> 00:03:00,068\nvề triết lý.\n\n158\n00:03:00,068 --> 00:03:01,348\nNó không chỉ kể chuyện đột phá\n\n159\n00:03:01,348 --> 00:03:02,628\ntu vi, mà còn là sự lột xác cuối\n\n160\n00:03:02,628 --> 00:03:03,908\ncùng trong tư tưởng của một kẻ\n\n161\n00:03:03,908 --> 00:03:05,134\nmạnh: từ quan sát thiên địa,\n\n162\n00:03:05,134 --> 00:03:06,467\nđến nếm trải nỗi khổ nhân gian;\n\n163\n00:03:06,467 --> 00:03:07,534\ntừ thuận theo thiên đạo,\n\n164\n00:03:07,534 --> 00:03:08,760\nđến nhìn thấu nhân quả và nắm\n\n165\n00:03:08,760 --> 00:03:09,680\nlấy chính mình.\n\n166\n00:03:09,680 --> 00:03:11,014\nMột đời khói lửa, một vòng luân\n\n167\n00:03:11,014 --> 00:03:12,027\nhồi, một đoạn nhân quả.\n\n168\n00:03:12,027 --> 00:03:13,253\nĐó mới là chân ý cuối cùng của\n\n169\n00:03:13,253 --> 00:03:14,480\ncon đường hóa phàm của Vương\n\n170\n00:03:14,480 --> 00:03:15,400\nLâm.\n