Chiếc xe tải thứ ba vừa lùi vào sân Quỹ Cứu Trợ Trường Phong thì Hứa Thanh Nghi biết có điều gì đó không đúng. Trên sân khấu dựng tạm, Tống Mộng Dao đang mỉm cười trước hàng chục ống kính. Phía sau bà ta, tấm phông đỏ ghi ba nghìn thùng nhu yếu phẩm mùa lũ đã sẵn sàng lên đường. Thanh Nghi không nhìn sân khấu. Cô nhìn bánh sau của chiếc xe. Thùng xe chở đủ tải phải ép lốp xuống thấp hơn thế. Cô bước đến, gõ nhẹ vào vách. Âm thanh rỗng vang lên phía trong. Người phụ trách kho là Trương Vĩnh Lâm vội chắn trước cửa xe. “Cô Hứa Thanh Nghi lên bàn ký nhận đi. Lễ sắp bắt đầu rồi.” “Cho tôi xem niêm phong.” Vĩnh Lâm cười gượng. “Hàng đã kiểm đủ. Phóng viên đang chờ, đừng làm mọi người mất mặt.” Thanh Nghi cúi xuống tờ vận chuyển kẹp bên hông xe. Phiếu ghi tám trăm thùng, tổng trọng lượng gần mười tấn. Nhưng vệt bùn trên nhíp xe và độ lún của bánh chỉ tương đương một phần ba con số ấy. Cô chụp lại niêm phong, rồi yêu cầu mở cửa. Khi cánh cửa bật ra, hai hàng thùng carton được xếp sát mép như một bức tường. Sau bức tường ấy là khoảng trống tối om. Nụ cười của Vĩnh Lâm tắt hẳn. Ở sân khấu, tiếng Tống Mộng Dao vẫn vang qua loa. Bà ta nói mỗi đồng quyên góp đều được chuyển thành gạo, thuốc và chăn ấm. Thanh Nghi luồn qua khe hẹp, bật đèn điện thoại. Phía sau chỉ có vài chục thùng rỗng dùng để chèn. Cô kéo một thùng xuống, thấy đáy đã bị rạch rồi dán lại. “Đây là xe trưng bày,” Vĩnh Lâm hạ giọng. “Hàng thật đi tuyến khác.” “Vậy phiếu xuất kho của tuyến khác đâu?” “Phòng tài chính giữ.” “Phòng tài chính nói kho giữ.” Hai người nhìn nhau. Trong khoảnh khắc ấy, quyền quyết định không còn nằm ở người giữ chìa khóa xe. Nó nằm trong bức ảnh Thanh Nghi vừa chụp và tờ phiếu cô đang cầm. Lục Khải Minh từ sân khấu đi xuống. Ông ta là trưởng phòng tài chính, cũng là người đã tuyển Thanh Nghi ba năm trước. Khi tới gần, ông ta không nhìn thùng xe mà nhìn điện thoại của cô. “Hôm nay là ngày gây dựng niềm tin. Có sai số thì kiểm sau.” “Thiếu hơn năm trăm thùng trên một xe không phải sai số.” Khải Minh siết hàm, rồi đổi sang giọng ôn tồn. “Tôi đã theo nghề hai mươi năm. Cô mới làm kiểm soát chưa đầy bốn năm. Đừng lấy một hình ảnh chưa đủ bối cảnh để phủ nhận cả chiến dịch.” Thanh Nghi trả tờ phiếu cho ông ta nhưng giữ bản chụp. “Tôi không phủ nhận chiến dịch. Tôi chỉ chưa xác nhận thứ mình không thấy.” Một nhóm phóng viên đi tới. Khải Minh lập tức vỗ vai Thanh Nghi, cười lớn, nói kế toán của quỹ cẩn thận đến từng thùng hàng. Câu khen biến thành sợi dây buộc cô im lặng. Nếu phản bác ngay, buổi cứu trợ có thể vỡ trận; nếu cười theo, bức ảnh ký nhận sẽ biến thành bằng chứng cô đã đồng ý. Thanh Nghi lùi khỏi bàn ký, giả vờ nhận cuộc gọi. Ở đầu dây bên kia, Hứa Gia Hòa hỏi cô có về kịp bữa tối không. Em trai cô đang trực tại một xưởng bảo trì thiết bị. Hai chị em thay nhau chăm mẹ sau ca phẫu thuật tim. Gia Hòa nói bệnh viện vừa báo cần đóng khoản tạm ứng phục hồi tiếp theo. “Em đừng nói với mẹ,” Thanh Nghi dặn. “Chị sẽ xoay được.” “Chị lại