1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,335\nCó một câu hỏi thế này:\n\n2\n00:00:01,335 --> 00:00:02,892\nnếu cho bạn một thân tu vi,\n\n3\n00:00:02,892 --> 00:00:04,523\nđổi lại phải ở bên một người\n\n4\n00:00:04,523 --> 00:00:06,006\nphàm suốt trọn một giáp,\n\n5\n00:00:06,006 --> 00:00:07,192\nbạn có đồng ý không?\n\n6\n00:00:07,192 --> 00:00:08,971\nChuyện đó thật sự đã xảy ra với\n\n7\n00:00:08,971 --> 00:00:10,603\nTạ Thanh, người sau này trở\n\n8\n00:00:10,603 --> 00:00:12,382\nthành bạn đời của Vương Bình,\n\n9\n00:00:12,382 --> 00:00:14,161\ntrong giai đoạn Vương Lâm lần\n\n10\n00:00:14,161 --> 00:00:15,200\nthứ hai hóa phàm.\n\n11\n00:00:15,200 --> 00:00:17,053\nMục đích của lần hóa phàm này có\n\n12\n00:00:17,053 --> 00:00:18,758\nhai điều: một là cảm ngộ nhân\n\n13\n00:00:18,758 --> 00:00:20,538\nquả, hai là cho Vương Bình một\n\n14\n00:00:20,538 --> 00:00:21,947\nđời phàm nhân trọn vẹn,\n\n15\n00:00:21,947 --> 00:00:23,726\nbình an, không tai không nạn.\n\n16\n00:00:23,726 --> 00:00:25,431\nSau khi rời thôn Lạc Nguyệt,\n\n17\n00:00:25,431 --> 00:00:27,211\nVương Lâm dành tám năm đưa con\n\n18\n00:00:27,211 --> 00:00:28,916\ntrai đi khắp Nhiễm Vân Tinh,\n\n19\n00:00:28,916 --> 00:00:30,621\nngắm núi sông, trải đời giữa\n\n20\n00:00:30,621 --> 00:00:31,808\nkhói lửa nhân gian.\n\n21\n00:00:31,808 --> 00:00:32,920\nĐến khi dừng chân,\n\n22\n00:00:32,920 --> 00:00:34,699\nhai cha con tới thành Tề Thủy,\n\n23\n00:00:34,699 --> 00:00:36,331\nkinh đô phồn hoa của Đại Tần\n\n24\n00:00:36,331 --> 00:00:37,591\ntrên Nhiễm Vân Tinh,\n\n25\n00:00:37,591 --> 00:00:39,370\nrồi vào một tửu lâu nổi tiếng.\n\n26\n00:00:39,370 --> 00:00:41,002\nVương Bình vừa xuất hiện đã\n\n27\n00:00:41,002 --> 00:00:42,707\nkhiến không ít cô gái chú ý vì\n\n28\n00:00:42,707 --> 00:00:43,967\ndung mạo quá nổi bật.\n\n29\n00:00:43,967 --> 00:00:45,376\nTrong số đó có Tạ Thanh,\n\n30\n00:00:45,376 --> 00:00:47,081\nngười chỉ liếc một cái đã đem\n\n31\n00:00:47,081 --> 00:00:48,787\nlòng để ý, và cũng là người sẽ\n\n32\n00:00:48,787 --> 00:00:50,195\ncùng hắn đi hết một đời.\n\n33\n00:00:50,195 --> 00:00:52,049\nTạ Thanh vốn là cô gái xuất thân\n\n34\n00:00:52,049 --> 00:00:53,903\nbình thường, từ nhỏ được sư phụ\n\n35\n00:00:53,903 --> 00:00:55,089\nmang theo tu luyện.\n\n36\n00:00:55,089 --> 00:00:56,424\nTu vi của cô không cao,\n\n37\n00:00:56,424 --> 00:00:58,203\nsư phụ cũng chỉ ở cảnh giới Kết\n\n38\n00:00:58,203 --> 00:00:59,908\nĐan, nhưng lại có quan hệ với\n\n39\n00:00:59,908 --> 00:01:01,614\nTôn gia, đại tộc số một Nhiễm\n\n40\n00:01:01,614 --> 00:01:03,467\nVân Tinh, nên Tạ Thanh cũng trở\n\n41\n00:01:03,467 --> 00:01:05,173\nthành đệ tử ngoại tộc của Tôn\n\n42\n00:01:05,173 --> 00:01:06,153\ngia.