Sáng hôm sau, chiếc ghế của Hứa Thanh Nghi bị kéo khỏi bàn làm việc. Không ai nói ai đã làm việc đó. Khoảng trống trước máy tính của cô giống một dấu gạch xóa giữa căn phòng vốn chật kín người. Thẻ nhân viên không mở được cửa, nên cô phải đứng ngoài hành lang cho đến khi Cao Duy Phong đến dẫn vào. “Chỉ để dự buổi xác minh,” Duy Phong nói. “Cô không được chạm vào thiết bị hay hồ sơ.” Thanh Nghi nhìn túi niêm phong trong tay anh. Token của cô vẫn ở đó, chữ ký của hai người làm chứng còn nguyên. “Nhật ký sâu đã được mở chưa?” “Ban vận hành máy chủ nói phải có lệnh của phó tổng giám đốc.” Người bị cô yêu cầu kiểm tra lại đang giữ chìa khóa của cuộc kiểm tra. Duy Phong hiểu điều vô lý ấy, nhưng anh chỉ siết tập tài liệu vào ngực và tránh nhìn cô. Phòng họp lớn đã xếp đủ ghế cho toàn bộ nhân viên. Trên màn hình là ảnh hồ sơ của Thanh Nghi, lịch sử đăng nhập và lệnh giải ngân đứng tên cô. Tống Mộng Dao ngồi giữa bàn chủ tọa. Khải Minh ngồi bên phải. Chiếc ghế dành cho Thanh Nghi ở dưới cùng, quay mặt về tất cả mọi người. Mộng Dao mở đầu bằng giọng tiếc nuối. Bà nói quỹ vừa phát hiện dấu hiệu một nhân viên lợi dụng quyền kiểm soát để tạo bất thường, rồi cố tình gây ồn ào nhằm che giấu trách nhiệm. Không ai nhắc đến chiếc xe rỗng. Không ai nhắc đến việc token thật đã được niêm phong sau khi lệnh xuất hiện. Thanh Nghi yêu cầu chiếu ảnh kho và biên bản niêm phong. Khải Minh đáp: “Hai vấn đề không liên quan. Cô đừng đánh lạc hướng.” “Chúng cùng liên quan đến mười hai khoản tiền.” “Đó là điều cô nói, chưa phải điều dữ liệu nói.” Vĩnh Lâm xác nhận xe trưng bày chỉ thiếu tạm thời, rồi nói Thanh Nghi dọa làm hỏng chiến dịch nếu không được xem toàn bộ dữ liệu kho. Lời khai biến sự cẩn trọng của cô thành tham vọng. Một nhân viên mua hàng đang chờ hợp đồng dài hạn nói từng thấy Thanh Nghi ở lại một mình nhiều tối. Điều đúng nhưng vô nghĩa ấy lập tức trở thành ám chỉ. Người phụ trách truyền thông sợ nhà tài trợ rút vốn nên buộc tội Thanh Nghi cố tình gây khủng hoảng. Mỗi người có một lý do để đẩy cô ra xa: giữ việc, giữ hợp đồng, giữ hình ảnh. Những mảnh nhỏ vẫn ghép thành chiếc lồng. Duy Phong yêu cầu họ chỉ trả lời điều tận mắt thấy. Mộng Dao nhắc anh rằng ban kiểm soát cũng phải chịu trách nhiệm vì đã để một tài khoản “mất an toàn”. Câu nói khiến anh im lại. Quyền lực của chức vụ thắng sự dè dặt của lương tâm. Rồi mười hai bản xác nhận được phát ra. Mỗi bản do một người liên quan đến một hồ sơ ký. Nội dung khác nhau đôi chút, nhưng đều khẳng định Thanh Nghi đã yêu cầu họ sửa số liệu hoặc bỏ qua bước xác minh. Một người ký vì vừa nhận tiền làm thêm. Một người ký vì con trai được xếp vào chương trình thực tập. Một người ký vì đã vay Khải Minh một khoản chưa trả. Một vài người cúi mặt như không biết phải đặt tay ở đâu. Thanh Nghi đọc từng tên. Cô không tranh cãi ngay. Cô hỏi từng người một câu rất ngắn: “Anh nghe tôi yêu cầu vào lúc nào?” Câu trả lời rơi vào nhiều ngày, nhiều địa điểm. Có người nói trong phòng nghỉ. Có người nói qua điện