1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,191\nKhi gặp lại Thiên Vận Tử,\n\n2\n00:00:01,191 --> 00:00:02,501\nvì sao Vương Lâm lại sởn tóc\n\n3\n00:00:02,501 --> 00:00:03,454\ngáy?\n\n4\n00:00:03,454 --> 00:00:04,883\nSau khi biết rõ bộ mặt thật của\n\n5\n00:00:04,883 --> 00:00:06,372\nsư tôn, Vương Lâm đã không chút\n\n6\n00:00:06,372 --> 00:00:07,384\ndo dự, lập tức rời đi,\n\n7\n00:00:07,384 --> 00:00:08,753\nchạy thẳng tới La Thiên Tinh\n\n8\n00:00:08,753 --> 00:00:09,707\nVực.\n\n9\n00:00:09,707 --> 00:00:11,136\nMột lần đi là gần năm trăm năm.\n\n10\n00:00:11,136 --> 00:00:12,386\nTrong quãng thời gian đó,\n\n11\n00:00:12,386 --> 00:00:13,636\nhắn đổi tên thành Hứa Mộc,\n\n12\n00:00:13,636 --> 00:00:15,065\nkhông chỉ gây dựng uy danh ở La\n\n13\n00:00:15,065 --> 00:00:16,435\nThiên mà còn trở thành Chánh\n\n14\n00:00:16,435 --> 00:00:17,388\nPhẩm Lôi Tiên.\n\n15\n00:00:17,388 --> 00:00:18,936\nĐến khi La Thiên khai chiến toàn\n\n16\n00:00:18,936 --> 00:00:20,305\ndiện với Liên Minh Tinh Vực,\n\n17\n00:00:20,305 --> 00:00:21,675\nvới thân phận Chánh Phẩm Lôi\n\n18\n00:00:21,675 --> 00:00:23,283\nTiên, Vương Lâm nghiễm nhiên trở\n\n19\n00:00:23,283 --> 00:00:24,354\nthành mũi tiên phong.\n\n20\n00:00:24,354 --> 00:00:25,783\nNăm trăm năm sau, hắn trở về cố\n\n21\n00:00:25,783 --> 00:00:26,737\nthổ.\n\n22\n00:00:26,737 --> 00:00:28,166\nLúc này, tu vi của Vương Lâm đã\n\n23\n00:00:28,166 --> 00:00:29,654\nđạt tới đỉnh phong Khuy Niết sơ\n\n24\n00:00:29,654 --> 00:00:30,964\nkỳ, lại hợp thể với bản tôn,\n\n25\n00:00:30,964 --> 00:00:32,214\nsở hữu thực lực của Cổ Thần\n\n26\n00:00:32,214 --> 00:00:33,168\nVương tộc năm sao.\n\n27\n00:00:33,168 --> 00:00:34,597\nPhải biết rằng Cổ Thần mỗi khi\n\n28\n00:00:34,597 --> 00:00:36,026\ntăng một sao thì chiến lực đều\n\n29\n00:00:36,026 --> 00:00:36,979\ntăng vọt.\n\n30\n00:00:36,979 --> 00:00:38,289\nChỉ bằng thực lực bản thân,\n\n31\n00:00:38,289 --> 00:00:39,539\nVương Lâm lúc này đã có thể\n\n32\n00:00:39,539 --> 00:00:40,909\nchính diện đối đầu cường giả\n\n33\n00:00:40,909 --> 00:00:42,278\nTịnh Niết mà không hề lép vế.\n\n34\n00:00:42,278 --> 00:00:43,826\nChưa kể trước đó, trong Lôi Tiên\n\n35\n00:00:43,826 --> 00:00:45,374\nGiới, hắn còn vượt cấp chém giết\n\n36\n00:00:45,374 --> 00:00:46,684\nmột Huyết Tổ ngang hàng với\n\n37\n00:00:46,684 --> 00:00:47,638\nThiên Vận Tử.\n\n38\n00:00:47,638 --> 00:00:49,007\nVới chiến tích ấy trong tay,\n\n39\n00:00:49,007 --> 00:00:50,376\ntự tin của Vương Lâm cũng lên\n\n40\n00:00:50,376 --> 00:00:51,330\ntới cực điểm.\n\n41\n00:00:51,330 --> 00:00:52,759\nNếu chỉ gặp cường giả bước thứ\n\n42\n00:00:52,759 --> 00:00:54,247\nhai bình thường thì hắn thật sự\n\n43\n00:00:54,247 --> 00:00:55,201\nkhông quá e ngại.\n\n44\n00:00:55,201 --> 00:00:56,154\nDù không thắng nổi,\n\n45\n00:00:56,154 --> 00:00:57,642\nít nhất vẫn có thể dựa vào những\n\n46\n00:00:57,642 --> 00:00:59,131\nthủ đoạn bảo mệnh do Thanh Thủy\n\n47\n00:00:59,131 --> 00:01:00,441\nvà người khác để lại mà toàn\n\n48\n00:01:00,441 --> 00:01:01,394\nthân rút lui.