1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,498\nXem xong tập 139 của Tiên\n\n2\n00:00:01,498 --> 00:00:03,445\nNghịch, cảm giác của mình chỉ có\n\n3\n00:00:03,445 --> 00:00:05,167\nmột: lần hóa phàm thứ hai của\n\n4\n00:00:05,167 --> 00:00:06,365\nVương Lâm quá đỉnh.\n\n5\n00:00:06,365 --> 00:00:07,788\nTừ cái kết của Tôn Thái,\n\n6\n00:00:07,788 --> 00:00:09,735\nsự trưởng thành của Vương Bình,\n\n7\n00:00:09,735 --> 00:00:11,607\ncho đến toàn bộ cảm xúc của đoạn\n\n8\n00:00:11,607 --> 00:00:13,105\nnày, mọi thứ đều vừa vặn,\n\n9\n00:00:13,105 --> 00:00:14,153\nkhông hề hụt hơi.\n\n10\n00:00:14,153 --> 00:00:15,726\nNửa đầu là không khí ấm áp,\n\n11\n00:00:15,726 --> 00:00:17,598\nđời thường mà cũng rất hài giữa\n\n12\n00:00:17,598 --> 00:00:18,564\nba ông cháu.\n\n13\n00:00:18,564 --> 00:00:20,436\nNửa sau lại chuyển sang chia ly\n\n14\n00:00:20,436 --> 00:00:22,234\nvà ngộ đạo, chạm thẳng vào cảm\n\n15\n00:00:22,234 --> 00:00:23,200\nxúc.\n\n16\n00:00:23,200 --> 00:00:25,072\nNếu chấm điểm, mình cho tập này\n\n17\n00:00:25,072 --> 00:00:26,869\n99 điểm, thiếu 1 điểm chỉ vì sợ\n\n18\n00:00:26,869 --> 00:00:27,918\ntổ làm phim kiêu.\n\n19\n00:00:27,918 --> 00:00:29,790\nĐiểm đáng khen đầu tiên là phần\n\n20\n00:00:29,790 --> 00:00:31,138\ncải biên của Tôn Thái.\n\n21\n00:00:31,138 --> 00:00:33,085\nTrong nguyên tác, đoạn ông xuất\n\n22\n00:00:33,085 --> 00:00:34,657\nhiện ở lần hóa phàm thứ hai\n\n23\n00:00:34,657 --> 00:00:36,604\nkhông quá nhiều, nhưng lên hoạt\n\n24\n00:00:36,604 --> 00:00:38,401\nhình lại được làm đầy đặn và có\n\n25\n00:00:38,401 --> 00:00:39,450\nnhiệt độ hơn hẳn.\n\n26\n00:00:39,450 --> 00:00:41,172\nNgay từ đầu, phim đã mượn tay\n\n27\n00:00:41,172 --> 00:00:43,044\nTôn Thái để cài cắm chi tiết quả\n\n28\n00:00:43,044 --> 00:00:44,916\ntươi, làm tiền đề cho diễn biến\n\n29\n00:00:44,916 --> 00:00:45,883\nsau này.\n\n30\n00:00:45,883 --> 00:00:47,006\nRồi lúc ông sắp đi,\n\n31\n00:00:47,006 --> 00:00:48,803\nVương Bình còn bé bất ngờ xuất\n\n32\n00:00:48,803 --> 00:00:50,750\nhiện, liên tục hỏi han khiến Tôn\n\n33\n00:00:50,750 --> 00:00:52,772\nThái, một người vốn nghiêm nghị,\n\n34\n00:00:52,772 --> 00:00:54,045\ncũng phải đứng hình.\n\n35\n00:00:54,045 --> 00:00:55,917\nChỉ qua vài cảnh ngắn đã thấy rõ\n\n36\n00:00:55,917 --> 00:00:57,490\nVương Lâm dạy con rất tốt.\n\n37\n00:00:57,490 --> 00:00:59,137\nVương Bình nhỏ tuổi mà hiểu\n\n38\n00:00:59,137 --> 00:01:01,084\nchuyện, lễ phép, không quậy phá\n\n39\n00:01:01,084 --> 00:01:02,807\nnhưng cũng dám hỏi điều mình\n\n40\n00:01:02,807 --> 00:01:03,773\nmuốn biết.\n\n41\n00:01:03,773 --> 00:01:05,495\nMột thay đổi nữa rất hay là để\n\n42\n00:01:05,495 --> 00:01:07,068\nTôn Thái chủ động ở lại bên\n\n43\n00:01:07,068 --> 00:01:08,034\nVương Lâm.