1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,859\nNếu Tán Ma đã có thể giúp Vương\n\n2\n00:00:01,859 --> 00:00:03,562\nLâm đánh bại Huyễn Vô Tình,\n\n3\n00:00:03,562 --> 00:00:05,498\nvậy vì sao sau đó hắn không quay\n\n4\n00:00:05,498 --> 00:00:06,969\nsang xử luôn Vương Lâm?\n\n5\n00:00:06,969 --> 00:00:08,750\nThật ra không phải hắn không\n\n6\n00:00:08,750 --> 00:00:10,144\nmuốn, mà là không dám,\n\n7\n00:00:10,144 --> 00:00:11,151\ncũng không thể.\n\n8\n00:00:11,151 --> 00:00:12,855\nXét thực lực, Tán Ma rõ ràng\n\n9\n00:00:12,855 --> 00:00:14,791\nmạnh hơn Vương Lâm hiện tại rất\n\n10\n00:00:14,791 --> 00:00:15,776\nnhiều.\n\n11\n00:00:15,776 --> 00:00:17,712\nHắn từng là một trong tám chiến\n\n12\n00:00:17,712 --> 00:00:19,261\ntướng dưới trướng Cổ Ma,\n\n13\n00:00:19,261 --> 00:00:21,119\nthời kỳ đỉnh cao đủ sức đối đầu\n\n14\n00:00:21,119 --> 00:00:22,436\ncả cường giả cấp cao.\n\n15\n00:00:22,436 --> 00:00:24,062\nDù giờ chỉ còn ở trạng thái\n\n16\n00:00:24,062 --> 00:00:26,075\ntrọng thương, thực lực cũng vẫn\n\n17\n00:00:26,075 --> 00:00:27,237\nvượt xa Vương Lâm,\n\n18\n00:00:27,237 --> 00:00:29,095\nnên nếu thật sự ra tay thì giết\n\n19\n00:00:29,095 --> 00:00:30,644\nVương Lâm vốn chẳng khó.\n\n20\n00:00:30,644 --> 00:00:32,425\nNhưng khi ở Yêu Linh Chi Địa,\n\n21\n00:00:32,425 --> 00:00:34,284\nsở dĩ Tán Ma bị Vương Lâm khống\n\n22\n00:00:34,284 --> 00:00:35,987\nchế là vì Vương Lâm có Cổ Yêu\n\n23\n00:00:35,987 --> 00:00:37,846\nBối La trợ giúp, còn để lại một\n\n24\n00:00:37,846 --> 00:00:39,704\ndấu ấn trong thần hồn của hắn,\n\n25\n00:00:39,704 --> 00:00:41,408\nlại thêm nhiều tầng cấm chế\n\n26\n00:00:41,408 --> 00:00:43,267\nphong ấn, nên mới giam nổi một\n\n27\n00:00:43,267 --> 00:00:44,506\nma tướng như Tán Ma.\n\n28\n00:00:44,506 --> 00:00:46,441\nVương Lâm ban đầu còn định nuốt\n\n29\n00:00:46,441 --> 00:00:47,680\nTán Ma để tăng tu vi,\n\n30\n00:00:47,680 --> 00:00:49,616\nnhưng vì nội tình của Tán Ma quá\n\n31\n00:00:49,616 --> 00:00:51,475\ndày, tu vi của Vương Lâm lúc đó\n\n32\n00:00:51,475 --> 00:00:53,411\nlại chưa ổn định nên thử mấy lần\n\n33\n00:00:53,411 --> 00:00:54,495\nvẫn không thành.\n\n34\n00:00:54,495 --> 00:00:55,734\nCuối cùng hắn đổi ý,\n\n35\n00:00:55,734 --> 00:00:57,438\nmuốn giữ Tán Ma lại để luyện\n\n36\n00:00:57,438 --> 00:00:59,296\nthành nguyên thần thứ hai sau\n\n37\n00:00:59,296 --> 00:01:00,282\nnày.