1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,636\nKhi gặp lại Thiên Vận Tử sau gần\n\n2\n00:00:01,636 --> 00:00:03,272\nnăm trăm năm, Vương Lâm đã thật\n\n3\n00:00:03,272 --> 00:00:04,234\nsự rợn người.\n\n4\n00:00:04,234 --> 00:00:05,805\nNăm xưa, sau khi biết rõ bộ mặt\n\n5\n00:00:05,805 --> 00:00:07,375\nthật của sư tôn, hắn lập tức bỏ\n\n6\n00:00:07,375 --> 00:00:08,880\nchạy sang La Thiên Tinh Vực.\n\n7\n00:00:08,880 --> 00:00:10,254\nTrong quãng thời gian ấy,\n\n8\n00:00:10,254 --> 00:00:11,955\nVương Lâm đổi tên thành Hứa Mộc,\n\n9\n00:00:11,955 --> 00:00:13,395\ngây dựng uy danh ở La Thiên,\n\n10\n00:00:13,395 --> 00:00:14,638\nvừa mang danh Ma Đạo Tử,\n\n11\n00:00:14,638 --> 00:00:16,274\nvừa có thân phận Chính Phẩm Lôi\n\n12\n00:00:16,274 --> 00:00:17,237\nTiên.\n\n13\n00:00:17,237 --> 00:00:18,807\nĐến khi La Thiên Tinh Vực khai\n\n14\n00:00:18,807 --> 00:00:20,508\nchiến toàn diện với Liên Minh Tu\n\n15\n00:00:20,508 --> 00:00:22,209\nChân, hắn trở thành tiên phong,\n\n16\n00:00:22,209 --> 00:00:23,845\nrồi sau nửa ngàn năm mới quay về\n\n17\n00:00:23,845 --> 00:00:24,808\ncố thổ.\n\n18\n00:00:24,808 --> 00:00:26,378\nLúc này Vương Lâm đã khác xưa.\n\n19\n00:00:26,378 --> 00:00:27,883\nTu vi đạt tới đỉnh phong Khuy\n\n20\n00:00:27,883 --> 00:00:29,519\nNiết sơ kỳ, lại dung hợp với bản\n\n21\n00:00:29,519 --> 00:00:30,959\ntôn, sở hữu chiến lực của Cổ\n\n22\n00:00:30,959 --> 00:00:32,202\nThần hoàng tộc năm sao.\n\n23\n00:00:32,202 --> 00:00:33,249\nChỉ riêng sức mình,\n\n24\n00:00:33,249 --> 00:00:34,884\nhắn đã có thể chính diện đối đầu\n\n25\n00:00:34,884 --> 00:00:36,586\ncường giả cảnh giới bước thứ hai\n\n26\n00:00:36,586 --> 00:00:37,567\nmà không hề lép vế.\n\n27\n00:00:37,567 --> 00:00:39,138\nTrước đó hắn còn từng vượt cấp\n\n28\n00:00:39,138 --> 00:00:40,839\nchém giết một Huyết Tổ ngang tầm\n\n29\n00:00:40,839 --> 00:00:42,344\nThiên Vận Tử, nên trong lòng\n\n30\n00:00:42,344 --> 00:00:43,783\ncàng có thêm phần nắm chắc.\n\n31\n00:00:43,783 --> 00:00:45,419\nChính vì vậy, Vương Lâm mới dám\n\n32\n00:00:45,419 --> 00:00:46,924\nbước lại vào Thiên Vận Tông,\n\n33\n00:00:46,924 --> 00:00:48,429\nmuốn tận mắt xem thử người sư\n\n34\n00:00:48,429 --> 00:00:50,065\ntôn từng coi mình là con mồi giờ\n\n35\n00:00:50,065 --> 00:00:51,373\ncòn giở được thủ đoạn gì.\n\n36\n00:00:51,373 --> 00:00:52,486\nLần trùng phùng này,\n\n37\n00:00:52,486 --> 00:00:53,729\ncả hai đều diễn cực hay.\n\n38\n00:00:53,729 --> 00:00:55,365\nVương Lâm giả vờ như chẳng biết\n\n39\n00:00:55,365 --> 00:00:56,477\ngì, một tiếng sư tôn,\n\n40\n00:00:56,477 --> 00:00:58,048\nhai tiếng sư tôn, thái độ cung\n\n41\n00:00:58,048 --> 00:00:59,749\nkính đến không chê vào đâu được.