1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,497\nXem xong tập 139 của Tiên\n\n2\n00:00:01,497 --> 00:00:03,294\nNghịch, cảm giác duy nhất của\n\n3\n00:00:03,294 --> 00:00:05,091\ntôi là phần “hóa phàm” lần hai\n\n4\n00:00:05,091 --> 00:00:06,737\ncủa Vương Lâm quá xuất sắc.\n\n5\n00:00:06,737 --> 00:00:08,160\nTừ cái kết của Tôn Thái,\n\n6\n00:00:08,160 --> 00:00:10,031\nsự trưởng thành của Vương Bình\n\n7\n00:00:10,031 --> 00:00:11,828\ncho tới cảm ngộ của Vương Lâm,\n\n8\n00:00:11,828 --> 00:00:13,550\nmọi thứ đều được xử lý rất vừa\n\n9\n00:00:13,550 --> 00:00:15,421\nvặn, gần như không có điểm chê.\n\n10\n00:00:15,421 --> 00:00:17,293\nNửa đầu tập phim dùng cuộc sống\n\n11\n00:00:17,293 --> 00:00:19,164\ncủa ba ông cháu để tạo nên không\n\n12\n00:00:19,164 --> 00:00:20,736\nkhí vừa ấm áp vừa hài hước.\n\n13\n00:00:20,736 --> 00:00:21,859\nNhưng đến nửa sau,\n\n14\n00:00:21,859 --> 00:00:23,656\nkhi Tôn Thái ra đi và Vương Lâm\n\n15\n00:00:23,656 --> 00:00:25,453\nthật sự ngộ ra, cảm xúc lập tức\n\n16\n00:00:25,453 --> 00:00:27,100\nchạm thẳng vào lòng người.\n\n17\n00:00:27,100 --> 00:00:28,297\nNếu phải chấm điểm,\n\n18\n00:00:28,297 --> 00:00:29,869\ntôi sẵn sàng cho tập này 99\n\n19\n00:00:29,869 --> 00:00:31,666\nđiểm, trừ một điểm chỉ vì sợ tổ\n\n20\n00:00:31,666 --> 00:00:32,637\nlàm phim kiêu.\n\n21\n00:00:32,637 --> 00:00:34,509\nĐiểm đáng khen nhất trước tiên\n\n22\n00:00:34,509 --> 00:00:36,305\nlà phần cải biên của Tôn Thái.\n\n23\n00:00:36,305 --> 00:00:37,428\nSo với nguyên tác,\n\n24\n00:00:37,428 --> 00:00:39,375\nvai diễn này trong anime đầy đặn\n\n25\n00:00:39,375 --> 00:00:41,096\nhơn hẳn, ấm áp hơn và cũng cảm\n\n26\n00:00:41,096 --> 00:00:42,068\nđộng hơn.\n\n27\n00:00:42,068 --> 00:00:43,939\nTập phim còn khéo dùng Tôn Thái\n\n28\n00:00:43,939 --> 00:00:45,811\nđể cài trước chi tiết liên quan\n\n29\n00:00:45,811 --> 00:00:47,532\nđến linh quả, tạo nền cho câu\n\n30\n00:00:47,532 --> 00:00:49,254\nchuyện sau khi Vương Lâm kết\n\n31\n00:00:49,254 --> 00:00:50,225\nthúc hóa phàm.\n\n32\n00:00:50,225 --> 00:00:52,022\nCảnh hài nhất chắc chắn là lúc\n\n33\n00:00:52,022 --> 00:00:53,968\nVương Bình liên tục hỏi Tôn Thái\n\n34\n00:00:53,968 --> 00:00:55,840\ntới mức ông lão vốn nghiêm nghị\n\n35\n00:00:55,840 --> 00:00:57,112\ncũng phải đứng hình.\n\n36\n00:00:57,112 --> 00:00:58,909\nQua đó cũng thấy Vương Lâm dạy\n\n37\n00:00:58,909 --> 00:00:59,880\ncon rất tốt.