Sáng hôm sau, Hứa Thanh Nghi không thể mua thuốc cho mẹ bằng thẻ ngân hàng. Máy thanh toán báo tài khoản bị hạn chế theo yêu cầu xác minh giao dịch. Cô thử tài khoản nhận lương, tài khoản tiết kiệm và cả chiếc thẻ chỉ dùng đóng viện phí. Tất cả đều bị đóng băng. Người đứng sau bắt đầu sốt ruột. Dược sĩ nhận ra Thanh Nghi từ đoạn video, lặng lẽ kéo hộp thuốc về phía mình như sợ cô lấy chạy. Hứa Gia Hòa trả bằng khoản tiền cuối trong ví. Ra khỏi hiệu thuốc, cậu hỏi tại sao chị không nói mình đang bị điều tra. Thanh Nghi đáp rằng chưa có kết luận nào. Gia Hòa giơ điện thoại, cho cô xem thông báo từ xưởng bảo trì: cậu bị tạm ngừng việc vì khách hàng phản ánh người thân của nhân viên có hành vi tài chính không trung thực. “Chưa có kết luận, nhưng họ đã kết luận cả em rồi.” Sự giận dữ của Gia Hòa không hướng vào chị. Chính điều ấy khiến Thanh Nghi đau hơn. Cô bảo em đừng can thiệp vào hệ thống của quỹ, dù chỉ để tìm cách minh oan. Gia Hòa là kỹ thuật viên có năng lực, và đối phương chắc chắn đang chờ cậu bước qua một ranh giới. “Em chỉ dùng nguồn công khai,” cậu nói. “Chị nghĩ em không biết tự bảo vệ à?” “Chị nghĩ họ không cần em phạm lỗi thật. Họ chỉ cần một việc trông giống lỗi.” Hai chị em chưa kịp về nhà thì bệnh viện gọi. Suất phục hồi của mẹ đã được chuyển cho bệnh nhân khác vì khoản bảo lãnh từ Quỹ Cứu Trợ Trường Phong bị rút lại. Thanh Nghi hỏi ai rút. Nhân viên chỉ nói đơn vị bảo trợ thay đổi danh sách, bệnh viện không chịu trách nhiệm. Mẹ cô, Hứa Tú Vân, ngồi trên giường bệnh nghe trọn cuộc gọi. Bà không hỏi tiền ở đâu. Bà chỉ tháo chiếc vòng theo dõi, nói mình đã khỏe và muốn về nhà. Khi đứng dậy, chân bà run đến mức phải vịn tường. Thanh Nghi quay mặt đi, lấy cớ tìm y tá. Trong hành lang, cô gọi cho Mộng Dao. “Bà có thể nhắm vào tôi.” Giọng Mộng Dao bình thản. “Không ai nhắm vào cô. Quỹ chỉ không thể bảo trợ gia đình một người đang bị điều tra biển thủ quỹ.” “Mẹ tôi không liên quan.” “Vậy hãy kết thúc điều tra sớm. Thừa nhận cô tự ý phê duyệt, trả lại phần tiền thất thoát mà cô quản lý. Tôi có thể đề nghị xử lý nội bộ.” Lần đầu tiên đối phương nói rõ điều họ muốn: một lời nhận tội đủ để khóa toàn bộ câu chuyện vào Thanh Nghi. Cô bật loa ngoài để Gia Hòa đứng bên nghe, nhưng không ghi âm vì quy định tại Lâm Giang yêu cầu phải thông báo nếu muốn dùng bản ghi làm chứng cứ. Cô hỏi lại điều kiện bằng tin nhắn sau cuộc gọi. Mộng Dao không trả lời. Sự thận trọng ấy chứng tỏ bà ta biết mình đang đứng ở đâu. Chiều hôm đó, ba người từ tổ xác minh đến khám căn hộ theo văn bản tạm kiểm kê tài liệu liên quan. Thanh Nghi kiểm tra từng mục rồi mới mở cửa. Họ lấy máy tính cá nhân cũ, sổ ngân hàng và một hộp hồ sơ viện phí. Khi một người định cầm cuốn sổ màu xanh, cô chỉ ra văn bản không cho thu giữ ghi chép tạo sau thời điểm đình chỉ nếu chưa chứng minh liên quan. Người ấy gọi điện xin ý kiến, cuối cùng phải để lại. Thanh Nghi giữ được cuốn sổ nhưng mất thiết bị duy nhất dùng để tra cứu. Hàng xóm tụ tập ngoài hành lang. Một người từng nhận quần áo cũ từ mẹ cô quay mặt đi. Một người khác hỏi lớn tiền cứu trợ được giấu ở đâu. Mỗi cánh cửa khép lại lấy đi một phần vị trí của gia đình trong khu nhà. Tối đến, chủ nhà gửi thông báo sẽ không gia hạn hợp đồng. Gia Hòa đập tay xuống bàn, muốn lên quỹ đối chất. Thanh Nghi đặt trước mặt em danh sách những gì họ đã mất trong hai ngày: việc làm, tài khoản, suất điều trị, thiết bị, uy tín và sắp tới là chỗ ở. “Em thấy họ mạnh đến đâu chưa?” cô hỏi. “Vậy chị định ngồi đếm à?” “Không. Chị đang đếm để biết họ muốn mình làm gì.” Thanh Nghi khoanh ba hành động: ép cô ký, ép cô nhận tội, ép gia đình rời Lâm Giang. Nếu mục đích chỉ là trừng phạt, họ không cần gấp như vậy. Họ muốn cô bỏ trốn. Một người rời thành phố giữa lúc bị điều tra sẽ trông có tội; mọi lời phản bác sau đó đều yếu đi. Cô liên lạc với Duy Phong, hỏi có lệnh cấm đi lại không. Anh nói chưa có. Cô yêu cầu xác nhận bằng văn bản rằng mình vẫn cư trú tại địa chỉ đăng ký và sẵn sàng làm việc. Duy Phong im lặng hồi lâu rồi gửi email xác nhận đã nhận thông báo. Thanh Nghi tiếp tục gọi cho ngân hàng, bệnh viện, xưởng của Gia Hòa và chủ nhà. Cô không van xin. Cô yêu cầu mỗi nơi cung cấp thời điểm, căn cứ và người đề nghị thay đổi trạng thái. Phần lớn từ chối nói tên, nhưng đều phát hành mã tiếp nhận. Những tổn thất vốn được tạo để dồn cô vào bóng tối giờ để lại một hàng dấu mốc độc lập. Mẹ cô từ phòng trong bước ra, đặt vào tay con gái chiếc hộp thiếc đựng tiền lẻ. Bà nói đó là tiền bán đồ may vá, không nhiều nhưng đủ mua giấy bút. Thanh Nghi ôm mẹ rất lâu. Rồi cô mở cuốn sổ màu xanh, chia mỗi trang thành bốn cột: điều đã xảy ra, ai được lợi, dấu vết còn lại, nơi có thể kiểm chứng. Ở đầu trang mới, cô viết: Tôi không rời Lâm Giang. Từ đêm ấy, cuốn sổ không còn chỉ là ghi chú. Nó trở thành bản đối chiếu riêng của một người đã bị tước quyền nhìn vào hệ thống, nhưng vẫn còn quyền nhìn vào hậu quả mà hệ thống để lại.