\n\n43\n00:01:06,153 --> 00:01:08,007\nNgồi cạnh Tạ Thanh lúc đó còn có\n\n44\n00:01:08,007 --> 00:01:09,860\nVân Vô Phong, một kẻ dựa hơi gia\n\n45\n00:01:09,860 --> 00:01:10,841\ntộc.\n\n46\n00:01:10,841 --> 00:01:12,546\nHắn là người của Vân gia ở Vân\n\n47\n00:01:12,546 --> 00:01:14,325\nHải Tinh Vực, xuất thân không\n\n48\n00:01:14,325 --> 00:01:15,957\nthấp nhưng bản thân thì tầm\n\n49\n00:01:15,957 --> 00:01:17,365\nthường, thiên phú kém,\n\n50\n00:01:17,365 --> 00:01:19,071\ntu vi yếu, chỉ biết mượn danh\n\n51\n00:01:19,071 --> 00:01:20,702\ngia tộc để tác oai tác quái.\n\n52\n00:01:20,702 --> 00:01:21,888\nTừ lần gặp Tạ Thanh,\n\n53\n00:01:21,888 --> 00:01:23,445\nhắn bám riết không buông,\n\n54\n00:01:23,445 --> 00:01:25,299\nnhưng Tạ Thanh cực kỳ chán ghét\n\n55\n00:01:25,299 --> 00:01:27,152\nloại người vô dụng chỉ biết cậy\n\n56\n00:01:27,152 --> 00:01:28,709\nthế nên vẫn luôn né tránh.\n\n57\n00:01:28,709 --> 00:01:30,266\nThế rồi hắn tận mắt thấy Tạ\n\n58\n00:01:30,266 --> 00:01:32,194\nThanh, người chưa từng cho mình\n\n59\n00:01:32,194 --> 00:01:33,974\nsắc mặt tốt, lại chăm chú nhìn\n\n60\n00:01:33,974 --> 00:01:35,234\nVương Bình đầy tò mò.\n\n61\n00:01:35,234 --> 00:01:36,865\nVân Vô Phong lập tức nổi cơn\n\n62\n00:01:36,865 --> 00:01:38,422\nghen, buông lời xúc phạm.\n\n63\n00:01:38,422 --> 00:01:39,979\nQuá đáng hơn, sư phụ của Tạ\n\n64\n00:01:39,979 --> 00:01:41,759\nThanh vì muốn lấy lòng hắn còn\n\n65\n00:01:41,759 --> 00:01:43,464\nra tay, định phế luôn hai tay\n\n66\n00:01:43,464 --> 00:01:44,445\ncủa Vương Bình.\n\n67\n00:01:44,445 --> 00:01:46,150\nNhưng họ đã đụng nhầm người.\n\n68\n00:01:46,150 --> 00:01:47,929\nDù Vương Lâm đã thu liễm tu vi,\n\n69\n00:01:47,929 --> 00:01:49,857\nnhiều năm không ra tay giết chóc\n\n70\n00:01:49,857 --> 00:01:51,637\nđể đồng hành cùng con trai hóa\n\n71\n00:01:51,637 --> 00:01:53,342\nphàm, không có nghĩa ai cũng\n\n72\n00:01:53,342 --> 00:01:55,121\nđược phép ức hiếp Vương Bình.\n\n73\n00:01:55,121 --> 00:01:56,827\nNgay lúc sư phụ Tạ Thanh xuất\n\n74\n00:01:56,827 --> 00:01:58,680\nthủ, Tạ Thanh vì lòng tốt đã lao\n\n75\n00:01:58,680 --> 00:02:00,608\nlên trước, muốn chặn đòn đó lại.\n\n76\n00:02:00,608 --> 00:02:02,462\nChính một niệm thiện lương này\n\n77\n00:02:02,462 --> 00:02:04,167\nđã mang đến cho cô cơ duyên mà\n\n78\n00:02:04,167 --> 00:02:05,946\nvô số người trong giới tu tiên\n\n79\n00:02:05,946 --> 00:02:07,133\ncầu còn không được.