Đến mười một giờ bốn mươi, Hứa Thanh Nghi đã tìm thấy bảy điểm trùng nhau trong mười hai hồ sơ. Không điểm nào đủ để kết luận biển thủ. Một lỗi khoảng trắng có thể do biểu mẫu. Một phút chỉnh sửa giống nhau có thể do hệ thống chạy theo lô. Ảnh mất dữ liệu gốc có thể do phần mềm nén. Nhưng bảy sự trùng hợp cùng nằm trên những hồ sơ được lập bởi mười hai người khác nhau thì không còn giống ngẫu nhiên. Thanh Nghi ghi từng nghi vấn ngay trên hệ thống. Hồ sơ thứ tám mang tên nhà văn hóa phường Nam Tân, nơi cô từng đưa mẹ đến tránh lũ. Tòa nhà mất điện từ chiều thứ sáu, vậy mà biên bản ghi người dân nhận hàng lúc chín giờ tối, dưới ánh đèn sáng rõ. Cô gọi số điện thoại công khai của tổ dân cư. Một người đàn ông lớn tuổi xác nhận tối ấy không có xe cứu trợ nào đến. Khi Thanh Nghi hỏi tên, ông ngập ngừng rồi tắt máy. Mười phút sau, số ấy gọi lại. Giọng một người trẻ hơn lạnh lùng hỏi cô lấy tư cách gì điều tra người nhận hàng. Đối phương đã biết cuộc gọi quá nhanh. Thanh Nghi ghi thêm vào sổ: thông tin di chuyển giữa các đầu mối trước khi đi qua phòng kiểm soát. Mười một giờ bốn mươi bảy, màn hình của cô bị khóa từ xa. Khải Minh đứng ngoài cửa kính, giơ đồng hồ lên. Thanh Nghi mở cửa. “Tôi cần nhật ký hệ thống.” “Cô cần ký.” “Có người đang theo dõi các cuộc đối chiếu của tôi.” “Vì cô gọi cho người dân giữa đêm, làm họ hoảng sợ.” “Ông biết tôi gọi cho ai?” Khải Minh im một nhịp. Chỉ một nhịp ấy cũng đủ để Thanh Nghi biết mình vừa chạm đúng nơi. Ông ta lập tức chuyển sang trách cô phá quy trình liên lạc, rồi nói quyền truy cập sẽ chỉ được mở khi có mặt Cao Duy Phong, trưởng nhóm kiểm soát nội bộ. Tống Mộng Dao xuất hiện trước khi Duy Phong đến. Bà ta không còn mặc áo vest dùng trên sân khấu. Chiếc khăn lụa đã tháo xuống, mái tóc búi cao khiến khuôn mặt sắc hơn dưới đèn trắng. Bà ta đặt một phong bì bệnh viện trước mặt Thanh Nghi. “Bác sĩ phục hồi của mẹ cô từng làm cho chương trình thiện nguyện của quỹ. Tôi đã hỏi giúp. Nếu chuyển sang khu chăm sóc liên kết, bà ấy có thể giữ liệu trình mà chưa phải đóng ngay.” Thanh Nghi không chạm vào phong bì. “Điều kiện là gì?” “Một người làm việc có trách nhiệm không nên gọi sự quan tâm là điều kiện.” “Vậy bà cứ chuyển suất cho mẹ tôi, dù tôi ký hay không.” Mộng Dao mỉm cười. “Cô thông minh. Nhưng đôi khi quá thông minh lại khiến người thân phải trả giá thay.” Bà ta kéo ghế ngồi, mở từng bộ hồ sơ như đã thuộc lòng. Bà giải thích có những nhà cung cấp phải ứng trước, những khu dân cư không thể chờ đủ thủ tục, những khoản tạm luân chuyển sẽ được bù trong tuần. Nếu Thanh Nghi ký, cô sẽ được đề bạt làm phó phòng sau đợt cứu trợ. Tiền thưởng và phụ cấp đủ trả toàn bộ đợt phục hồi của mẹ. “Còn nếu tôi không ký?” Thanh Nghi hỏi. “Quỹ bỏ lỡ kỳ giải ngân. Cô mang tiếng làm đình trệ cứu trợ. Tôi cũng không thể giữ một nhân viên không biết nhìn đại cục.” Cả hai lựa chọn đều do Mộng Dao đặt tên: cứu mẹ, cứu dân hoặc giữ nguyên tắc lạnh lùng. Nhưng tiền chưa đến tay người dân, còn khoản hỗ trợ cho mẹ chỉ dùng để mua sự im lặng. Cô đẩy phong bì trở lại. “Tôi sẽ ký