\n\n38\n00:01:00,282 --> 00:01:02,295\nĐến lúc Vương Lâm đánh tới Huyễn\n\n39\n00:01:02,295 --> 00:01:03,766\ngia ở Thiên Huyễn Tinh,\n\n40\n00:01:03,766 --> 00:01:05,470\ngặp Huyễn Vô Tình quá mạnh,\n\n41\n00:01:05,470 --> 00:01:07,251\ndùng hết cách vẫn không giết\n\n42\n00:01:07,251 --> 00:01:09,110\nnổi, hắn mới nghĩ đến Tán Ma và\n\n43\n00:01:09,110 --> 00:01:10,813\nđưa ra giao kèo: Tán Ma giúp\n\n44\n00:01:10,813 --> 00:01:12,052\ngiết Huyễn Vô Tình,\n\n45\n00:01:12,052 --> 00:01:13,369\nđổi lại sẽ được tự do.\n\n46\n00:01:13,369 --> 00:01:15,305\nTán Ma nghe có cơ hội thoát thân\n\n47\n00:01:15,305 --> 00:01:16,311\nthì đồng ý ngay.\n\n48\n00:01:16,311 --> 00:01:18,247\nHơn nữa ma công của hắn lại đúng\n\n49\n00:01:18,247 --> 00:01:20,261\nlúc khắc chế công pháp của Huyễn\n\n50\n00:01:20,261 --> 00:01:22,119\nVô Tình, cộng thêm đối phương\n\n51\n00:01:22,119 --> 00:01:24,055\ncũng không còn ở trạng thái tốt\n\n52\n00:01:24,055 --> 00:01:25,914\nnhất, nên nhờ Tán Ma nhập thân\n\n53\n00:01:25,914 --> 00:01:27,695\ntrợ lực, Vương Lâm cuối cùng\n\n54\n00:01:27,695 --> 00:01:29,398\ntrấn áp được Huyễn Vô Tình.\n\n55\n00:01:29,398 --> 00:01:30,870\nVương Lâm cũng giữ lời,\n\n56\n00:01:30,870 --> 00:01:32,805\nlập tức giải trừ toàn bộ cấm chế\n\n57\n00:01:32,805 --> 00:01:34,509\nphong ấn trên người Tán Ma.\n\n58\n00:01:34,509 --> 00:01:35,826\nNhưng vừa được tự do,\n\n59\n00:01:35,826 --> 00:01:37,607\nTán Ma chỉ liếc Vương Lâm một\n\n60\n00:01:37,607 --> 00:01:39,155\ncái rồi quay đầu bỏ chạy,\n\n61\n00:01:39,155 --> 00:01:41,091\nnhanh đến mức để lại cả tàn ảnh.\n\n62\n00:01:41,091 --> 00:01:42,950\nHắn chạy thẳng là vì hai lý do.\n\n63\n00:01:42,950 --> 00:01:44,808\nThứ nhất, phong ấn tuy đã được\n\n64\n00:01:44,808 --> 00:01:46,744\ngỡ, nhưng dấu ấn mà Vương Lâm để\n\n65\n00:01:46,744 --> 00:01:48,680\nlại trong tâm thần hắn vẫn còn.\n\n66\n00:01:48,680 --> 00:01:50,461\nChỉ cần thứ đó chưa biến mất,\n\n67\n00:01:50,461 --> 00:01:51,855\nTán Ma mà dám có ý đồ gì,\n\n68\n00:01:51,855 --> 00:01:53,714\nVương Lâm chỉ cần một ý niệm là\n\n69\n00:01:53,714 --> 00:01:55,262\nlại có thể khống chế hắn.\n\n70\n00:01:55,262 --> 00:01:56,966\nThứ hai, Tán Ma thật sự đã bị\n\n71\n00:01:56,966 --> 00:01:58,515\nVương Lâm làm cho ám ảnh,\n\n72\n00:01:58,515 --> 00:02:00,451\ncả đời này cũng không muốn dính\n\n73\n00:02:00,451 --> 00:02:02,232\nlíu thêm với tên điên đó nữa.\n\n74\n00:02:02,232 --> 00:02:04,168\nĐặt mình vào góc nhìn của Tán Ma\n\n75\n00:02:04,168 --> 00:02:05,252\nthì càng dễ hiểu.