\n\n38\n00:00:59,880 --> 00:01:01,602\nVương Bình còn nhỏ mà đã hiểu\n\n39\n00:01:01,602 --> 00:01:03,548\nchuyện, lễ phép, không quấy phá\n\n40\n00:01:03,548 --> 00:01:05,495\nnhưng vẫn dám hỏi điều mình muốn\n\n41\n00:01:05,495 --> 00:01:06,466\nbiết.\n\n42\n00:01:06,466 --> 00:01:08,337\nMột thay đổi khác tôi rất thích\n\n43\n00:01:08,337 --> 00:01:10,134\nlà thay vì để Tôn Thái chủ động\n\n44\n00:01:10,134 --> 00:01:11,781\nđến sống cạnh Vương Lâm như\n\n45\n00:01:11,781 --> 00:01:13,503\ntrong nguyên tác, anime đổi\n\n46\n00:01:13,503 --> 00:01:15,374\nthành Vương Lâm mở lời mời ông ở\n\n47\n00:01:15,374 --> 00:01:16,345\nlại dưỡng già.\n\n48\n00:01:16,345 --> 00:01:18,067\nCách sửa này khiến quá trình\n\n49\n00:01:18,067 --> 00:01:19,939\nthay đổi tâm cảnh của Vương Lâm\n\n50\n00:01:19,939 --> 00:01:21,885\ntự nhiên hơn, đồng thời cũng làm\n\n51\n00:01:21,885 --> 00:01:23,831\nnổi bật sự trưởng thành trong ý境\n\n52\n00:01:23,831 --> 00:01:24,803\ncủa nhân vật.\n\n53\n00:01:24,803 --> 00:01:26,749\nSau đó thời gian trôi rất nhanh,\n\n54\n00:01:26,749 --> 00:01:28,620\nVương Bình từ một đứa trẻ thành\n\n55\n00:01:28,620 --> 00:01:29,818\nthiếu niên cao lớn,\n\n56\n00:01:29,818 --> 00:01:31,615\ncòn Tôn Thái thì ngày càng già\n\n57\n00:01:31,615 --> 00:01:32,586\nyếu.\n\n58\n00:01:32,586 --> 00:01:34,457\nĐoạn bà mối tìm đến cũng được xử\n\n59\n00:01:34,457 --> 00:01:36,179\nlý rất tinh tế, vì nó cho thấy\n\n60\n00:01:36,179 --> 00:01:38,051\nrõ tình cảm của Vương Bình dành\n\n61\n00:01:38,051 --> 00:01:39,022\ncho cha.\n\n62\n00:01:39,022 --> 00:01:40,819\nCậu từng thắc mắc vì sao người\n\n63\n00:01:40,819 --> 00:01:42,465\nkhác đều có mẹ, còn mình thì\n\n64\n00:01:42,465 --> 00:01:43,437\nkhông.\n\n65\n00:01:43,437 --> 00:01:44,859\nNhưng mỗi lần muốn hỏi,\n\n66\n00:01:44,859 --> 00:01:46,581\nnhìn thấy nỗi buồn trong mắt\n\n67\n00:01:46,581 --> 00:01:48,527\ncha, cậu lại nuốt lời vào trong.\n\n68\n00:01:48,527 --> 00:01:50,249\nVương Bình quá hiểu chuyện,\n\n69\n00:01:50,249 --> 00:01:51,971\nhiểu chuyện đến mức không nỡ\n\n70\n00:01:51,971 --> 00:01:53,393\nkhiến cha đau lòng hơn.\n\n71\n00:01:53,393 --> 00:01:55,190\nNhưng dù sao cậu vẫn chỉ là một\n\n72\n00:01:55,190 --> 00:01:56,762\nđứa trẻ khao khát tình mẹ.\n\n73\n00:01:56,762 --> 00:01:58,484\nTrong lòng cậu thật ra rất sợ\n\n74\n00:01:58,484 --> 00:02:00,205\ncha tái giá, sợ sau này cha sẽ\n\n75\n00:02:00,205 --> 00:02:02,227\nkhông còn thương mình như trước,\n\n76\n00:02:02,227 --> 00:02:04,023\nsợ mái nhà chỉ có hai cha con sẽ\n\n77\n00:02:04,023 --> 00:02:04,994\nđổi khác.