khi có xác nhận thật.” Mộng Dao thôi cười. “Cô nghĩ chữ ký của mình quan trọng đến vậy sao?” “Không. Nó chỉ quan trọng bằng trách nhiệm đi cùng nó.” Mười một giờ năm mươi bốn, Duy Phong vào phòng. Anh nổi tiếng cứng nhắc, nhưng vừa thấy Mộng Dao, vai anh hơi khựng lại. Thanh Nghi trình bày bảy điểm trùng và đề nghị đóng băng mười hai hồ sơ trong hai mươi bốn giờ. Duy Phong đọc rất lâu. Sau đó anh nói các điểm trùng chỉ là chỉ dấu, chưa phải bằng chứng. Tuy nhiên, anh không thể yêu cầu cô phê duyệt khi còn nghi vấn được ghi nhận chính thức. Quyền lực trong phòng nghiêng sang Thanh Nghi đúng vài giây. Mộng Dao lấy điện thoại, gọi cho ai đó rồi bật loa. Một giọng nam từ ban điều phối nói đoàn xe ở vùng ngập đang chờ tiền nhiên liệu; nếu lệnh không đi trước nửa đêm, họ sẽ phải quay về. Không ai trong phòng xác minh được lời ấy. Đồng hồ chỉ còn ba phút. Duy Phong quay sang Thanh Nghi. “Có thể ký kèm bảo lưu.” “Bảo lưu không ngăn tiền đi.” “Nhưng giữ quyền truy xét.” “Và biến tôi thành người đã phê duyệt.” Hai phút. Khải Minh đặt thiết bị xác thực lên bàn. “Cắm token của cô vào. Hệ thống sẽ tự lưu bảo lưu.” Thanh Nghi lấy chiếc token nhỏ đang đeo cùng thẻ nhân viên, nhưng không cắm. Cô đưa nó lên cho cả ba người thấy, rồi đặt vào túi áo trong. “Tôi từ chối.” Một phút. Mộng Dao đứng dậy. “Vậy mọi hậu quả thuộc về cô.” Đồng hồ chuyển sang mười hai giờ. Không có tiếng báo nào vang lên. Chỉ có thanh trạng thái trên màn hình bỗng chuyển từ màu đỏ sang màu xanh. Lệnh giải ngân đã được phê duyệt. Dòng xác nhận hiện rõ tên Hứa Thanh Nghi. Thời gian ký là mười một giờ năm mươi chín phút năm mươi hai giây. Thanh Nghi lập tức rút token từ túi áo ra. Nó vẫn còn trong tay cô, chưa từng kết nối với thiết bị. Khải Minh nhìn màn hình rồi nhìn cô, vẻ kinh ngạc đến mức gần như hoàn hảo. “Cô đã ký từ máy nào?” “Tôi không ký.” Mộng Dao lùi một bước, giọng bỗng đầy thất vọng. “Tất cả chúng tôi đều vừa thấy cô cầm token. Thanh Nghi, nếu cô đã quyết định phê duyệt thì không cần dựng chuyện.” Duy Phong yêu cầu mọi người rời khỏi máy. Anh mở mục kiểm tra nhanh, nhưng quyền xem nhật ký sâu đã bị từ chối. Màn hình chỉ hiện một thông báo ngắn: xác thực hợp lệ. Thanh Nghi yêu cầu niêm phong token thật trước mặt tất cả. Duy Phong tự tay ghi giờ. Từ sau nửa đêm, không ai có thể dùng chính token ấy mà không để lại dấu vết. Nhã Tâm đứng ở cuối hành lang. Khi nhìn thấy túi niêm phong, mặt cô ấy trắng bệch. Cô ấy quay đi quá nhanh, đánh rơi tập giấy. Thanh Nghi cúi nhặt, nhận ra trên trang đầu là danh sách mười hai người lập hồ sơ, bên cạnh mỗi tên có một ô trống chưa rõ mục đích. Khải Minh giật tờ giấy khỏi tay cô, nói đó là bảng phân công thưởng chiến dịch. Rồi ông ta tuyên bố phòng máy phải được khóa để điều tra hành vi sử dụng trái phép tài khoản của Hứa Thanh Nghi. Chỉ trong một phút, Thanh Nghi từ người từ chối phê duyệt đã trở thành chủ tài khoản đứng tên lệnh chuyển tiền. Cánh cửa phòng đóng lại trước mặt cô. Phía trong, tên cô vẫn sáng màu xanh trên màn hình, như một lời thú nhận được viết bởi bàn tay vô hình.