\n\n76\n00:02:05,252 --> 00:02:06,878\nĐường đường là cổ ma chiến\n\n77\n00:02:06,878 --> 00:02:08,582\ntướng, tung hoành bao năm,\n\n78\n00:02:08,582 --> 00:02:10,440\nvậy mà trong lúc dưỡng thương\n\n79\n00:02:10,440 --> 00:02:12,221\nlại gặp một tên tiểu tu sĩ như\n\n80\n00:02:12,221 --> 00:02:13,207\nVương Lâm.\n\n81\n00:02:13,207 --> 00:02:14,910\nBan đầu hắn nghĩ tiện tay là\n\n82\n00:02:14,910 --> 00:02:16,614\ngiết được, ai ngờ Vương Lâm\n\n83\n00:02:16,614 --> 00:02:18,473\nkhông những không chết mà còn\n\n84\n00:02:18,473 --> 00:02:19,789\ncàng đánh càng hăng,\n\n85\n00:02:19,789 --> 00:02:21,415\nthậm chí liều mạng tự bạo,\n\n86\n00:02:21,415 --> 00:02:22,886\nnổ bay cả hang ổ của hắn.\n\n87\n00:02:22,886 --> 00:02:24,900\nTưởng đối phương chết chắc rồi,\n\n88\n00:02:24,900 --> 00:02:26,758\nquay đầu lại lại thấy hắn sống\n\n89\n00:02:26,758 --> 00:02:28,462\ndậy như không có chuyện gì.\n\n90\n00:02:28,462 --> 00:02:30,320\nChưa hết, Vương Lâm còn dụ hắn\n\n91\n00:02:30,320 --> 00:02:32,179\ntới địa bàn của Cổ Yêu Bối La để\n\n92\n00:02:32,179 --> 00:02:34,038\nhai bên hợp sức đánh hội đồng,\n\n93\n00:02:34,038 --> 00:02:35,741\ncuối cùng biến hắn thành tù\n\n94\n00:02:35,741 --> 00:02:36,727\nnhân.\n\n95\n00:02:36,727 --> 00:02:38,508\nGặp một kẻ vừa không sợ chết,\n\n96\n00:02:38,508 --> 00:02:39,747\nlại có thể hồi sinh,\n\n97\n00:02:39,747 --> 00:02:41,683\ncòn biết gọi viện binh như thế,\n\n98\n00:02:41,683 --> 00:02:42,767\nai mà không ngán?\n\n99\n00:02:42,767 --> 00:02:44,548\nTán Ma đã ăn đủ đau nên nào còn\n\n100\n00:02:44,548 --> 00:02:46,406\ndám đối đầu với Vương Lâm nữa.\n\n101\n00:02:46,406 --> 00:02:47,645\nHắn không phải yếu,\n\n102\n00:02:47,645 --> 00:02:49,117\nmà là đã nhìn rõ thực tế:\n\n103\n00:02:49,117 --> 00:02:50,356\ncó người chọc được,\n\n104\n00:02:50,356 --> 00:02:52,137\ncó người tuyệt đối không nên\n\n105\n00:02:52,137 --> 00:02:53,122\nchọc.\n\n106\n00:02:53,122 --> 00:02:54,826\nVì thế vừa thoát thân là hắn\n\n107\n00:02:54,826 --> 00:02:56,762\nchạy ngay, trong lòng chắc chỉ\n\n108\n00:02:56,762 --> 00:02:58,698\nmong cả đời đừng bao giờ gặp lại\n\n109\n00:02:58,698 --> 00:03:00,401\ncái sát tinh Vương Lâm nữa.\n\n110\n00:03:00,401 --> 00:03:02,260\nVới Tán Ma, quãng thời gian bị\n\n111\n00:03:02,260 --> 00:03:04,118\ngiam giữ đó đúng là cơn ác mộng\n\n112\n00:03:04,118 --> 00:03:05,280\nlớn nhất đời mình.\n