\n\n42\n00:00:59,749 --> 00:01:01,319\nCòn Thiên Vận Tử cũng nhập vai\n\n43\n00:01:01,319 --> 00:01:02,824\nkhông kém, thậm chí khi Lăng\n\n44\n00:01:02,824 --> 00:01:04,394\nThiên Hầu định nhắm vào Vương\n\n45\n00:01:04,394 --> 00:01:05,899\nLâm, lão còn đứng ra che chở,\n\n46\n00:01:05,899 --> 00:01:07,470\nbày ra dáng vẻ một vị sư phụ hết\n\n47\n00:01:07,470 --> 00:01:08,582\nmực yêu thương đồ đệ.\n\n48\n00:01:08,582 --> 00:01:10,022\nMàn kịch ấy nhìn thì êm đẹp,\n\n49\n00:01:10,022 --> 00:01:11,069\nnhưng ai cũng hiểu,\n\n50\n00:01:11,069 --> 00:01:12,639\nđây là cuộc đấu trí mà kẻ nào lộ\n\n51\n00:01:12,639 --> 00:01:13,686\nsơ hở trước là thua.\n\n52\n00:01:13,686 --> 00:01:15,322\nKhi Vương Lâm hời hợt đỡ trọn ba\n\n53\n00:01:15,322 --> 00:01:16,957\nmũi tên toàn lực của Lăng Thiên\n\n54\n00:01:16,957 --> 00:01:18,266\nHầu, tất cả đều sửng sốt.\n\n55\n00:01:18,266 --> 00:01:19,771\nKhông ai ngờ tên tiểu bối chỉ\n\n56\n00:01:19,771 --> 00:01:21,145\nmới Vấn Đỉnh sơ kỳ năm xưa,\n\n57\n00:01:21,145 --> 00:01:22,650\nnay đã đủ sức ngồi ngang hàng\n\n58\n00:01:22,650 --> 00:01:24,090\nvới lớp đại năng đời trước.\n\n59\n00:01:24,090 --> 00:01:25,660\nNgay cả Thiên Vận Tử cũng phải\n\n60\n00:01:25,660 --> 00:01:27,361\nchấn động vì tốc độ trưởng thành\n\n61\n00:01:27,361 --> 00:01:28,324\nấy.\n\n62\n00:01:28,324 --> 00:01:29,436\nNhưng trong mắt lão,\n\n63\n00:01:29,436 --> 00:01:31,137\nVương Lâm vẫn chưa phải đối thủ,\n\n64\n00:01:31,137 --> 00:01:32,642\nchỉ là một con mồi đã lớn thêm\n\n65\n00:01:32,642 --> 00:01:33,605\nmà thôi.\n\n66\n00:01:33,605 --> 00:01:34,914\nSau khi mọi người rời đi,\n\n67\n00:01:34,914 --> 00:01:36,419\nchỉ còn hai thầy trò đối mặt,\n\n68\n00:01:36,419 --> 00:01:37,858\ncuộc thăm dò thực sự mới bắt\n\n69\n00:01:37,858 --> 00:01:38,821\nđầu.\n\n70\n00:01:38,821 --> 00:01:40,522\nVương Lâm vốn tưởng Thiên Vận Tử\n\n71\n00:01:40,522 --> 00:01:41,962\nsẽ nổi giận hoặc chí ít cũng\n\n72\n00:01:41,962 --> 00:01:42,924\nlạnh mặt.\n\n73\n00:01:42,924 --> 00:01:44,560\nKhông ngờ lão lại mỉm cười hiền\n\n74\n00:01:44,560 --> 00:01:46,196\nhòa, hỏi han như một sư phụ mong\n\n75\n00:01:46,196 --> 00:01:47,159\nđồ đệ trở về.\n\n76\n00:01:47,159 --> 00:01:48,860\nChính nụ cười đó mới khiến Vương\n\n77\n00:01:48,860 --> 00:01:49,907\nLâm lạnh sống lưng.\n\n78\n00:01:49,907 --> 00:01:51,150\nBởi hắn cảm nhận rất rõ,\n\n79\n00:01:51,150 --> 00:01:52,786\ntrước mặt mình dường như không\n\n80\n00:01:52,786 --> 00:01:54,225\nphải một người, mà là vô số ý\n\n81\n00:01:54,225 --> 00:01:55,796\nthức cùng chồng lên trong một\n\n82\n00:01:55,796 --> 00:01:56,758\nthân xác.