\n\n49\n00:01:01,394 --> 00:01:02,466\nMang theo sự tự tin ấy,\n\n50\n00:01:02,466 --> 00:01:03,895\nVương Lâm quay người bước vào\n\n51\n00:01:03,895 --> 00:01:05,443\nThiên Vận Tông, nơi từng xem hắn\n\n52\n00:01:05,443 --> 00:01:06,396\nnhư con mồi.\n\n53\n00:01:06,396 --> 00:01:07,587\nHắn muốn tận mắt xem thử,\n\n54\n00:01:07,587 --> 00:01:09,016\nsau năm trăm năm, vị sư tôn kia\n\n55\n00:01:09,016 --> 00:01:10,028\ncòn có thể giở trò gì.\n\n56\n00:01:10,028 --> 00:01:11,041\nKhi thầy trò gặp lại,\n\n57\n00:01:11,041 --> 00:01:12,410\ncả hai đều diễn đến mức không\n\n58\n00:01:12,410 --> 00:01:13,363\nchê vào đâu được.\n\n59\n00:01:13,363 --> 00:01:14,852\nVương Lâm biết rõ nhưng vẫn giả\n\n60\n00:01:14,852 --> 00:01:16,102\nvờ hồ đồ, một tiếng sư tôn,\n\n61\n00:01:16,102 --> 00:01:17,591\nhai tiếng sư tôn, cung kính đến\n\n62\n00:01:17,591 --> 00:01:18,841\nmức không ai nhìn ra sơ hở.\n\n63\n00:01:18,841 --> 00:01:20,270\nCòn Thiên Vận Tử thì càng nhập\n\n64\n00:01:20,270 --> 00:01:21,759\nvai hơn, ai muốn nhắm vào Vương\n\n65\n00:01:21,759 --> 00:01:23,128\nLâm là lão lập tức đứng ra che\n\n66\n00:01:23,128 --> 00:01:24,617\nchở, bày ra dáng vẻ thương đồ đệ\n\n67\n00:01:24,617 --> 00:01:25,570\nhết mực.\n\n68\n00:01:25,570 --> 00:01:27,118\nCảnh tượng thầy trò tình thâm ấy\n\n69\n00:01:27,118 --> 00:01:28,428\nthực chất chỉ là màn đấu trí\n\n70\n00:01:28,428 --> 00:01:29,738\ngiữa hai cao thủ, ai lộ sơ hở\n\n71\n00:01:29,738 --> 00:01:30,750\ntrước thì kẻ đó thua.\n\n72\n00:01:30,750 --> 00:01:32,179\nĐến khi mọi người tận mắt thấy\n\n73\n00:01:32,179 --> 00:01:33,667\nVương Lâm thản nhiên đỡ trọn ba\n\n74\n00:01:33,667 --> 00:01:35,156\nmũi tên toàn lực của Lăng Thiên\n\n75\n00:01:35,156 --> 00:01:36,406\nHầu, tất cả đều chấn động.\n\n76\n00:01:36,406 --> 00:01:37,776\nNăm trăm năm trước hắn chỉ là\n\n77\n00:01:37,776 --> 00:01:38,907\nmột tu sĩ Vấn Đỉnh sơ kỳ,\n\n78\n00:01:38,907 --> 00:01:40,336\nvậy mà giờ đã trưởng thành đến\n\n79\n00:01:40,336 --> 00:01:41,765\nmức có thể ngồi ngang hàng với\n\n80\n00:01:41,765 --> 00:01:43,015\nnhững đại năng lão luyện.\n\n81\n00:01:43,015 --> 00:01:44,444\nNgay cả Thiên Vận Tử cũng phải\n\n82\n00:01:44,444 --> 00:01:45,992\ngiật mình vì tốc độ trưởng thành\n\n83\n00:01:45,992 --> 00:01:46,946\ncủa Vương Lâm.\n\n84\n00:01:46,946 --> 00:01:48,017\nNhưng trong lòng lão,\n\n85\n00:01:48,017 --> 00:01:49,446\ncảm giác nhiều hơn lại là hưng\n\n86\n00:01:49,446 --> 00:01:50,400\nphấn.\n\n87\n00:01:50,400 --> 00:01:51,829\nTrong mắt lão, Vương Lâm chưa\n\n88\n00:01:51,829 --> 00:01:53,258\nbao giờ là đối thủ ngang hàng,\n\n89\n00:01:53,258 --> 00:01:54,746\nchỉ là một con mồi được nuôi lớn\n\n90\n00:01:54,746 --> 00:01:55,700\nhơn mà thôi.\n\n91\n00:01:55,700 --> 00:01:57,188\nTrước kia lão đã có thể bóp chết\n\n92\n00:01:57,188 --> 00:01:58,617\nhắn trong tay, thì bây giờ con\n\n93\n00:01:58,617 --> 00:01:59,570\nmồi tự tìm đến cửa,\n\n94\n00:01:59,570 --> 00:02:01,119\ncàng không có lý nào thoát được.