\n\n44\n00:01:08,034 --> 00:01:09,906\nChính chi tiết này làm tâm cảnh\n\n45\n00:01:09,906 --> 00:01:11,703\ncủa Vương Lâm trong thời gian\n\n46\n00:01:11,703 --> 00:01:13,501\nhóa phàm trở nên tự nhiên hơn,\n\n47\n00:01:13,501 --> 00:01:15,373\nđồng thời cũng nối rất khéo với\n\n48\n00:01:15,373 --> 00:01:16,496\nsự ngộ ra sau cùng.\n\n49\n00:01:16,496 --> 00:01:17,619\nSo với nguyên tác,\n\n50\n00:01:17,619 --> 00:01:19,342\nhoạt hình làm lớp lang hơn và\n\n51\n00:01:19,342 --> 00:01:21,214\nthể hiện rõ sự trưởng thành về ý\n\n52\n00:01:21,214 --> 00:01:22,412\ncảnh của Vương Lâm.\n\n53\n00:01:22,412 --> 00:01:24,059\nSau đó thời gian tua nhanh,\n\n54\n00:01:24,059 --> 00:01:25,707\nVương Bình từ một đứa trẻ đã\n\n55\n00:01:25,707 --> 00:01:27,354\nthành thiếu niên khôi ngô,\n\n56\n00:01:27,354 --> 00:01:29,077\ncòn Tôn Thái thì ngày một già\n\n57\n00:01:29,077 --> 00:01:30,043\nđi.\n\n58\n00:01:30,043 --> 00:01:31,915\nĐoạn bà mối tìm đến cũng được xử\n\n59\n00:01:31,915 --> 00:01:33,637\nlý rất tinh tế, vì nó cho thấy\n\n60\n00:01:33,637 --> 00:01:35,435\nrõ tình cảm của Vương Bình với\n\n61\n00:01:35,435 --> 00:01:36,401\ncha.\n\n62\n00:01:36,401 --> 00:01:38,198\nCậu bé thật ra từng thắc mắc vì\n\n63\n00:01:38,198 --> 00:01:39,846\nsao người khác đều có mẹ còn\n\n64\n00:01:39,846 --> 00:01:40,819\nmình thì không.\n\n65\n00:01:40,819 --> 00:01:42,242\nNhưng mỗi lần muốn hỏi,\n\n66\n00:01:42,242 --> 00:01:44,039\nthấy ánh mắt cha chất chứa nỗi\n\n67\n00:01:44,039 --> 00:01:45,612\nbuồn, cậu lại nuốt lời vào\n\n68\n00:01:45,612 --> 00:01:46,578\ntrong.\n\n69\n00:01:46,578 --> 00:01:48,300\nVương Bình quá hiểu chuyện,\n\n70\n00:01:48,300 --> 00:01:50,097\nkhông muốn cha đau lòng thêm.\n\n71\n00:01:50,097 --> 00:01:51,296\nNhưng nói cho cùng,\n\n72\n00:01:51,296 --> 00:01:53,093\ncậu vẫn chỉ là một đứa trẻ khao\n\n73\n00:01:53,093 --> 00:01:54,059\nkhát tình mẹ.\n\n74\n00:01:54,059 --> 00:01:55,781\nTrong lòng cậu thật ra rất sợ\n\n75\n00:01:55,781 --> 00:01:57,354\ncha tái giá, sợ sau này cha\n\n76\n00:01:57,354 --> 00:01:59,376\nkhông còn thương mình như trước,\n\n77\n00:01:59,376 --> 00:02:01,173\nsợ mái nhà chỉ có hai cha con sẽ\n\n78\n00:02:01,173 --> 00:02:02,139\nthay đổi.\n\n79\n00:02:02,139 --> 00:02:03,787\nVì thế, khi nói rằng chỉ cần\n\n80\n00:02:03,787 --> 00:02:05,434\nmình ở bên là cha sẽ không cô\n\n81\n00:02:05,434 --> 00:02:07,306\nđơn, lớn lên sẽ chăm sóc cha đến\n\n82\n00:02:07,306 --> 00:02:09,029\ngià, đó không chỉ là lời an ủi\n\n83\n00:02:09,029 --> 00:02:10,826\nmà là mong muốn sâu nhất trong\n\n84\n00:02:10,826 --> 00:02:11,792\nlòng cậu.\n\n85\n00:02:11,792 --> 00:02:13,140\nTrong mắt Vương Bình,\n\n86\n00:02:13,140 --> 00:02:14,788\ncha mình thật sự quá cô độc.\n\n87\n00:02:14,788 --> 00:02:16,660\nMột đoạn vừa buồn cười vừa đáng\n\n88\n00:02:16,660 --> 00:02:18,457\nyêu là khi Tôn Thái cố dụ Vương\n\n89\n00:02:18,457 --> 00:02:19,423\nBình tu tiên.