\n\n83\n00:01:56,758 --> 00:01:58,329\nTựa như trong cơ thể Thiên Vận\n\n84\n00:01:58,329 --> 00:01:59,703\nTử có hàng ngàn phân thân,\n\n85\n00:01:59,703 --> 00:02:01,339\nhàng ngàn ý niệm thay đổi không\n\n86\n00:02:01,339 --> 00:02:03,040\nngừng, khiến người ta không sao\n\n87\n00:02:03,040 --> 00:02:04,283\nnắm được suy nghĩ thật,\n\n88\n00:02:04,283 --> 00:02:05,854\ncàng không thể đoán nổi lá bài\n\n89\n00:02:05,854 --> 00:02:06,816\ntẩy của lão.\n\n90\n00:02:06,816 --> 00:02:08,256\nCảm giác ngột ngạt ấy khiến\n\n91\n00:02:08,256 --> 00:02:09,434\nVương Lâm sởn tóc gáy.\n\n92\n00:02:09,434 --> 00:02:11,135\nNhưng đó vẫn chưa phải điều đáng\n\n93\n00:02:11,135 --> 00:02:12,097\nsợ nhất.\n\n94\n00:02:12,097 --> 00:02:13,733\nSau đó hắn gặp tam sư huynh Bạch\n\n95\n00:02:13,733 --> 00:02:14,696\nVi.\n\n96\n00:02:14,696 --> 00:02:16,332\nĐiều không ai ngờ là Bạch Vi lại\n\n97\n00:02:16,332 --> 00:02:17,510\nchọn hiến tế bản thân,\n\n98\n00:02:17,510 --> 00:02:19,014\nđem toàn bộ Cực Dương truyền\n\n99\n00:02:19,014 --> 00:02:20,650\nthừa mà Thiên Vận Tử đã mưu tính\n\n100\n00:02:20,650 --> 00:02:22,352\nsuốt ngàn năm giao hết cho Vương\n\n101\n00:02:22,352 --> 00:02:23,314\nLâm.\n\n102\n00:02:23,314 --> 00:02:24,754\nVà gần như ngay khoảnh khắc\n\n103\n00:02:24,754 --> 00:02:26,324\nVương Lâm nhận được lực lượng\n\n104\n00:02:26,324 --> 00:02:27,829\nấy, Thiên Vận Tử lập tức xé bỏ\n\n105\n00:02:27,829 --> 00:02:28,876\nvẻ ngoài hiền lành,\n\n106\n00:02:28,876 --> 00:02:29,839\ntrực tiếp ra tay.\n\n107\n00:02:29,839 --> 00:02:31,409\nUy áp khủng bố quét ngang toàn\n\n108\n00:02:31,409 --> 00:02:32,372\ntrường.\n\n109\n00:02:32,372 --> 00:02:33,484\nTrong mắt mọi người,\n\n110\n00:02:33,484 --> 00:02:34,924\nrõ ràng là lão nổi giận vì kế\n\n111\n00:02:34,924 --> 00:02:36,429\nhoạch bị Vương Lâm cướp mất.\n\n112\n00:02:36,429 --> 00:02:37,999\nNhưng diễn biến tiếp theo mới\n\n113\n00:02:37,999 --> 00:02:39,504\nthật sự khiến Vương Lâm rùng\n\n114\n00:02:39,504 --> 00:02:40,467\nmình.\n\n115\n00:02:40,467 --> 00:02:42,037\nNhờ át chủ bài bảo mệnh do Viêm\n\n116\n00:02:42,037 --> 00:02:43,607\nLôi Tử và Thanh Thủy Tiên Quân\n\n117\n00:02:43,607 --> 00:02:45,309\nđể lại, hắn miễn cưỡng chặn được\n\n118\n00:02:45,309 --> 00:02:46,271\nmột kích đó.\n\n119\n00:02:46,271 --> 00:02:47,842\nNgay sau đó Lăng Thiên Hầu lập\n\n120\n00:02:47,842 --> 00:02:49,543\ntức đứng ra, phong Vương Lâm làm\n\n121\n00:02:49,543 --> 00:02:51,048\ntrưởng lão Đại La Kiếm Tông,\n\n122\n00:02:51,048 --> 00:02:52,487\nlấy danh nghĩa này để bảo vệ\n\n123\n00:02:52,487 --> 00:02:53,450\nhắn.\n\n124\n00:02:53,450 --> 00:02:55,151\nThiên Vận Tử cũng không tiếp tục\n\n125\n00:02:55,151 --> 00:02:56,198\ncưỡng ép ra tay nữa.\n\n126\n00:02:56,198 --> 00:02:57,572\nNếu là người bình thường,\n\n127\n00:02:57,572 --> 00:02:59,077\nbị cướp mất thứ mình mưu tính\n\n128\n00:02:59,077 --> 00:03:00,582\nngàn năm, lại để con mồi được\n\n129\n00:03:00,582 --> 00:03:01,564\nngười khác cứu đi,\n\n130\n00:03:01,564 --> 00:03:03,003\nhẳn phải tức đến phát điên.