\n\n78\n00:02:04,994 --> 00:02:06,791\nVì thế mới có câu nói chạm lòng\n\n79\n00:02:06,791 --> 00:02:08,588\nnhất tập này: con ở với cha thì\n\n80\n00:02:08,588 --> 00:02:09,785\ncha sẽ không cô đơn,\n\n81\n00:02:09,785 --> 00:02:11,582\nsau này con lớn rồi sẽ chăm sóc\n\n82\n00:02:11,582 --> 00:02:12,553\ncha đến già.\n\n83\n00:02:12,553 --> 00:02:13,901\nTrong mắt Vương Bình,\n\n84\n00:02:13,901 --> 00:02:15,548\ncha mình thật sự quá cô độc,\n\n85\n00:02:15,548 --> 00:02:17,419\nnên điều cậu mong nhất là được ở\n\n86\n00:02:17,419 --> 00:02:18,390\nbên cha cả đời.\n\n87\n00:02:18,390 --> 00:02:20,037\nPhần có sự tương phản thú vị\n\n88\n00:02:20,037 --> 00:02:21,609\nnhất lại là lúc Tôn Thái dụ\n\n89\n00:02:21,609 --> 00:02:22,807\nVương Bình tu tiên.\n\n90\n00:02:22,807 --> 00:02:24,604\nÔng quá tiếc thiên phú của đứa\n\n91\n00:02:24,604 --> 00:02:26,325\ntrẻ này, cảm thấy căn cốt tốt\n\n92\n00:02:26,325 --> 00:02:28,047\nnhư vậy mà không tu luyện thì\n\n93\n00:02:28,047 --> 00:02:29,018\nquá phí.\n\n94\n00:02:29,018 --> 00:02:30,740\nThế là một ông lão tung đủ mọi\n\n95\n00:02:30,740 --> 00:02:32,462\ncách để dỗ cháu mình bước vào\n\n96\n00:02:32,462 --> 00:02:34,259\ntiên đạo, trông vừa buồn cười\n\n97\n00:02:34,259 --> 00:02:35,230\nvừa đáng yêu.\n\n98\n00:02:35,230 --> 00:02:37,176\nNhưng Vương Bình lại thừa hưởng\n\n99\n00:02:37,176 --> 00:02:38,823\ntính cách rất cứng của cha.\n\n100\n00:02:38,823 --> 00:02:40,694\nĐiều cha cấm thì từ đầu tới cuối\n\n101\n00:02:40,694 --> 00:02:42,192\ncậu tuyệt đối không làm,\n\n102\n00:02:42,192 --> 00:02:43,914\nmặc cho Tôn Thái dụ dỗ thế nào\n\n103\n00:02:43,914 --> 00:02:45,336\ncũng không lay chuyển.\n\n104\n00:02:45,336 --> 00:02:47,282\nNói thật, cuối đời Tôn Thái cũng\n\n105\n00:02:47,282 --> 00:02:48,255\nxem như có phúc.\n\n106\n00:02:48,255 --> 00:02:49,528\nÔng phiêu bạt cả đời,\n\n107\n00:02:49,528 --> 00:02:51,325\nvốn tưởng mình sẽ chết nơi đất\n\n108\n00:02:51,325 --> 00:02:53,047\nkhách, nào ngờ lại gặp Vương\n\n109\n00:02:53,047 --> 00:02:54,469\nLâm, có được một tri kỷ,\n\n110\n00:02:54,469 --> 00:02:56,116\nrồi còn có thêm Vương Bình,\n\n111\n00:02:56,116 --> 00:02:57,912\nmột đứa cháu ngoan ngoãn đáng\n\n112\n00:02:57,912 --> 00:02:59,709\nyêu, để lần đầu cảm nhận hơi ấm\n\n113\n00:02:59,709 --> 00:03:00,757\ncủa một gia đình.\n\n114\n00:03:00,757 --> 00:03:02,404\nĐây có lẽ là may mắn lớn nhất\n\n115\n00:03:02,404 --> 00:03:04,201\ntrong quãng đời cuối của ông,\n\n116\n00:03:04,201 --> 00:03:05,997\ncũng là nơi nương náu tốt nhất\n\n117\n00:03:05,997 --> 00:03:07,270\nsau cả đời lênh đênh.