\n\n80\n00:02:07,133 --> 00:02:08,319\nChỉ với một ánh mắt,\n\n81\n00:02:08,319 --> 00:02:10,172\nVương Lâm đã phế bỏ vị cường giả\n\n82\n00:02:10,172 --> 00:02:11,153\nKết Đan kia.\n\n83\n00:02:11,153 --> 00:02:12,784\nVậy mà Vân Vô Phong vẫn chưa\n\n84\n00:02:12,784 --> 00:02:14,341\nhiểu mình vừa chọc vào ai,\n\n85\n00:02:14,341 --> 00:02:15,898\ncòn tiếp tục ngông cuồng.\n\n86\n00:02:15,898 --> 00:02:17,752\nVới loại tiểu nhân vật như vậy,\n\n87\n00:02:17,752 --> 00:02:19,383\nVương Lâm chỉ tiện tay đánh\n\n88\n00:02:19,383 --> 00:02:20,363\nngất.\n\n89\n00:02:20,363 --> 00:02:22,291\nÔng không giết hắn không phải vì\n\n90\n00:02:22,291 --> 00:02:24,071\nmềm lòng, mà vì trong mắt ông,\n\n91\n00:02:24,071 --> 00:02:25,924\nkẻ tu vi thấp như thế chẳng khác\n\n92\n00:02:25,924 --> 00:02:27,630\ngì phàm nhân, còn ông thì vẫn\n\n93\n00:02:27,630 --> 00:02:29,409\ngiữ nguyên tắc không tùy tiện\n\n94\n00:02:29,409 --> 00:02:30,389\ngiết người yếu.\n\n95\n00:02:30,389 --> 00:02:32,169\nSau chuyện đó, Tạ Thanh vừa sợ\n\n96\n00:02:32,169 --> 00:02:33,726\nvừa kính, vội đến xin lỗi.\n\n97\n00:02:33,726 --> 00:02:35,505\nVương Bình vốn đã có thiện cảm\n\n98\n00:02:35,505 --> 00:02:37,433\nvới cô nên thuận thế trò chuyện.\n\n99\n00:02:37,433 --> 00:02:38,619\nCàng nói càng hợp ý,\n\n100\n00:02:38,619 --> 00:02:40,399\nrõ ràng là một mối lương duyên\n\n101\n00:02:40,399 --> 00:02:41,659\nhai phía đều có tình.\n\n102\n00:02:41,659 --> 00:02:42,772\nNhưng đúng lúc ấy,\n\n103\n00:02:42,772 --> 00:02:44,329\nngười của Tôn gia kéo tới.\n\n104\n00:02:44,329 --> 00:02:46,108\nNăm xưa để tránh họa diệt tộc,\n\n105\n00:02:46,108 --> 00:02:48,036\nnhiều gia tộc lớn trên Nhiễm Vân\n\n106\n00:02:48,036 --> 00:02:49,815\nTinh đã bỏ đi, chỉ còn Tôn gia ở\n\n107\n00:02:49,815 --> 00:02:50,796\nlại.\n\n108\n00:02:50,796 --> 00:02:52,353\nLại thêm lời hứa năm đó của\n\n109\n00:02:52,353 --> 00:02:54,206\nVương Lâm sẽ che chở hậu nhân ba\n\n110\n00:02:54,206 --> 00:02:55,467\nđại gia tộc trăm năm,\n\n111\n00:02:55,467 --> 00:02:57,320\nnên Tôn gia nhờ thế một bước lên\n\n112\n00:02:57,320 --> 00:02:59,100\ntrời, trở thành bá chủ thực sự\n\n113\n00:02:59,100 --> 00:03:00,286\ncủa Nhiễm Vân Tinh.\n\n114\n00:03:00,286 --> 00:03:01,991\nCũng vì vậy, hậu nhân Tôn gia\n\n115\n00:03:01,991 --> 00:03:03,178\ndần sinh kiêu ngạo,\n\n116\n00:03:03,178 --> 00:03:04,512\nhoành hành quen thói.\n\n117\n00:03:04,512 --> 00:03:06,292\nChỉ là bọn họ nằm mơ cũng không\n\n118\n00:03:06,292 --> 00:03:08,145\nngờ, người mà mình định đến tìm\n\n119\n00:03:08,145 --> 00:03:09,999\nphiền phức lại chính là Hứa Mộc\n\n120\n00:03:09,999 --> 00:03:11,704\nlão tổ mà cả Tôn gia ngày ngày\n\n121\n00:03:11,704 --> 00:03:12,685\ncung phụng.