\n\n131\n00:03:03,003 --> 00:03:04,639\nNhưng Vương Lâm lại không nhìn\n\n132\n00:03:04,639 --> 00:03:06,209\nthấy trong mắt Thiên Vận Tử dù\n\n133\n00:03:06,209 --> 00:03:07,780\nchỉ một chút tiếc nuối với Cực\n\n134\n00:03:07,780 --> 00:03:08,827\nDương truyền thừa.\n\n135\n00:03:08,827 --> 00:03:10,266\nCũng trong khoảnh khắc ấy,\n\n136\n00:03:10,266 --> 00:03:11,229\nhắn bỗng hiểu ra.\n\n137\n00:03:11,229 --> 00:03:12,734\nTừ lúc mình quay về Thiên Vận\n\n138\n00:03:12,734 --> 00:03:13,715\nTông, gặp Bạch Vi,\n\n139\n00:03:13,715 --> 00:03:15,220\nnhận Cực Dương truyền thừa,\n\n140\n00:03:15,220 --> 00:03:16,725\nbị Thiên Vận Tử công kích rồi\n\n141\n00:03:16,725 --> 00:03:18,165\nđược Lăng Thiên Hầu cứu đi,\n\n142\n00:03:18,165 --> 00:03:19,735\ntất cả dường như đều nằm trong\n\n143\n00:03:19,735 --> 00:03:21,240\nkịch bản đã được sắp đặt sẵn.\n\n144\n00:03:21,240 --> 00:03:22,941\nVương Lâm bỗng thấy mình như một\n\n145\n00:03:22,941 --> 00:03:24,577\ncon rối, giãy giụa thế nào cũng\n\n146\n00:03:24,577 --> 00:03:26,082\nchưa từng thoát khỏi bàn tay\n\n147\n00:03:26,082 --> 00:03:27,521\ntính toán của Thiên Vận Tử.\n\n148\n00:03:27,521 --> 00:03:29,026\nMuốn hiểu vì sao Thiên Vận Tử\n\n149\n00:03:29,026 --> 00:03:30,531\nphải bày ra một dương mưu gần\n\n150\n00:03:30,531 --> 00:03:32,102\nnhư không có lời giải như vậy,\n\n151\n00:03:32,102 --> 00:03:33,279\ncần nói rõ một chuyện.\n\n152\n00:03:33,279 --> 00:03:34,784\nThiên Vận Tử trong Thiên Vận\n\n153\n00:03:34,784 --> 00:03:36,289\nTông thực ra chỉ là phân thân\n\n154\n00:03:36,289 --> 00:03:37,860\ncủa khí linh Định Giới La Bàn,\n\n155\n00:03:37,860 --> 00:03:39,496\ncũng chính là một nửa thiên đạo\n\n156\n00:03:39,496 --> 00:03:40,477\ncủa Động Phủ Giới.\n\n157\n00:03:40,477 --> 00:03:41,982\nMục tiêu cả đời của lão là tìm\n\n158\n00:03:41,982 --> 00:03:43,552\nra và nuốt chửng nửa thiên đạo\n\n159\n00:03:43,552 --> 00:03:45,188\ncòn lại, để trở thành thiên đạo\n\n160\n00:03:45,188 --> 00:03:46,301\nhoàn chỉnh duy nhất.\n\n161\n00:03:46,301 --> 00:03:47,936\nVì mục tiêu đó, Thiên Vận Tử lập\n\n162\n00:03:47,936 --> 00:03:49,180\nra kế hoạch điên cuồng:\n\n163\n00:03:49,180 --> 00:03:50,750\ntrải qua một trăm lần luân hồi\n\n164\n00:03:50,750 --> 00:03:51,713\nthức tỉnh.\n\n165\n00:03:51,713 --> 00:03:53,348\nChỉ cần hoàn thành đủ trăm lần,\n\n166\n00:03:53,348 --> 00:03:54,853\nlão sẽ định vị chính xác được\n\n167\n00:03:54,853 --> 00:03:56,358\nnửa thiên đạo còn lại và hoàn\n\n168\n00:03:56,358 --> 00:03:57,471\nthành việc thôn phệ.