thoại. Có người nói bằng tin nhắn nhưng không còn giữ máy. Những lời khai chưa đủ để tự phá nhau, song chúng tạo ra những mốc mà sau này phải đối chiếu. Đến người thứ mười hai, Tần Nhã Tâm đứng dậy. Thanh Nghi không hỏi. Cô chờ. Nhã Tâm nắm tờ giấy bằng cả hai tay. “Tối hôm trước ngày giải ngân, Thanh Nghi nói với tôi rằng cô ấy có thể khiến hệ thống chấp nhận mọi thứ nếu cần.” Căn phòng lặng đi. Đây là lời khai có sức nặng nhất, vì ai cũng biết họ thân thiết. Thanh Nghi nhớ lại câu mình từng nói khi sửa một biểu mẫu: hệ thống có thể chấp nhận, nhưng người kiểm soát thì không. Nhã Tâm đã cắt bỏ nửa sau. “Cậu nhìn mình đi,” Thanh Nghi nói. Nhã Tâm ngẩng lên. Mắt cô ấy đỏ nhưng giọng vẫn rõ. “Mình đang nói điều mình nhớ.” Tình bạn giữa họ đứt ngay tại đó, ít nhất trước mắt tất cả mọi người. Mộng Dao đẩy bản kết luận sơ bộ sang Duy Phong. Anh đọc, rồi thông báo Thanh Nghi bị đình chỉ để phục vụ điều tra; lương, quyền truy cập và phụ cấp bị tạm dừng. Khi anh yêu cầu bổ sung tình tiết token đã được giữ trong túi niêm phong, Khải Minh đồng ý ghi vào phụ lục, nhưng nói điều đó không chứng minh cô không dùng một phương thức khác trước khi niêm phong. Thanh Nghi mất chiếc ghế, thu nhập và quyền tiếp cận chứng cứ trong cùng một buổi sáng. Cô ký nhận quyết định đình chỉ, nhưng viết thêm rằng không thừa nhận nội dung buộc tội. Sau đó cô xin bản sao mười hai lời xác nhận. Mộng Dao từ chối vì lý do bảo mật. Thanh Nghi liền đọc to tên và thời điểm từng người vừa khai, để những người trong phòng cùng nghe. Duy Phong do dự rồi ghi chúng vào biên bản. Cô không lấy được giấy, nhưng giữ được các mốc trong một tài liệu chính thức. Khi rời quỹ, Thanh Nghi thấy Nhã Tâm đứng sau cửa kính. Cô ấy áp hai ngón tay lên cổ tay trái, nơi thường đeo vòng tay có nút ghi âm dùng khi phỏng vấn người nhận cứu trợ. Rồi cô ấy quay lưng trước khi Thanh Nghi kịp hiểu đó là lời cảnh báo hay lời cầu cứu. Buổi chiều, một đoạn video xuất hiện trên mạng Lâm Giang. Video mở bằng cảnh Thanh Nghi bước vào thùng xe, cắt sang lúc cô tranh luận với Khải Minh, rồi ghép câu cô nói “tôi sẽ ký” từ một cuộc họp cũ. Phần sau cho thấy dòng tiền mang tên cô. Người đăng đặt câu hỏi vì sao một kế toán lại ngăn xe cứu trợ rồi bí mật phê tiền lúc nửa đêm. Đến tối, hàng nghìn bình luận gọi cô là kẻ biển thủ. Địa chỉ nhà cô bị công khai. Thanh Nghi xem hết video một lần, ghi từng điểm cắt vào cuốn sổ màu xanh. Cô không đăng lời thanh minh. Đối phương đang chờ cô phản ứng trong giận dữ để lấy thêm hình ảnh. Thay vào đó, cô gửi đường dẫn và giờ đăng cho Duy Phong, yêu cầu bảo toàn bản gốc camera tại quỹ. Tin nhắn chỉ hiện đã nhận. Ngoài cửa sổ, một quả trứng vỡ trên tường nhà cô. Mẹ cô giật mình hỏi tiếng gì. Thanh Nghi kéo rèm, nói trẻ con ném nhầm, rồi lặng lẽ kê tủ chặn cửa. Trên màn hình điện thoại, gương mặt bị cắt ghép của cô tiếp tục lan từ phường này sang phường khác. Lời buộc tội đã rời khỏi phòng họp. Nó trở thành sự thật mà cả thành phố tưởng mình vừa tận mắt chứng kiến.