\n\n122\n00:03:12,685 --> 00:03:14,316\nMay mà phó gia chủ Tôn gia là\n\n123\n00:03:14,316 --> 00:03:16,095\nTôn Khải Minh còn đủ tỉnh táo,\n\n124\n00:03:16,095 --> 00:03:17,949\nkịp nhận ra thân phận của Vương\n\n125\n00:03:17,949 --> 00:03:19,803\nLâm, lập tức quỳ xuống xin tội,\n\n126\n00:03:19,803 --> 00:03:21,508\nnhờ thế mới tránh cho Tôn gia\n\n127\n00:03:21,508 --> 00:03:22,488\nkhỏi đại họa.\n\n128\n00:03:22,488 --> 00:03:23,823\nThế nhưng cùng lúc đó,\n\n129\n00:03:23,823 --> 00:03:25,602\ncó kẻ trong Tôn gia vì muốn lấy\n\n130\n00:03:25,602 --> 00:03:27,159\nlòng Vân Vô Phong đã bắt Tạ\n\n131\n00:03:27,159 --> 00:03:28,939\nThanh, người vừa bị trục xuất\n\n132\n00:03:28,939 --> 00:03:30,793\nkhỏi Tôn gia, rồi đưa thẳng đến\n\n133\n00:03:30,793 --> 00:03:31,773\nchỗ ở của hắn.\n\n134\n00:03:31,773 --> 00:03:33,404\nLúc này Vân Vô Phong cũng đã\n\n135\n00:03:33,404 --> 00:03:35,184\nbiết mình đắc tội với Hứa Mộc,\n\n136\n00:03:35,184 --> 00:03:37,037\nkhông dám tìm Vương Lâm báo thù\n\n137\n00:03:37,037 --> 00:03:38,891\nnên đem hết lửa giận trút lên Tạ\n\n138\n00:03:38,891 --> 00:03:40,596\nThanh, thậm chí còn định làm\n\n139\n00:03:40,596 --> 00:03:41,577\nchuyện đồi bại.\n\n140\n00:03:41,577 --> 00:03:43,059\nNgay thời khắc nguy cấp,\n\n141\n00:03:43,059 --> 00:03:44,320\nVương Lâm xuất hiện,\n\n142\n00:03:44,320 --> 00:03:45,951\nmột cái tát đánh ngất Vân Vô\n\n143\n00:03:45,951 --> 00:03:47,582\nPhong rồi ném sang một bên.\n\n144\n00:03:47,582 --> 00:03:49,139\nSau đó ông nói thẳng với Tạ\n\n145\n00:03:49,139 --> 00:03:50,120\nThanh.\n\n146\n00:03:50,120 --> 00:03:51,677\nÔng thấy cô phẩm hạnh tốt,\n\n147\n00:03:51,677 --> 00:03:52,937\nlòng dạ thiện lương,\n\n148\n00:03:52,937 --> 00:03:54,643\nnên muốn cô ở bên Vương Bình,\n\n149\n00:03:54,643 --> 00:03:56,422\ncùng hắn sống hết một đời phàm\n\n150\n00:03:56,422 --> 00:03:57,402\nnhân bình an.\n\n151\n00:03:57,402 --> 00:03:59,256\nĐổi lại, ông sẽ tặng cô một thân\n\n152\n00:03:59,256 --> 00:04:00,294\ntu vi Nguyên Anh.\n\n153\n00:04:00,294 --> 00:04:01,925\nNói đơn giản, giống như một\n\n154\n00:04:01,925 --> 00:04:03,853\nngười giàu nhất thiên hạ tìm đến\n\n155\n00:04:03,853 --> 00:04:05,632\nbạn, nhờ bạn ở bên chăm sóc hậu\n\n156\n00:04:05,632 --> 00:04:07,189\nbối của ông ấy suốt cả đời,\n\n157\n00:04:07,189 --> 00:04:08,821\nxong việc sẽ cho bạn tài phú\n\n158\n00:04:08,821 --> 00:04:10,081\nhưởng mãi không hết.\n\n159\n00:04:10,081 --> 00:04:11,861\nHuống hồ Vương Bình lại không\n\n160\n00:04:11,861 --> 00:04:13,492\nchỉ tuấn tú mà còn dịu dàng,\n\n161\n00:04:13,492 --> 00:04:15,345\nchung tình, nhân phẩm chẳng có\n\n162\n00:04:15,345 --> 00:04:16,326\ngì để chê.