\n\n169\n00:03:57,471 --> 00:03:59,041\nMuốn tăng tốc tiến trình thức\n\n170\n00:03:59,041 --> 00:04:00,742\ntỉnh, lão phải không ngừng cướp\n\n171\n00:04:00,742 --> 00:04:02,116\nđoạt sinh cơ, bản nguyên,\n\n172\n00:04:02,116 --> 00:04:03,752\nđại đạo, thậm chí cả khí vận của\n\n173\n00:04:03,752 --> 00:04:04,715\nngười khác.\n\n174\n00:04:04,715 --> 00:04:06,351\nNói trắng ra, từ trưởng lão đến\n\n175\n00:04:06,351 --> 00:04:07,856\nđệ tử trong toàn bộ Thiên Vận\n\n176\n00:04:07,856 --> 00:04:09,426\nTông đều chỉ là lương thực lão\n\n177\n00:04:09,426 --> 00:04:10,389\nnuôi nhốt.\n\n178\n00:04:10,389 --> 00:04:11,894\nNuôi đủ béo rồi sẽ nuốt sạch,\n\n179\n00:04:11,894 --> 00:04:13,006\nxương da không chừa.\n\n180\n00:04:13,006 --> 00:04:14,642\nTrong vô số năm tính kế như vậy,\n\n181\n00:04:14,642 --> 00:04:16,278\nchỉ có hai người là Thiên Vận Tử\n\n182\n00:04:16,278 --> 00:04:17,979\nkhông nhìn thấu, cũng muốn nuốt\n\n183\n00:04:17,979 --> 00:04:18,941\nnhất.\n\n184\n00:04:18,941 --> 00:04:20,316\nMột là kẻ đối đầu cả đời của\n\n185\n00:04:20,316 --> 00:04:21,428\nlão, Lăng Thiên Hầu.\n\n186\n00:04:21,428 --> 00:04:23,064\nHai là Vương Lâm, đồ đệ do chính\n\n187\n00:04:23,064 --> 00:04:24,026\nlão thu nhận.\n\n188\n00:04:24,026 --> 00:04:25,466\nVì thế, lão dự định dùng hai\n\n189\n00:04:25,466 --> 00:04:27,036\nngười này làm mục tiêu cho hai\n\n190\n00:04:27,036 --> 00:04:28,345\nlần thức tỉnh cuối cùng.\n\n191\n00:04:28,345 --> 00:04:29,915\nBởi vậy, lần Vương Lâm trở về,\n\n192\n00:04:29,915 --> 00:04:31,486\nchuyện Bạch Vi hiến tế thật ra\n\n193\n00:04:31,486 --> 00:04:32,925\nlà do Thiên Vận Tử cố ý buông\n\n194\n00:04:32,925 --> 00:04:33,888\nlỏng.\n\n195\n00:04:33,888 --> 00:04:35,589\nĐây là vòng đầu tiên trong dương\n\n196\n00:04:35,589 --> 00:04:37,160\nmưu của lão, ném cho Vương Lâm\n\n197\n00:04:37,160 --> 00:04:38,599\nmột lựa chọn mà chọn kiểu gì\n\n198\n00:04:38,599 --> 00:04:39,562\ncũng chết.\n\n199\n00:04:39,562 --> 00:04:41,001\nVương Lâm biết rõ Cực Dương\n\n200\n00:04:41,001 --> 00:04:42,244\ntruyền thừa là cái bẫy.\n\n201\n00:04:42,244 --> 00:04:43,619\nNhưng nếu không dám nhận,\n\n202\n00:04:43,619 --> 00:04:45,254\nđạo tâm của hắn sẽ xuất hiện vết\n\n203\n00:04:45,254 --> 00:04:46,217\nnứt.\n\n204\n00:04:46,217 --> 00:04:47,657\nTừ đó về sau, hắn sẽ mãi sống\n\n205\n00:04:47,657 --> 00:04:49,227\ndưới cái bóng không thể thắng\n\n206\n00:04:49,227 --> 00:04:50,928\nnổi Thiên Vận Tử, thậm chí không\n\n207\n00:04:50,928 --> 00:04:52,041\ncòn dũng khí đối đầu.\n\n208\n00:04:52,041 --> 00:04:53,611\nCòn nếu nhận lấy và luyện hóa,\n\n209\n00:04:53,611 --> 00:04:55,247\nhắn sẽ bước thẳng vào cạm bẫy mà\n\n210\n00:04:55,247 --> 00:04:56,621\nThiên Vận Tử đã chuẩn bị từ\n\n211\n00:04:56,621 --> 00:04:57,583\ntrước.\n\n212\n00:04:57,583 --> 00:04:58,565\nLấy hay không lấy,\n\n213\n00:04:58,565 --> 00:05:00,135\nVương Lâm đều phải nhập cuộc.