\n\n95\n00:02:01,119 --> 00:02:02,131\nĐợi mọi người rời đi,\n\n96\n00:02:02,131 --> 00:02:03,322\nchỉ còn lại hai thầy trò,\n\n97\n00:02:03,322 --> 00:02:04,810\nmàn thăm dò thật sự mới bắt đầu.\n\n98\n00:02:04,810 --> 00:02:06,239\nVương Lâm vốn đã chuẩn bị tinh\n\n99\n00:02:06,239 --> 00:02:07,192\nthần trở mặt.\n\n100\n00:02:07,192 --> 00:02:08,621\nTheo hắn nghĩ, Thiên Vận Tử ít\n\n101\n00:02:08,621 --> 00:02:09,812\nnhất cũng phải lạnh mặt,\n\n102\n00:02:09,812 --> 00:02:11,003\nthậm chí nổi giận ra tay.\n\n103\n00:02:11,003 --> 00:02:12,491\nNhưng điều khiến hắn không ngờ\n\n104\n00:02:12,491 --> 00:02:13,920\nlà Thiên Vận Tử chẳng hề có nửa\n\n105\n00:02:13,920 --> 00:02:15,290\nphần tức giận, ngược lại còn\n\n106\n00:02:15,290 --> 00:02:16,243\ncười rất hiền hòa,\n\n107\n00:02:16,243 --> 00:02:17,672\nkéo hắn ngồi xuống hỏi han như\n\n108\n00:02:17,672 --> 00:02:18,982\nmột vị sư tôn từ ái mong đồ đệ\n\n109\n00:02:18,982 --> 00:02:19,935\ntrở về.\n\n110\n00:02:19,935 --> 00:02:21,245\nChính nụ cười âm trầm ấy mới\n\n111\n00:02:21,245 --> 00:02:22,793\nkhiến Vương Lâm lạnh sống lưng.\n\n112\n00:02:22,793 --> 00:02:23,747\nHắn cảm nhận rất rõ,\n\n113\n00:02:23,747 --> 00:02:25,295\nngười trước mắt rõ ràng nhìn như\n\n114\n00:02:25,295 --> 00:02:26,843\nmột người, nhưng lại không hoàn\n\n115\n00:02:26,843 --> 00:02:27,796\ntoàn là một người.\n\n116\n00:02:27,796 --> 00:02:29,106\nGiống như trong cơ thể đó có\n\n117\n00:02:29,106 --> 00:02:30,118\nhàng ngàn phân thân,\n\n118\n00:02:30,118 --> 00:02:31,488\nhàng ngàn ý thức không ngừng\n\n119\n00:02:31,488 --> 00:02:32,917\nthay đổi và luân chuyển trong\n\n120\n00:02:32,917 --> 00:02:33,870\ncùng một thân xác.\n\n121\n00:02:33,870 --> 00:02:35,180\nKhông ai có thể nắm được suy\n\n122\n00:02:35,180 --> 00:02:36,133\nnghĩ thật của lão,\n\n123\n00:02:36,133 --> 00:02:37,562\ncũng chẳng ai nhìn thấu nổi lá\n\n124\n00:02:37,562 --> 00:02:38,932\nbài cuối cùng trong tay lão.\n\n125\n00:02:38,932 --> 00:02:40,420\nCảm giác ấy khiến Vương Lâm rợn\n\n126\n00:02:40,420 --> 00:02:41,374\nngười thật sự.\n\n127\n00:02:41,374 --> 00:02:42,862\nNhưng sự kinh hãi còn chưa dừng\n\n128\n00:02:42,862 --> 00:02:43,816\nlại.\n\n129\n00:02:43,816 --> 00:02:45,304\nSau đó hắn gặp tam sư huynh Bạch\n\n130\n00:02:45,304 --> 00:02:46,257\nVi.\n\n131\n00:02:46,257 --> 00:02:47,627\nĐiều mà Vương Lâm nằm mơ cũng\n\n132\n00:02:47,627 --> 00:02:48,937\nkhông ngờ tới là Bạch Vi lại\n\n133\n00:02:48,937 --> 00:02:50,247\nchọn cách hiến tế bản thân,\n\n134\n00:02:50,247 --> 00:02:51,735\nđem toàn bộ Cực Dương chi lực mà\n\n135\n00:02:51,735 --> 00:02:53,224\nThiên Vận Tử mưu tính suốt ngàn\n\n136\n00:02:53,224 --> 00:02:54,236\nnăm giao hết cho hắn.\n\n137\n00:02:54,236 --> 00:02:55,605\nGần như ngay khoảnh khắc Cực\n\n138\n00:02:55,605 --> 00:02:57,094\nDương chi lực rơi vào tay Vương\n\n139\n00:02:57,094 --> 00:02:58,523\nLâm, Thiên Vận Tử lập tức xé bỏ\n\n140\n00:02:58,523 --> 00:02:59,476\nvẻ ngoài hiền hòa,\n\n141\n00:02:59,476 --> 00:03:00,430\ntrực tiếp ra tay.