\n\n90\n00:02:19,423 --> 00:02:21,370\nÔng quá tiếc thiên phú của thằng\n\n91\n00:02:21,370 --> 00:02:23,242\nbé, cảm thấy căn cốt tốt như vậy\n\n92\n00:02:23,242 --> 00:02:24,441\nmà không tu thì phí,\n\n93\n00:02:24,441 --> 00:02:26,088\nnên dùng đủ cách để dỗ dành,\n\n94\n00:02:26,088 --> 00:02:27,960\ntrông chẳng khác gì một ông lão\n\n95\n00:02:27,960 --> 00:02:29,308\ntrẻ con đang lừa cháu.\n\n96\n00:02:29,308 --> 00:02:31,030\nCòn Vương Bình thì đúng kiểu\n\n97\n00:02:31,030 --> 00:02:32,903\nthừa hưởng tính cách của Vương\n\n98\n00:02:32,903 --> 00:02:34,700\nLâm: việc cha đã cấm thì tuyệt\n\n99\n00:02:34,700 --> 00:02:35,666\nđối không làm.\n\n100\n00:02:35,666 --> 00:02:37,463\nTôn Thái có dụ thế nào cậu cũng\n\n101\n00:02:37,463 --> 00:02:39,186\nkhông xiêu lòng, chỉ một mực\n\n102\n00:02:39,186 --> 00:02:40,152\nnghe lời cha.\n\n103\n00:02:40,152 --> 00:02:41,874\nNghĩ kỹ thì cuối đời Tôn Thái\n\n104\n00:02:41,874 --> 00:02:43,147\ncũng coi như có phúc.\n\n105\n00:02:43,147 --> 00:02:45,094\nCả đời phiêu bạt, ông từng tưởng\n\n106\n00:02:45,094 --> 00:02:46,966\nmình sẽ chết tha hương trong cô\n\n107\n00:02:46,966 --> 00:02:47,933\nquạnh.\n\n108\n00:02:47,933 --> 00:02:49,655\nKhông ngờ lại gặp được Vương\n\n109\n00:02:49,655 --> 00:02:51,377\nLâm, có một người bầu bạn như\n\n110\n00:02:51,377 --> 00:02:53,100\ntri kỷ, rồi còn có thêm Vương\n\n111\n00:02:53,100 --> 00:02:54,972\nBình, một đứa cháu hiểu chuyện\n\n112\n00:02:54,972 --> 00:02:56,844\nvà đáng yêu, để lần đầu nếm được\n\n113\n00:02:56,844 --> 00:02:58,267\nhơi ấm của một gia đình.\n\n114\n00:02:58,267 --> 00:02:59,914\nVới Tôn Thái, đó có lẽ là nơi\n\n115\n00:02:59,914 --> 00:03:01,711\ndừng chân tốt đẹp nhất sau một\n\n116\n00:03:01,711 --> 00:03:02,678\nđời lênh đênh.\n\n117\n00:03:02,678 --> 00:03:04,625\nĐáng tiếc, khoảng thời gian yên\n\n118\n00:03:04,625 --> 00:03:06,197\nbình ấy không kéo dài lâu.\n\n119\n00:03:06,197 --> 00:03:07,845\nVì lén truyền tiên pháp cho\n\n120\n00:03:07,845 --> 00:03:09,717\nVương Bình, Tôn Thái đã hao hết\n\n121\n00:03:09,717 --> 00:03:11,140\nchút sinh cơ cuối cùng.\n\n122\n00:03:11,140 --> 00:03:13,012\nĐây là một trong những đoạn văn\n\n123\n00:03:13,012 --> 00:03:14,884\nhí hay nhất của Tiên Nghịch gần\n\n124\n00:03:14,884 --> 00:03:15,850\nđây.\n\n125\n00:03:15,850 --> 00:03:17,048\nKhông có đại chiến,\n\n126\n00:03:17,048 --> 00:03:18,920\nkhông có tiếng khóc gào dữ dội,\n\n127\n00:03:18,920 --> 00:03:20,792\nchỉ có một ông lão bình thản nói\n\n128\n00:03:20,792 --> 00:03:22,290\nlời từ biệt với thế gian,\n\n129\n00:03:22,290 --> 00:03:23,938\ncũng là lúc ông hòa giải với\n\n130\n00:03:23,938 --> 00:03:24,904\nchính mình.\n\n131\n00:03:24,904 --> 00:03:26,626\nCâu nói cuối của Tôn Thái như\n\n132\n00:03:26,626 --> 00:03:28,498\ngom hết tiếc nuối của một đời tu\n\n133\n00:03:28,498 --> 00:03:29,465\nsĩ.