\n\n214\n00:05:00,135 --> 00:05:01,640\nĐó mới là chỗ đáng sợ nhất của\n\n215\n00:05:01,640 --> 00:05:03,211\ndương mưu này: biết rõ là bẫy,\n\n216\n00:05:03,211 --> 00:05:04,454\nvẫn buộc phải nhảy vào.\n\n217\n00:05:04,454 --> 00:05:06,024\nKhông chỉ nhắm tới Vương Lâm,\n\n218\n00:05:06,024 --> 00:05:07,464\nnước cờ này còn tiện thể kéo\n\n219\n00:05:07,464 --> 00:05:09,100\nluôn Lăng Thiên Hầu vào bàn cờ.\n\n220\n00:05:09,100 --> 00:05:10,212\nHai người đấu cả đời,\n\n221\n00:05:10,212 --> 00:05:11,651\nnên người Thiên Vận Tử muốn\n\n222\n00:05:11,651 --> 00:05:13,287\ngiết, Lăng Thiên Hầu nhất định\n\n223\n00:05:13,287 --> 00:05:14,250\nmuốn giữ.\n\n224\n00:05:14,250 --> 00:05:15,820\nHơn nữa, Chu Tước Thánh Hoàng\n\n225\n00:05:15,820 --> 00:05:17,325\nđương đại từng có ân với Lăng\n\n226\n00:05:17,325 --> 00:05:18,896\nThiên Hầu, mà Vương Lâm lại là\n\n227\n00:05:18,896 --> 00:05:20,597\ntruyền nhân chính thống của Chu\n\n228\n00:05:20,597 --> 00:05:22,167\nTước nhất mạch, nên về tình về\n\n229\n00:05:22,167 --> 00:05:23,672\nlý, ông ta cũng không thể trơ\n\n230\n00:05:23,672 --> 00:05:25,243\nmắt nhìn Vương Lâm chết trong\n\n231\n00:05:25,243 --> 00:05:26,205\ntay Thiên Vận Tử.\n\n232\n00:05:26,205 --> 00:05:27,710\nNói cách khác, nếu Vương Lâm\n\n233\n00:05:27,710 --> 00:05:29,150\nkhông chịu nổi một kích của\n\n234\n00:05:29,150 --> 00:05:30,720\nThiên Vận Tử, lão sẽ trực tiếp\n\n235\n00:05:30,720 --> 00:05:32,225\nnuốt hắn, hoàn thành một lần\n\n236\n00:05:32,225 --> 00:05:33,188\nthức tỉnh.\n\n237\n00:05:33,188 --> 00:05:34,627\nCòn nếu Vương Lâm trụ được,\n\n238\n00:05:34,627 --> 00:05:36,198\nLăng Thiên Hầu nhất định sẽ ra\n\n239\n00:05:36,198 --> 00:05:37,833\ntay cứu, và như vậy Thiên Vận Tử\n\n240\n00:05:37,833 --> 00:05:39,273\ncũng đạt được mục đích tiếp\n\n241\n00:05:39,273 --> 00:05:40,236\ntheo.\n\n242\n00:05:40,236 --> 00:05:41,871\nSau khi theo Lăng Thiên Hầu đến\n\n243\n00:05:41,871 --> 00:05:43,573\nĐại La Kiếm Tông, Vương Lâm cũng\n\n244\n00:05:43,573 --> 00:05:44,881\nnghĩ thông suốt toàn bộ.\n\n245\n00:05:44,881 --> 00:05:46,321\nHắn hiểu rằng muốn phá cục,\n\n246\n00:05:46,321 --> 00:05:47,891\nmuốn thật sự thoát khỏi nỗi sợ\n\n247\n00:05:47,891 --> 00:05:49,069\nmang tên Thiên Vận Tử,\n\n248\n00:05:49,069 --> 00:05:50,770\ncách duy nhất là buộc đối phương\n\n249\n00:05:50,770 --> 00:05:51,733\ntính sai một lần.\n\n250\n00:05:51,733 --> 00:05:53,369\nVì vậy, hắn chỉ còn cách lập tức\n\n251\n00:05:53,369 --> 00:05:55,135\nluyện hóa Cực Dương truyền thừa.\n\n252\n00:05:55,135 --> 00:05:56,837\nMà chuyện này, quả nhiên vẫn nằm\n\n253\n00:05:56,837 --> 00:05:58,472\ntrong dự liệu của Thiên Vận Tử.\n\n254\n00:05:58,472 --> 00:06:00,108\nCực Dương truyền thừa đã sớm bị\n\n255\n00:06:00,108 --> 00:06:01,351\nlão động tay động chân.