\n\n118\n00:03:07,270 --> 00:03:08,992\nNhưng sau lớp vỏ vui vẻ ấy vẫn\n\n119\n00:03:08,992 --> 00:03:09,963\nlà bi kịch.\n\n120\n00:03:09,963 --> 00:03:11,610\nQuãng thời gian bình yên đó\n\n121\n00:03:11,610 --> 00:03:13,257\nkhông kéo dài được bao lâu.\n\n122\n00:03:13,257 --> 00:03:14,904\nVì lén truyền tiên pháp cho\n\n123\n00:03:14,904 --> 00:03:16,775\nVương Bình, Tôn Thái đã hao hết\n\n124\n00:03:16,775 --> 00:03:18,198\nchút sinh cơ cuối cùng,\n\n125\n00:03:18,198 --> 00:03:19,994\nkhông thể nhìn đứa trẻ thật sự\n\n126\n00:03:19,994 --> 00:03:20,965\ntrưởng thành.\n\n127\n00:03:20,965 --> 00:03:22,612\nCảnh cuối đời của ông là một\n\n128\n00:03:22,612 --> 00:03:24,559\ntrong những đoạn văn hí hay nhất\n\n129\n00:03:24,559 --> 00:03:26,355\ncủa Tiên Nghịch thời gian gần\n\n130\n00:03:26,355 --> 00:03:27,326\nđây.\n\n131\n00:03:27,326 --> 00:03:28,524\nKhông có đại chiến,\n\n132\n00:03:28,524 --> 00:03:30,021\nkhông có gào khóc dữ dội,\n\n133\n00:03:30,021 --> 00:03:31,893\nchỉ có một ông lão bình thản nói\n\n134\n00:03:31,893 --> 00:03:33,390\nlời từ biệt với thế gian,\n\n135\n00:03:33,390 --> 00:03:35,262\nđồng thời tự hòa giải với chính\n\n136\n00:03:35,262 --> 00:03:36,233\nmình.\n\n137\n00:03:36,233 --> 00:03:38,029\nCâu nói của Tôn Thái như nói hộ\n\n138\n00:03:38,029 --> 00:03:39,901\nnỗi tiếc nuối của biết bao kẻ tu\n\n139\n00:03:39,901 --> 00:03:40,872\nđạo.\n\n140\n00:03:40,872 --> 00:03:42,444\nCả đời khổ tu để cầu trường\n\n141\n00:03:42,444 --> 00:03:43,792\nsinh, cầu thành tiên,\n\n142\n00:03:43,792 --> 00:03:45,663\nnhưng lại quên cho bản thân một\n\n143\n00:03:45,663 --> 00:03:47,085\ncơ hội được sống an yên.\n\n144\n00:03:47,085 --> 00:03:48,732\nĐến khoảnh khắc cuối cùng,\n\n145\n00:03:48,732 --> 00:03:50,529\nông lão phiêu bạt này rốt cuộc\n\n146\n00:03:50,529 --> 00:03:52,026\ncũng buông xuống tất cả.\n\n147\n00:03:52,026 --> 00:03:53,898\nHóa ra giữa sinh và tử không chỉ\n\n148\n00:03:53,898 --> 00:03:55,470\ncó dằn vặt, mà còn có một sự\n\n149\n00:03:55,470 --> 00:03:57,416\nviên mãn rất ngắn ngủi nhưng rực\n\n150\n00:03:57,416 --> 00:03:58,387\nrỡ.\n\n151\n00:03:58,387 --> 00:03:59,510\nTôn Thái đã đi rồi,\n\n152\n00:03:59,510 --> 00:04:01,382\nchỉ mong kiếp sau ông không còn\n\n153\n00:04:01,382 --> 00:04:02,580\nphải phiêu bạt nữa,\n\n154\n00:04:02,580 --> 00:04:04,301\ncó được một đời bình an thuận\n\n155\n00:04:04,301 --> 00:04:05,272\nlợi.