\n\n142\n00:03:00,430 --> 00:03:01,561\nUy áp khủng bố ập xuống,\n\n143\n00:03:01,561 --> 00:03:02,930\nai cũng cho rằng Thiên Vận Tử\n\n144\n00:03:02,930 --> 00:03:04,240\nnổi giận vì Bạch Vi tự ý hiến\n\n145\n00:03:04,240 --> 00:03:05,729\ntế, khiến thứ lão mưu đồ bấy lâu\n\n146\n00:03:05,729 --> 00:03:06,800\nbị Vương Lâm cướp mất.\n\n147\n00:03:06,800 --> 00:03:08,229\nNhưng diễn biến tiếp theo mới\n\n148\n00:03:08,229 --> 00:03:09,718\nthật sự khiến Vương Lâm tê cả da\n\n149\n00:03:09,718 --> 00:03:10,671\nđầu.\n\n150\n00:03:10,671 --> 00:03:12,100\nDựa vào lá bài bảo mệnh do Viêm\n\n151\n00:03:12,100 --> 00:03:13,529\nLôi Tử và Thanh Thủy Tiên Quân\n\n152\n00:03:13,529 --> 00:03:15,077\nđể lại, hắn miễn cưỡng chặn được\n\n153\n00:03:15,077 --> 00:03:16,031\nđòn này.\n\n154\n00:03:16,031 --> 00:03:17,519\nNgay sau đó, Lăng Thiên Hầu lập\n\n155\n00:03:17,519 --> 00:03:19,067\ntức đứng ra, phong Vương Lâm làm\n\n156\n00:03:19,067 --> 00:03:20,437\ntrưởng lão Đại La Kiếm Tông,\n\n157\n00:03:20,437 --> 00:03:21,866\nmượn danh nghĩa ấy bảo vệ hắn.\n\n158\n00:03:21,866 --> 00:03:23,414\nThiên Vận Tử cũng không tiếp tục\n\n159\n00:03:23,414 --> 00:03:24,367\ncưỡng ép xuất thủ.\n\n160\n00:03:24,367 --> 00:03:25,856\nTheo lẽ thường, bị cướp mất thứ\n\n161\n00:03:25,856 --> 00:03:27,404\nmình muốn, lại còn để đối phương\n\n162\n00:03:27,404 --> 00:03:28,833\nđược cứu đi, Thiên Vận Tử đáng\n\n163\n00:03:28,833 --> 00:03:30,083\nra phải tức đến phát điên.\n\n164\n00:03:30,083 --> 00:03:31,571\nNhưng Vương Lâm lại không nhìn\n\n165\n00:03:31,571 --> 00:03:33,060\nthấy trong mắt lão chút nào gọi\n\n166\n00:03:33,060 --> 00:03:34,489\nlà tiếc nuối hay để tâm đến Cực\n\n167\n00:03:34,489 --> 00:03:35,442\nDương chi lực.\n\n168\n00:03:35,442 --> 00:03:36,931\nChính lúc ấy hắn mới bừng tỉnh.\n\n169\n00:03:36,931 --> 00:03:38,300\nTừ khi trở về Thiên Vận Tông,\n\n170\n00:03:38,300 --> 00:03:39,848\ngặp Bạch Vi, lấy được Cực Dương,\n\n171\n00:03:39,848 --> 00:03:41,218\nbị Thiên Vận Tử công kích rồi\n\n172\n00:03:41,218 --> 00:03:42,528\nđược Lăng Thiên Hầu cứu đi,\n\n173\n00:03:42,528 --> 00:03:44,016\ntất cả dường như đều là kịch bản\n\n174\n00:03:44,016 --> 00:03:45,445\nđã được Thiên Vận Tử viết sẵn.\n\n175\n00:03:45,445 --> 00:03:46,934\nVương Lâm giống như một con rối\n\n176\n00:03:46,934 --> 00:03:48,422\ngiật dây, vùng vẫy thế nào cũng\n\n177\n00:03:48,422 --> 00:03:49,792\nvẫn ở trong bàn tính của lão.\n\n178\n00:03:49,792 --> 00:03:51,340\nNguyên nhân nằm ở thân phận thật\n\n179\n00:03:51,340 --> 00:03:52,293\nsự của Thiên Vận Tử.\n\n180\n00:03:52,293 --> 00:03:53,662\nKẻ ở Thiên Vận Tông này chỉ là\n\n181\n00:03:53,662 --> 00:03:55,151\nmột phân thân của khí linh Định\n\n182\n00:03:55,151 --> 00:03:56,580\nGiới La Bàn, cũng chính là một\n\n183\n00:03:56,580 --> 00:03:58,128\nnửa thiên đạo của Động Phủ Giới.\n\n184\n00:03:58,128 --> 00:03:59,497\nMục tiêu cả đời của lão là tìm\n\n185\n00:03:59,497 --> 00:04:00,926\nra và nuốt chửng nửa thiên đạo\n\n186\n00:04:00,926 --> 00:04:02,355\ncòn lại để trở thành thiên đạo\n\n187\n00:04:02,355 --> 00:04:03,368\nhoàn chỉnh duy nhất.