\n\n256\n00:06:01,351 --> 00:06:02,791\nVới tu vi hiện tại của Vương\n\n257\n00:06:02,791 --> 00:06:04,427\nLâm, chỉ cần bắt đầu luyện hóa,\n\n258\n00:06:04,427 --> 00:06:05,932\nnhiều nhất bảy ngày sẽ bị lực\n\n259\n00:06:05,932 --> 00:06:07,437\nlượng đó chống nổ thân thể mà\n\n260\n00:06:07,437 --> 00:06:08,399\nchết.\n\n261\n00:06:08,399 --> 00:06:10,035\nĐến lúc đó, Thiên Vận Tử chỉ cần\n\n262\n00:06:10,035 --> 00:06:11,409\nnhân danh thanh lý môn hộ,\n\n263\n00:06:11,409 --> 00:06:12,980\nxông vào Đại La Kiếm Tông là có\n\n264\n00:06:12,980 --> 00:06:14,485\nthể một mẻ bắt gọn Vương Lâm,\n\n265\n00:06:14,485 --> 00:06:15,728\nCực Dương truyền thừa,\n\n266\n00:06:15,728 --> 00:06:17,167\nthậm chí cả Lăng Thiên Hầu.\n\n267\n00:06:17,167 --> 00:06:18,738\nChỉ tiếc, Thiên Vận Tử tính đủ\n\n268\n00:06:18,738 --> 00:06:20,243\nđường, cuối cùng vẫn sót một\n\n269\n00:06:20,243 --> 00:06:21,813\nbiến số mà lão vĩnh viễn không\n\n270\n00:06:21,813 --> 00:06:23,449\nthể đoán ra: Thiên Nghịch Châu\n\n271\n00:06:23,449 --> 00:06:24,561\ntrong tay Vương Lâm.\n\n272\n00:06:24,561 --> 00:06:26,262\nThiên Nghịch Châu và bản thể của\n\n273\n00:06:26,262 --> 00:06:27,898\nThiên Vận Tử vốn cùng chung một\n\n274\n00:06:27,898 --> 00:06:29,469\nnguồn gốc, đều là một phần của\n\n275\n00:06:29,469 --> 00:06:30,431\nĐịnh Giới La Bàn.\n\n276\n00:06:30,431 --> 00:06:32,132\nChính vì vậy, Thiên Vận Tử không\n\n277\n00:06:32,132 --> 00:06:33,637\nthể suy tính ra sự tồn tại của\n\n278\n00:06:33,637 --> 00:06:35,142\nnó, càng không thể biết nó sẽ\n\n279\n00:06:35,142 --> 00:06:36,105\ntạo ra biến số gì.\n\n280\n00:06:36,105 --> 00:06:37,545\nDựa vào Thiên Nghịch Châu,\n\n281\n00:06:37,545 --> 00:06:39,115\nVương Lâm trực tiếp luyện hóa\n\n282\n00:06:39,115 --> 00:06:40,620\nsạch Cực Dương truyền thừa,\n\n283\n00:06:40,620 --> 00:06:42,256\nkhiến thế cờ lập tức đảo ngược.\n\n284\n00:06:42,256 --> 00:06:43,826\nThiên Vận Tử cả đời tự cho mình\n\n285\n00:06:43,826 --> 00:06:45,135\ntính không sót một nước,\n\n286\n00:06:45,135 --> 00:06:46,509\nxem mọi người như quân cờ.\n\n287\n00:06:46,509 --> 00:06:48,079\nNhưng lần này lão thật sự tính\n\n288\n00:06:48,079 --> 00:06:49,042\nsai.\n\n289\n00:06:49,042 --> 00:06:50,612\nMà chỉ một sai lầm đó thôi cũng\n\n290\n00:06:50,612 --> 00:06:52,248\nđủ khiến đạo tâm vững chắc hàng\n\n291\n00:06:52,248 --> 00:06:53,753\nvạn năm của lão xuất hiện vết\n\n292\n00:06:53,753 --> 00:06:54,931\nnứt không thể hàn gắn.\n\n293\n00:06:54,931 --> 00:06:56,305\nThiên Vận Tử hoàn toàn phá\n\n294\n00:06:56,305 --> 00:06:57,268\nphòng.\n\n295\n00:06:57,268 --> 00:06:58,642\nLão không màng tính toán,\n\n296\n00:06:58,642 --> 00:06:59,950\nkhông màng luân hồi nữa,\n\n297\n00:06:59,950 --> 00:07:01,586\nlập tức nổi điên xông tới Đại La\n\n298\n00:07:01,586 --> 00:07:03,222\nKiếm Tông muốn cưỡng ép trấn áp\n\n299\n00:07:03,222 --> 00:07:04,185\nVương Lâm.