\n\n156\n00:04:05,272 --> 00:04:06,620\nSau khi tiễn Tôn Thái,\n\n157\n00:04:06,620 --> 00:04:08,342\nVương Lâm cuối cùng cũng nhờ\n\n158\n00:04:08,342 --> 00:04:10,213\nmười chín năm trải nghiệm chốn\n\n159\n00:04:10,213 --> 00:04:11,935\nphàm trần mà chạm tới đại đạo\n\n160\n00:04:11,935 --> 00:04:13,582\nnhân quả vượt trên sinh tử,\n\n161\n00:04:13,582 --> 00:04:15,528\nhoàn thành lần đốn ngộ của mình.\n\n162\n00:04:15,528 --> 00:04:17,400\nTừ đó, hắn không còn chìm trong\n\n163\n00:04:17,400 --> 00:04:19,346\nbi thương nữa, mà quyết định dẫn\n\n164\n00:04:19,346 --> 00:04:21,293\nVương Bình đi nhìn ngắm núi sông\n\n165\n00:04:21,293 --> 00:04:22,264\nthế gian.\n\n166\n00:04:22,264 --> 00:04:23,911\nPhần kết của tập này đúng là\n\n167\n00:04:23,911 --> 00:04:25,108\nđiểm nhấn hoàn hảo.\n\n168\n00:04:25,108 --> 00:04:26,531\nNhạc vang lên chậm rãi,\n\n169\n00:04:26,531 --> 00:04:28,402\nhình ảnh như một bức thủy mặc mở\n\n170\n00:04:28,402 --> 00:04:30,124\nra trước mắt, kết hợp với lời\n\n171\n00:04:30,124 --> 00:04:31,921\nđộc thoại sau khi giác ngộ của\n\n172\n00:04:31,921 --> 00:04:33,867\nVương Lâm, khiến toàn bộ cảm xúc\n\n173\n00:04:33,867 --> 00:04:35,589\ncủa lần hóa phàm này được đẩy\n\n174\n00:04:35,589 --> 00:04:36,936\nlên trọn vẹn: có ấm áp,\n\n175\n00:04:36,936 --> 00:04:38,883\ncó tiếc nuối, có trưởng thành và\n\n176\n00:04:38,883 --> 00:04:39,856\ncũng có đốn ngộ.\n\n177\n00:04:39,856 --> 00:04:41,578\nLần hóa phàm thứ hai của Tiên\n\n178\n00:04:41,578 --> 00:04:43,599\nNghịch không có những trận chiến\n\n179\n00:04:43,599 --> 00:04:45,471\ncăng thẳng, cũng chẳng có thần\n\n180\n00:04:45,471 --> 00:04:47,492\nthông hào nhoáng, nhưng lại dùng\n\n181\n00:04:47,492 --> 00:04:49,214\nchính khói lửa đời thường để\n\n182\n00:04:49,214 --> 00:04:50,411\nchạm tới người xem.\n\n183\n00:04:50,411 --> 00:04:51,684\nMột nửa là nhân gian,\n\n184\n00:04:51,684 --> 00:04:52,957\nmột nửa là tiếc nuối.\n\n185\n00:04:52,957 --> 00:04:54,529\nMột nửa là nhẹ nhàng ấm áp,\n\n186\n00:04:54,529 --> 00:04:56,325\nmột nửa là thâm tình sâu nặng.\n\n187\n00:04:56,325 --> 00:04:58,122\nCái kết trọn vẹn của Tôn Thái,\n\n188\n00:04:58,122 --> 00:04:59,919\nsự thuần túy của Vương Bình và\n\n189\n00:04:59,919 --> 00:05:01,790\ncảm ngộ nhân quả của Vương Lâm,\n\n190\n00:05:01,790 --> 00:05:03,737\ntừng chi tiết đều khiến người ta\n\n191\n00:05:03,737 --> 00:05:04,708\nđau đáu.\n\n192\n00:05:04,708 --> 00:05:06,355\nXem đến đây, bạn bị cảnh Tôn\n\n193\n00:05:06,355 --> 00:05:08,151\nThái từ biệt làm rơi nước mắt,\n\n194\n00:05:08,151 --> 00:05:10,023\nhay bị sự hiểu chuyện của Vương\n\n195\n00:05:10,023 --> 00:05:11,520\nBình chạm thẳng vào tim?\n