\n\n188\n00:04:03,368 --> 00:04:04,321\nĐể làm được điều đó,\n\n189\n00:04:04,321 --> 00:04:05,690\nlão nghĩ ra một kế hoạch điên\n\n190\n00:04:05,690 --> 00:04:07,119\ncuồng: trải qua trăm lần luân\n\n191\n00:04:07,119 --> 00:04:08,073\nhồi thức tỉnh.\n\n192\n00:04:08,073 --> 00:04:09,561\nChỉ cần hoàn thành đủ trăm lần,\n\n193\n00:04:09,561 --> 00:04:11,050\nlão sẽ xác định chính xác vị trí\n\n194\n00:04:11,050 --> 00:04:12,419\ncủa nửa thiên đạo còn lại rồi\n\n195\n00:04:12,419 --> 00:04:13,373\nnuốt trọn nó.\n\n196\n00:04:13,373 --> 00:04:14,682\nMuốn đẩy nhanh tiến độ thức\n\n197\n00:04:14,682 --> 00:04:16,052\ntỉnh, Thiên Vận Tử phải điên\n\n198\n00:04:16,052 --> 00:04:17,243\ncuồng cướp đoạt sinh cơ,\n\n199\n00:04:17,243 --> 00:04:18,255\nbản nguyên, đại đạo,\n\n200\n00:04:18,255 --> 00:04:19,624\nthậm chí cả khí vận của người\n\n201\n00:04:19,624 --> 00:04:20,578\nkhác.\n\n202\n00:04:20,578 --> 00:04:22,007\nVì thế, từ trưởng lão đến đệ tử\n\n203\n00:04:22,007 --> 00:04:23,078\ntrong Thiên Vận Tông,\n\n204\n00:04:23,078 --> 00:04:24,507\ntất cả đều chỉ là lương thực do\n\n205\n00:04:24,507 --> 00:04:25,461\nlão nuôi nhốt.\n\n206\n00:04:25,461 --> 00:04:26,949\nNuôi đủ béo thì nuốt sạch không\n\n207\n00:04:26,949 --> 00:04:27,903\nchừa xương.\n\n208\n00:04:27,903 --> 00:04:29,272\nTrong vô số năm tính toán ấy,\n\n209\n00:04:29,272 --> 00:04:30,641\nchỉ có hai người là lão không\n\n210\n00:04:30,641 --> 00:04:32,130\nnhìn thấu, đồng thời cũng muốn\n\n211\n00:04:32,130 --> 00:04:33,678\nnuốt nhất: một là đối thủ truyền\n\n212\n00:04:33,678 --> 00:04:34,690\nkiếp Lăng Thiên Hầu,\n\n213\n00:04:34,690 --> 00:04:36,179\nhai là Vương Lâm, đồ đệ do chính\n\n214\n00:04:36,179 --> 00:04:37,132\ntay lão thu nhận.\n\n215\n00:04:37,132 --> 00:04:38,621\nLão định dùng hai người này làm\n\n216\n00:04:38,621 --> 00:04:40,050\nmục tiêu cho hai lần thức tỉnh\n\n217\n00:04:40,050 --> 00:04:41,003\ncuối cùng.\n\n218\n00:04:41,003 --> 00:04:42,194\nLần Vương Lâm trở về này,\n\n219\n00:04:42,194 --> 00:04:43,563\nviệc Bạch Vi chủ động hiến tế\n\n220\n00:04:43,563 --> 00:04:44,992\nthực chất là kết quả Thiên Vận\n\n221\n00:04:44,992 --> 00:04:45,946\nTử cố ý buông tay.\n\n222\n00:04:45,946 --> 00:04:47,375\nĐây là mắt xích đầu tiên trong\n\n223\n00:04:47,375 --> 00:04:48,328\ndương mưu của lão,\n\n224\n00:04:48,328 --> 00:04:49,697\nmột lựa chọn mà Vương Lâm gần\n\n225\n00:04:49,697 --> 00:04:50,888\nnhư chắc chắn phải chết.\n\n226\n00:04:50,888 --> 00:04:52,377\nVương Lâm biết rõ Cực Dương chi\n\n227\n00:04:52,377 --> 00:04:53,865\nlực là cái bẫy, nhưng nếu không\n\n228\n00:04:53,865 --> 00:04:55,175\ndám nhận, đạo tâm của hắn sẽ\n\n229\n00:04:55,175 --> 00:04:56,128\nxuất hiện vết nứt.\n\n230\n00:04:56,128 --> 00:04:57,438\nTừ đó về sau, hắn sẽ mãi sống\n\n231\n00:04:57,438 --> 00:04:58,867\ntrong bóng ma không thể thắng\n\n232\n00:04:58,867 --> 00:05:00,237\nnổi Thiên Vận Tử, không còn ý\n\n233\n00:05:00,237 --> 00:05:01,190\nchí đối kháng.