\n\n300\n00:07:04,185 --> 00:07:05,559\nNhưng đúng lúc lão ra tay,\n\n301\n00:07:05,559 --> 00:07:07,064\ntrong Thiên Nghịch Châu đột\n\n302\n00:07:07,064 --> 00:07:08,699\nnhiên vươn ra một bàn tay khổng\n\n303\n00:07:08,699 --> 00:07:09,746\nlồ che trời lấp đất,\n\n304\n00:07:09,746 --> 00:07:10,924\nchụp lấy Thiên Vận Tử.\n\n305\n00:07:10,924 --> 00:07:12,560\nLúc này Thiên Vận Tử lại bắt đầu\n\n306\n00:07:12,560 --> 00:07:14,065\ntính toán, và thật sự nghĩ ra\n\n307\n00:07:14,065 --> 00:07:15,028\nmột cách đối phó.\n\n308\n00:07:15,028 --> 00:07:16,598\nChỉ cần cung cấp đủ năng lượng\n\n309\n00:07:16,598 --> 00:07:18,168\ncho bàn tay kia, nó tự nhiên sẽ\n\n310\n00:07:18,168 --> 00:07:19,131\nbuông ra.\n\n311\n00:07:19,131 --> 00:07:20,636\nLão còn định tương kế tựu kế,\n\n312\n00:07:20,636 --> 00:07:21,617\ntrước cho nó ăn no,\n\n313\n00:07:21,617 --> 00:07:22,991\nrồi chờ thời cơ phản kích.\n\n314\n00:07:22,991 --> 00:07:24,496\nAi ngờ bàn tay ấy vốn chỉ định\n\n315\n00:07:24,496 --> 00:07:26,067\nxuất hiện để uy hiếp một chút,\n\n316\n00:07:26,067 --> 00:07:27,637\ntiện thể hút ít năng lượng chứ\n\n317\n00:07:27,637 --> 00:07:28,880\nchưa hề muốn hạ sát thủ.\n\n318\n00:07:28,880 --> 00:07:30,451\nThế mà Thiên Vận Tử lại tự mình\n\n319\n00:07:30,451 --> 00:07:31,694\ndâng các phân thân lên.\n\n320\n00:07:31,694 --> 00:07:33,395\nKết quả, bàn tay kia không khách\n\n321\n00:07:33,395 --> 00:07:34,638\nsáo, nuốt sạch toàn bộ.\n\n322\n00:07:34,638 --> 00:07:35,751\nĐối với Thiên Vận Tử,\n\n323\n00:07:35,751 --> 00:07:37,387\nthứ lão coi trọng nhất chính là\n\n324\n00:07:37,387 --> 00:07:39,022\ncảm giác mọi thứ luôn nằm trong\n\n325\n00:07:39,022 --> 00:07:39,985\ntầm khống chế.\n\n326\n00:07:39,985 --> 00:07:41,490\nLiên tiếp hai lần mắc sai lầm\n\n327\n00:07:41,490 --> 00:07:42,995\nchí mạng, đạo tâm của lão rốt\n\n328\n00:07:42,995 --> 00:07:44,304\ncuộc sụp đổ ngay tại chỗ.\n\n329\n00:07:44,304 --> 00:07:45,939\nNói cho cùng, Thiên Vận Tử tính\n\n330\n00:07:45,939 --> 00:07:47,510\nkế cả đời, cuối cùng vẫn thua ở\n\n331\n00:07:47,510 --> 00:07:48,949\nchỗ không ngờ được đồ đệ của\n\n332\n00:07:48,949 --> 00:07:50,585\nmình lại có thể lật bàn bằng một\n\n333\n00:07:50,585 --> 00:07:51,828\nbiến số ngoài kịch bản.\n\n334\n00:07:51,828 --> 00:07:53,399\nKể từ đây, mọi mưu tính của lão\n\n335\n00:07:53,399 --> 00:07:54,969\ndành cho Vương Lâm bắt đầu sụp\n\n336\n00:07:54,969 --> 00:07:56,212\nđổ như hiệu ứng domino,\n\n337\n00:07:56,212 --> 00:07:57,652\nvà cũng từ đây, Thiên Vận Tử\n\n338\n00:07:57,652 --> 00:07:59,026\ntừng bước đi tới kết cục bị\n\n339\n00:07:59,026 --> 00:08:00,400\nchính Vương Lâm phản sát.\n