\n\n163\n00:04:16,326 --> 00:04:18,031\nCơ hội như vậy, mấy ai từ chối\n\n164\n00:04:18,031 --> 00:04:19,012\nđược?\n\n165\n00:04:19,012 --> 00:04:20,272\nNói thì là giao dịch,\n\n166\n00:04:20,272 --> 00:04:22,052\nnhưng thật ra hai người vốn đã\n\n167\n00:04:22,052 --> 00:04:23,312\ncó tình cảm với nhau.\n\n168\n00:04:23,312 --> 00:04:24,721\nTạ Thanh ban đầu đồng ý,\n\n169\n00:04:24,721 --> 00:04:26,129\nđúng là có phần vì tu vi,\n\n170\n00:04:26,129 --> 00:04:27,983\nnhưng trong lòng cô sớm đã rung\n\n171\n00:04:27,983 --> 00:04:29,243\nđộng với Vương Bình.\n\n172\n00:04:29,243 --> 00:04:30,875\nSau một giáp kề cận sớm tối,\n\n173\n00:04:30,875 --> 00:04:32,728\ntình cảm ấy càng ngày càng sâu.\n\n174\n00:04:32,728 --> 00:04:34,656\nCuộc đồng hành bắt đầu bằng điều\n\n175\n00:04:34,656 --> 00:04:36,510\nkiện trao đổi cuối cùng lại hóa\n\n176\n00:04:36,510 --> 00:04:38,215\nthành chân tình khắc cốt ghi\n\n177\n00:04:38,215 --> 00:04:39,195\ntâm.\n\n178\n00:04:39,195 --> 00:04:41,123\nKhông lâu sau khi Vương Lâm trực\n\n179\n00:04:41,123 --> 00:04:42,606\ntiếp nâng tu vi của cô lên\n\n180\n00:04:42,606 --> 00:04:44,460\nNguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn,\n\n181\n00:04:44,460 --> 00:04:46,313\nTạ Thanh lại nhờ tình cảm không\n\n182\n00:04:46,313 --> 00:04:48,167\ngiữ lại chút nào dành cho Vương\n\n183\n00:04:48,167 --> 00:04:49,872\nBình mà ngộ ra một loại ý cảnh\n\n184\n00:04:49,872 --> 00:04:51,577\ncực kỳ hiếm có: ý cảnh vô hối.\n\n185\n00:04:51,577 --> 00:04:53,209\nĐạo của cô chính là tình cảm\n\n186\n00:04:53,209 --> 00:04:54,469\ndành cho Vương Bình,\n\n187\n00:04:54,469 --> 00:04:55,729\nkhông oán không hối,\n\n188\n00:04:55,729 --> 00:04:57,212\nmột lòng từ đầu đến cuối.\n\n189\n00:04:57,212 --> 00:04:59,066\nVà cũng chính vì phần vô hối ấy,\n\n190\n00:04:59,066 --> 00:05:00,845\nvề sau khi duyên thọ của Vương\n\n191\n00:05:00,845 --> 00:05:02,699\nBình đã tận, hắn an yên rời khỏi\n\n192\n00:05:02,699 --> 00:05:04,553\nnhân gian, Tạ Thanh không hề do\n\n193\n00:05:04,553 --> 00:05:06,406\ndự mà đi theo phu quân của mình.\n\n194\n00:05:06,406 --> 00:05:08,186\nBởi thứ tình cảm cảm động nhất\n\n195\n00:05:08,186 --> 00:05:10,039\ntrên đời chưa bao giờ chỉ là một\n\n196\n00:05:10,039 --> 00:05:11,893\nánh nhìn kinh diễm lúc ban đầu,\n\n197\n00:05:11,893 --> 00:05:13,672\nmà là sau khi phồn hoa qua hết,\n\n198\n00:05:13,672 --> 00:05:15,452\nvẫn nguyện sống chết có nhau,\n\n199\n00:05:15,452 --> 00:05:17,380\ntrải bao năm tháng vẫn không oán\n\n200\n00:05:17,380 --> 00:05:18,360\nkhông hối.\n