\n\n234\n00:05:01,190 --> 00:05:02,619\nCòn nếu nhận lấy và luyện hóa,\n\n235\n00:05:02,619 --> 00:05:03,989\nhắn sẽ lập tức bước vào cái hố\n\n236\n00:05:03,989 --> 00:05:05,120\nmà Thiên Vận Tử đào sẵn.\n\n237\n00:05:05,120 --> 00:05:06,073\nLấy hay không lấy,\n\n238\n00:05:06,073 --> 00:05:07,443\nVương Lâm đều phải nhập cục.\n\n239\n00:05:07,443 --> 00:05:08,693\nĐó mới là điểm đáng sợ nhất\n\n240\n00:05:08,693 --> 00:05:09,705\ntrong dương mưu này:\n\n241\n00:05:09,705 --> 00:05:10,896\nkế sách bày rõ trước mắt,\n\n242\n00:05:10,896 --> 00:05:12,384\nnhưng ngươi vẫn buộc phải nhảy\n\n243\n00:05:12,384 --> 00:05:13,338\nvào.\n\n244\n00:05:13,338 --> 00:05:14,767\nKhông chỉ nhắm vào Vương Lâm,\n\n245\n00:05:14,767 --> 00:05:16,136\nThiên Vận Tử còn tiện tay kéo\n\n246\n00:05:16,136 --> 00:05:17,625\nluôn Lăng Thiên Hầu vào bàn cờ.\n\n247\n00:05:17,625 --> 00:05:18,875\nHai người đấu nhau cả đời,\n\n248\n00:05:18,875 --> 00:05:20,185\nnên người Thiên Vận Tử muốn\n\n249\n00:05:20,185 --> 00:05:21,674\ngiết, Lăng Thiên Hầu nhất định\n\n250\n00:05:21,674 --> 00:05:22,627\nsẽ bảo.\n\n251\n00:05:22,627 --> 00:05:23,937\nHơn nữa, đương kim Chu Tước\n\n252\n00:05:23,937 --> 00:05:25,425\nThánh Hoàng từng có ơn với Lăng\n\n253\n00:05:25,425 --> 00:05:26,854\nThiên Hầu, mà Vương Lâm lại là\n\n254\n00:05:26,854 --> 00:05:28,402\ntruyền nhân chính thống của Chu\n\n255\n00:05:28,402 --> 00:05:29,356\nTước nhất mạch.\n\n256\n00:05:29,356 --> 00:05:30,844\nXét tình hay lý, Lăng Thiên Hầu\n\n257\n00:05:30,844 --> 00:05:32,392\nđều không thể trơ mắt nhìn Vương\n\n258\n00:05:32,392 --> 00:05:33,940\nLâm chết trong tay Thiên Vận Tử.\n\n259\n00:05:33,940 --> 00:05:35,369\nThế nên nước cờ này gần như kín\n\n260\n00:05:35,369 --> 00:05:36,323\nkhông kẽ hở.\n\n261\n00:05:36,323 --> 00:05:37,752\nNếu Vương Lâm không đỡ nổi đòn\n\n262\n00:05:37,752 --> 00:05:39,121\ncủa Thiên Vận Tử, lão sẽ nuốt\n\n263\n00:05:39,121 --> 00:05:40,490\nluôn hắn, hoàn thành một lần\n\n264\n00:05:40,490 --> 00:05:41,444\nluân hồi thức tỉnh.\n\n265\n00:05:41,444 --> 00:05:42,873\nCòn nếu Vương Lâm chống được,\n\n266\n00:05:42,873 --> 00:05:44,302\nkhiến Lăng Thiên Hầu nhập cục\n\n267\n00:05:44,302 --> 00:05:45,612\ncứu người, thì cũng vẫn nằm\n\n268\n00:05:45,612 --> 00:05:46,743\ntrong kế hoạch của lão.\n\n269\n00:05:46,743 --> 00:05:48,231\nSau khi theo Lăng Thiên Hầu đến\n\n270\n00:05:48,231 --> 00:05:49,780\nĐại La Kiếm Tông, Vương Lâm cũng\n\n271\n00:05:49,780 --> 00:05:50,911\nlập tức hiểu ra toàn bộ.\n\n272\n00:05:50,911 --> 00:05:52,161\nHắn biết rõ, muốn phá cục,\n\n273\n00:05:52,161 --> 00:05:53,590\nmuốn thật sự thoát khỏi nỗi sợ\n\n274\n00:05:53,590 --> 00:05:54,662\nmang tên Thiên Vận Tử,\n\n275\n00:05:54,662 --> 00:05:56,150\ncách duy nhất là khiến lão tính\n\n276\n00:05:56,150 --> 00:05:57,104\nsai một lần.\n\n277\n00:05:57,104 --> 00:05:58,533\nVì vậy, hắn chỉ có thể lựa chọn\n\n278\n00:05:58,533 --> 00:06:00,081\nngay tại chỗ luyện hóa Cực Dương\n\n279\n00:06:00,081 --> 00:06:01,034\nchi lực.