\n\n134\n00:03:29,465 --> 00:03:31,262\nBao người tu hành cả đời chỉ lo\n\n135\n00:03:31,262 --> 00:03:33,284\ncầu trường sinh, cầu thành tiên,\n\n136\n00:03:33,284 --> 00:03:34,931\nmà quên mất cho bản thân một\n\n137\n00:03:34,931 --> 00:03:35,897\nkhoảng thở.\n\n138\n00:03:35,897 --> 00:03:37,395\nĐến giây phút cuối cùng,\n\n139\n00:03:37,395 --> 00:03:39,267\nông lão lưu lạc ấy rốt cuộc cũng\n\n140\n00:03:39,267 --> 00:03:40,390\nbuông được tất cả.\n\n141\n00:03:40,390 --> 00:03:41,738\nHóa ra giữa sinh và tử,\n\n142\n00:03:41,738 --> 00:03:43,611\nđiều còn lại không phải dằn vặt\n\n143\n00:03:43,611 --> 00:03:45,408\nkéo dài, mà là một thoáng ngắn\n\n144\n00:03:45,408 --> 00:03:46,681\nngủi nhưng trọn vẹn.\n\n145\n00:03:46,681 --> 00:03:48,029\nSau khi tiễn Tôn Thái,\n\n146\n00:03:48,029 --> 00:03:49,976\nVương Lâm cũng nhờ mười chín năm\n\n147\n00:03:49,976 --> 00:03:51,773\ntrải nghiệm chốn nhân gian mà\n\n148\n00:03:51,773 --> 00:03:53,420\nchạm tới cảm ngộ về nhân quả\n\n149\n00:03:53,420 --> 00:03:54,544\nvượt trên sinh tử,\n\n150\n00:03:54,544 --> 00:03:56,191\nhoàn thành lần ngộ đạo này.\n\n151\n00:03:56,191 --> 00:03:57,988\nSau đó, anh đưa Vương Bình rời\n\n152\n00:03:57,988 --> 00:03:58,955\nđi.\n\n153\n00:03:58,955 --> 00:04:00,078\nCảnh nhạc nổi lên,\n\n154\n00:04:00,078 --> 00:04:01,950\nhình ảnh như tranh thủy mặc dần\n\n155\n00:04:01,950 --> 00:04:03,747\nmở ra, cộng thêm lời độc thoại\n\n156\n00:04:03,747 --> 00:04:05,619\ncủa Vương Lâm sau khi giác ngộ,\n\n157\n00:04:05,619 --> 00:04:07,417\nkhiến toàn bộ lần hóa phàm này\n\n158\n00:04:07,417 --> 00:04:08,989\nhiện lên vừa ấm áp vừa tiếc\n\n159\n00:04:08,989 --> 00:04:10,936\nnuối, vừa có trưởng thành vừa có\n\n160\n00:04:10,936 --> 00:04:11,902\ntỉnh ngộ.\n\n161\n00:04:11,902 --> 00:04:13,625\nLần hóa phàm thứ hai của Tiên\n\n162\n00:04:13,625 --> 00:04:15,572\nNghịch không có những trận đánh\n\n163\n00:04:15,572 --> 00:04:17,519\nnghẹt thở hay thần thông hoa mỹ,\n\n164\n00:04:17,519 --> 00:04:19,241\nnhưng lại dùng khói lửa nhân\n\n165\n00:04:19,241 --> 00:04:20,964\ngian giản dị nhất để chạm đến\n\n166\n00:04:20,964 --> 00:04:21,930\nngười xem.\n\n167\n00:04:21,930 --> 00:04:23,577\nMột nửa là ấm áp đời thường,\n\n168\n00:04:23,577 --> 00:04:24,850\nmột nửa là tiếc nuối.\n\n169\n00:04:24,850 --> 00:04:26,647\nMột nửa là nhẹ nhàng hài hước,\n\n170\n00:04:26,647 --> 00:04:27,921\nmột nửa là thâm tình.\n\n171\n00:04:27,921 --> 00:04:29,718\nCái kết viên mãn của Tôn Thái,\n\n172\n00:04:29,718 --> 00:04:31,665\nsự thuần khiết của Vương Bình và\n\n173\n00:04:31,665 --> 00:04:33,088\nsự ngộ ra của Vương Lâm,\n\n174\n00:04:33,088 --> 00:04:35,035\ntừng chỗ đều chạm đúng tim người\n\n175\n00:04:35,035 --> 00:04:36,001\nxem.\n\n176\n00:04:36,001 --> 00:04:37,798\nXem đến đây, bạn bị màn từ biệt\n\n177\n00:04:37,798 --> 00:04:39,296\ncủa Tôn Thái làm cay mắt,\n\n178\n00:04:39,296 --> 00:04:41,168\nhay bị tấm lòng hiểu chuyện của\n\n179\n00:04:41,168 --> 00:04:43,040\nVương Bình chạm đến nhiều hơn?\n