định ứng lương à?” “Chưa cần. Tối nay chị kiểm xong sổ đã.” Cô tắt máy, nhìn qua cửa xe rỗng. Khoản thưởng quý đủ giữ suất điều trị cho mẹ thêm một tháng. Nhưng chính vì biết giá của chữ ký, cô càng không thể ký thay cho sự thật. Sau buổi lễ, Thanh Nghi ghi biển số và giờ ba xe rời đi. Chiếc xe thứ ba rẽ về hướng tây, trái với danh sách phân phối. Kho tiếp nhận tại phường Vân Khê nói chỉ nhận hai trăm bốn mươi thùng, không phải tám trăm như thông cáo. Khi Thanh Nghi quay lại văn phòng, bàn làm việc của cô đã có một chồng hồ sơ mới. Mười hai bộ chứng từ được buộc bằng dây trắng, mỗi bộ mang tên một khu dân cư chịu lũ. Tổng tiền giải ngân vừa đúng phần còn lại của chiến dịch. Tần Nhã Tâm, người ngồi đối diện cô suốt hai năm, đặt xuống một cốc nước ấm. Nhã Tâm vốn nói rất nhanh, nhưng hôm ấy chỉ hỏi: “Cậu có nhất thiết phải xem hết tối nay không?” Thanh Nghi ngước lên. “Cậu biết trong đó có gì à?” Nhã Tâm tránh mắt, lấy lý do phải xuống kho rồi đi ngay. Chiếc cốc còn bốc khói. Dưới đáy khay có một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ viết vội: Đừng dùng máy tính cơ quan để kiểm tra. Nhã Tâm đã biết một điều gì đó, nhưng nỗi sợ của cô ấy lớn hơn tình bạn. Thanh Nghi khóa cửa, dùng sổ tay màu xanh ghi từng mã hồ sơ. Cô chỉ đối chiếu những trường được phép kiểm tra. Mười hai bộ chứng từ khác tên người hưởng, nhưng các khoản làm tròn giống nhau đến kỳ lạ. Cùng một lỗi khoảng trắng, cùng kiểu ảnh mất dữ liệu gốc, cùng một phút cuối ngày được ghi nhận chỉnh sửa. Gần mười một giờ, Khải Minh trở lại. Ông ta đặt áo khoác lên ghế, rót hai cốc trà như thể đây chỉ là một đêm tăng ca bình thường. “Cô biết vì sao tôi tin cô không?” ông ta hỏi. “Vì cô hiểu rằng cứu người quan trọng hơn vài thủ tục cứng nhắc.” “Người cần cứu chưa nhận đủ hàng.” “Đó là chậm luân chuyển. Ngày mai sẽ đủ.” “Vậy ngày mai tôi ký.” Khải Minh đẩy cốc trà về phía cô. “Ngân hàng khóa kỳ giải ngân lúc nửa đêm. Thiếu chữ ký, toàn bộ tiền cứu trợ sẽ treo. Cô muốn chịu trách nhiệm trước mấy nghìn gia đình sao?” Ông ta đã đổi thế cờ. Một chữ ký sai giờ được khoác thành hành động cứu người; một lời từ chối đúng quy trình bị biến thành sự tàn nhẫn. Thanh Nghi nhìn đồng hồ. Còn năm mươi ba phút. “Cho tôi quyền xem nhật ký thay đổi của mười hai hồ sơ.” “Không cần.” “Vậy tôi không ký.” Khải Minh đứng dậy. Sự thân thiện cuối cùng rời khỏi khuôn mặt ông ta. “Trước mười hai giờ, bản duyệt phải có tên cô. Cô nên nghĩ đến mẹ mình, nghĩ đến khoản tạm ứng mà phòng tài chính vẫn có thể phê. Đừng để một con số chưa khớp phá hỏng những thứ cô đang có.” Cửa đóng lại. Thanh Nghi nghe tiếng khóa điện tử ngoài hành lang kêu một tiếng khô lạnh. Trên màn hình, nút phê duyệt màu đỏ chớp sáng, còn điện thoại cô hiện thông báo từ bệnh viện: suất phục hồi của mẹ sẽ được giữ đến hết ngày mai. Cô mở cuốn sổ màu xanh, viết dòng đầu tiên: Không ký khi người nhận chưa nhận. Rồi Thanh Nghi kéo bộ hồ sơ thứ nhất lại gần, bắt đầu đếm ngược từng phút còn lại trước nửa đêm.