\n\n280\n00:06:01,034 --> 00:06:02,582\nMà chuyện này quả nhiên cũng nằm\n\n281\n00:06:02,582 --> 00:06:04,011\ntrong tính toán của Thiên Vận\n\n282\n00:06:04,011 --> 00:06:04,965\nTử.\n\n283\n00:06:04,965 --> 00:06:06,394\nCực Dương chi lực đã sớm bị lão\n\n284\n00:06:06,394 --> 00:06:07,347\nđộng tay chân.\n\n285\n00:06:07,347 --> 00:06:08,657\nVới tu vi hiện tại của Vương\n\n286\n00:06:08,657 --> 00:06:10,086\nLâm, chỉ cần bắt đầu luyện hóa\n\n287\n00:06:10,086 --> 00:06:11,455\nthì nhiều nhất bảy ngày sẽ bị\n\n288\n00:06:11,455 --> 00:06:12,884\nnguồn lực ấy chống nổ mà chết.\n\n289\n00:06:12,884 --> 00:06:14,373\nKhi đó Thiên Vận Tử chỉ cần mượn\n\n290\n00:06:14,373 --> 00:06:15,683\ndanh nghĩa thanh lý môn hộ,\n\n291\n00:06:15,683 --> 00:06:16,933\nxông vào Đại La Kiếm Tông,\n\n292\n00:06:16,933 --> 00:06:18,243\nlà có thể một mẻ hốt trọn Cực\n\n293\n00:06:18,243 --> 00:06:19,672\nDương chi lực, Vương Lâm và cả\n\n294\n00:06:19,672 --> 00:06:20,625\nLăng Thiên Hầu.\n\n295\n00:06:20,625 --> 00:06:21,995\nNhưng Thiên Vận Tử tính ngàn\n\n296\n00:06:21,995 --> 00:06:23,483\ntính vạn, cuối cùng vẫn sót mất\n\n297\n00:06:23,483 --> 00:06:24,793\nmột biến số mà lão vĩnh viễn\n\n298\n00:06:24,793 --> 00:06:25,746\nkhông thể tính ra:\n\n299\n00:06:25,746 --> 00:06:27,116\nThiên Nghịch Châu trong tay\n\n300\n00:06:27,116 --> 00:06:28,069\nVương Lâm.\n\n301\n00:06:28,069 --> 00:06:29,617\nThiên Nghịch Châu và bản thể của\n\n302\n00:06:29,617 --> 00:06:31,106\nThiên Vận Tử vốn cùng một nguồn\n\n303\n00:06:31,106 --> 00:06:32,475\ngốc, đều là một phần của Định\n\n304\n00:06:32,475 --> 00:06:33,429\nGiới La Bàn.\n\n305\n00:06:33,429 --> 00:06:34,798\nVì vậy Thiên Vận Tử không thể\n\n306\n00:06:34,798 --> 00:06:36,286\nsuy tính được sự tồn tại của nó,\n\n307\n00:06:36,286 --> 00:06:37,715\ncàng không thể đoán được nó sẽ\n\n308\n00:06:37,715 --> 00:06:38,669\ntạo ra biến số gì.\n\n309\n00:06:38,669 --> 00:06:39,979\nDựa vào Thiên Nghịch Châu,\n\n310\n00:06:39,979 --> 00:06:41,408\nVương Lâm trực tiếp luyện hóa\n\n311\n00:06:41,408 --> 00:06:42,539\nsạch Cực Dương chi lực.\n\n312\n00:06:42,539 --> 00:06:43,849\nCục diện lập tức đảo chiều.\n\n313\n00:06:43,849 --> 00:06:45,218\nThiên Vận Tử, kẻ cả đời tự tin\n\n314\n00:06:45,218 --> 00:06:46,588\nrằng mình không bao giờ tính\n\n315\n00:06:46,588 --> 00:06:47,957\nsai, lần này thật sự sai rồi.\n\n316\n00:06:47,957 --> 00:06:49,327\nMà sai lầm ấy đã khiến đạo tâm\n\n317\n00:06:49,327 --> 00:06:50,815\nvững như bàn thạch suốt hơn vạn\n\n318\n00:06:50,815 --> 00:06:52,185\nnăm của lão xuất hiện một vết\n\n319\n00:06:52,185 --> 00:06:53,197\nnứt không thể bù đắp.\n\n320\n00:06:53,197 --> 00:06:54,685\nThiên Vận Tử lập tức phá phòng,\n\n321\n00:06:54,685 --> 00:06:56,233\nkhông còn quan tâm đến tính toán\n\n322\n00:06:56,233 --> 00:06:57,722\nhay luân hồi nữa, trực tiếp nổi\n\n323\n00:06:57,722 --> 00:06:59,091\nđiên xuất thủ, muốn cưỡng ép\n\n324\n00:06:59,091 --> 00:07:00,520\nxông vào Đại La Kiếm Tông trấn\n\n325\n00:07:00,520 --> 00:07:01,474\náp Vương Lâm.\n\n326\n00:07:01,474 --> 00:07:02,903\nNhưng ngay khoảnh khắc lão ra\n\n327\n00:07:02,903 --> 00:07:04,451\ntay, từ trong Thiên Nghịch Châu\n\n328\n00:07:04,451 --> 00:07:05,880\nbỗng vươn ra một bàn tay khổng\n\n329\n00:07:05,880 --> 00:07:06,833\nlồ che trời lấp đất,\n\n330\n00:07:06,833 --> 00:07:08,202\nkhông nói hai lời đã tóm chặt\n\n331\n00:07:08,202 --> 00:07:09,156\nlấy lão.\n\n332\n00:07:09,156 --> 00:07:10,644\nLúc này Thiên Vận Tử lại bắt đầu\n\n333\n00:07:10,644 --> 00:07:12,073\nsuy diễn, và thật sự cũng đoán\n\n334\n00:07:12,073 --> 00:07:13,027\nra cách đối phó.\n\n335\n00:07:13,027 --> 00:07:14,456\nChỉ cần cho bàn tay kia hấp thụ\n\n336\n00:07:14,456 --> 00:07:15,825\nđủ năng lượng, nó tự nhiên sẽ\n\n337\n00:07:15,825 --> 00:07:16,778\nbuông ra.\n\n338\n00:07:16,778 --> 00:07:18,088\nThế là lão tự cho mình thông\n\n339\n00:07:18,088 --> 00:07:19,458\nminh, chủ động đưa từng phân\n\n340\n00:07:19,458 --> 00:07:20,649\nthân của mình ra làm mồi,\n\n341\n00:07:20,649 --> 00:07:22,078\ntính chờ đối phương hút no rồi\n\n342\n00:07:22,078 --> 00:07:23,031\nphản ngược lại.\n\n343\n00:07:23,031 --> 00:07:24,519\nNào ngờ bàn tay kia vốn chỉ định\n\n344\n00:07:24,519 --> 00:07:25,829\nhiện ra để uy hiếp một phen,\n\n345\n00:07:25,829 --> 00:07:27,377\ntiện thể hút chút năng lượng rồi\n\n346\n00:07:27,377 --> 00:07:28,806\nthôi, hoàn toàn chưa có ý định\n\n347\n00:07:28,806 --> 00:07:29,760\nra tay độc ác.\n\n348\n00:07:29,760 --> 00:07:31,070\nKết quả Thiên Vận Tử tự dâng\n\n349\n00:07:31,070 --> 00:07:32,260\nphân thân tới tận miệng,\n\n350\n00:07:32,260 --> 00:07:33,630\nmà bàn tay kia dĩ nhiên chẳng\n\n351\n00:07:33,630 --> 00:07:34,880\nkhách sáo, nuốt hết sạch.\n\n352\n00:07:34,880 --> 00:07:36,428\nĐiều Thiên Vận Tử coi trọng nhất\n\n353\n00:07:36,428 --> 00:07:37,798\ncả đời chính là bày mưu không\n\n354\n00:07:37,798 --> 00:07:38,751\nsót.\n\n355\n00:07:38,751 --> 00:07:40,120\nHai lần sai lầm chí mạng liên\n\n356\n00:07:40,120 --> 00:07:41,490\ntiếp đã khiến đạo tâm của lão\n\n357\n00:07:41,490 --> 00:07:42,443\ntại chỗ sụp đổ.\n\n358\n00:07:42,443 --> 00:07:43,932\nNói cho cùng, lão hồ ly này tính\n\n359\n00:07:43,932 --> 00:07:45,361\nkế cả đời, cuối cùng lại tự hại\n\n360\n00:07:45,361 --> 00:07:46,314\nchính mình.\n\n361\n00:07:46,314 --> 00:07:47,326\nLão làm sao ngờ được,\n\n362\n00:07:47,326 --> 00:07:48,696\nđồ đệ mà mình xem như con mồi,\n\n363\n00:07:48,696 --> 00:07:50,065\nkhi rơi vào tuyệt cảnh lại có\n\n364\n00:07:50,065 --> 00:07:51,613\nthể dựa vào Thiên Nghịch Châu mà\n\n365\n00:07:51,613 --> 00:07:53,042\nlật tung cả bàn cờ tưởng như vô\n\n366\n00:07:53,042 --> 00:07:53,996\ngiải ấy.\n\n367\n00:07:53,996 --> 00:07:55,246\nKể từ đó, mọi tính toán của\n\n368\n00:07:55,246 --> 00:07:56,675\nThiên Vận Tử với Vương Lâm bắt\n\n369\n00:07:56,675 --> 00:07:58,163\nđầu đổ sập như hiệu ứng domino.\n\n370\n00:07:58,163 --> 00:07:59,652\nVà lão cũng từng bước đi tới kết\n\n371\n00:07:59,652 --> 00:08:01,200\ncục bị chính Vương Lâm phản sát.\n