Ba ngày sau, Hứa Thanh Nghi bắt đầu đi theo những thùng hàng không tồn tại. Cô và Hứa Gia Hòa mượn chiếc xe máy cũ của một người bạn, chia thành hai tuyến để tránh gây chú ý. Gia Hòa chỉ chụp bảng thông báo công khai, biển xe ngoài đường và giờ hoạt động của các điểm nhận. Thanh Nghi đi vào từng khu dân cư với tư cách người từng tham gia quỹ, không đòi ai giao tài liệu kín. Ở phường Vân Khê, danh sách của quỹ ghi tám trăm hộ đã nhận gạo, dầu và thuốc sát trùng. Trên thực tế, nhà văn hóa chỉ mở cửa một buổi. Bà Triệu Mỹ Lan, người phụ trách bếp chung, chỉ cho Thanh Nghi căn phòng chứa bốn mươi bao gạo do một nhóm sinh viên tặng riêng. “Xe của Trường Phong có đến,” bà nói. “Họ dựng máy quay, phát cho mười nhà đứng đầu hàng rồi bảo hết giờ. Chúng tôi được gọi quay lại hôm sau, nhưng không ai quay lại.” Bà giữ một mảnh thùng carton vì đã dùng nó lót chỗ ngủ cho cháu. Mã lô in trên thùng không trùng mã trong thông cáo, mà trùng với lô hàng cứu trợ của năm trước. Thanh Nghi chụp mã cùng ngày giờ và nhờ bà Mỹ Lan viết lời xác nhận theo cách bà nhớ. Cô không cầm bản gốc; bà giữ nó trong két của tổ dân cư. Bằng chứng đầu tiên đã rời khỏi tay cô nhưng trở nên an toàn hơn vì thế. Ở Nam Tân, người dân không muốn nói. Video buộc tội đã đến trước Thanh Nghi. Một người đàn ông chặn cô ngoài cổng, hỏi có phải cô đến sửa lời khai không. Cô đưa cuốn sổ cho ông xem những câu hỏi trống, không có câu trả lời viết sẵn. Cô nói mình chỉ muốn biết ai đã nhận được thứ gì. Một bé gái từ trong sân chạy ra, mặc chiếc áo mưa in biểu tượng Trường Phong. Áo quá lớn và có vết cháy nhỏ ở gấu. Mẹ bé nói đó là một trong mười lăm chiếc duy nhất được phát, rồi người giao hàng thu lại chín chiếc sau khi chụp ảnh vì “cần chuyển sang điểm khác”. Tấm ảnh truyền thông lại cho thấy hàng trăm người cầm áo giống hệt nhau. Thanh Nghi nhận ra cùng một nhóm áo đã được đưa qua nhiều điểm để chụp. Cô không lấy chiếc áo. Cô ghi số sê ri, chụp vết cháy và xin bản sao ảnh gia đình chụp hôm nhận hàng. Trong ảnh, đồng hồ nhà văn hóa chỉ sáu giờ mười, trong khi biên bản ghi chín giờ tối. Một vật nhỏ đã làm thời gian chính thức lung lay. Khi rời Nam Tân, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bám theo cô. Gia Hòa muốn quay lại đối mặt. Thanh Nghi bảo em rẽ vào chợ đông, đổi áo khoác rồi tách nhau. Cô hiểu việc bị theo dõi xác nhận đối phương đang bảo vệ không chỉ tiền, mà còn cả câu chuyện về việc tiền đã đi đâu. Chiều ấy, Thanh Nghi gặp Phan Tử Kiều tại một quán mì gần bến xe. Tử Kiều tự giới thiệu là phóng viên dữ liệu độc lập. Cô ấy đã theo dõi các gói cứu trợ vì nhận thấy ảnh từ sáu khu dân cư có những thùng hàng trùng vết móp. Thanh Nghi không tin ngay. Cô yêu cầu Tử Kiều cho xem cách thu thập dữ liệu. Phóng viên mở kho ảnh công khai, chỉ ra từng nguồn, thời gian tải và bản lưu trữ. Không có tài liệu nào lấy từ tài khoản riêng. Đổi lại, Tử Kiều muốn xem ảnh chiếc xe rỗng. “Chưa được,” Thanh Nghi nói. “Nếu đăng bây giờ, họ sẽ nói đó là xe trưng bày và dọn sạch những điểm còn lại.” “Cô đang mất từng ngày. Công chúng đã kết tội cô.” “Tôi cần chứng minh người dân không nhận hàng trước khi chứng minh ai lấy tiền. Nếu đi ngược, mọi thứ sẽ thành cuộc cãi nhau giữa tôi và quỹ.” Tử Kiều nhìn cô hồi lâu rồi cất máy. Từ một người muốn khai thác tin, cô ấy trở thành đồng minh có điều kiện. Hai người thống nhất mỗi chứng cứ phải tồn tại ở ít nhất hai nơi, có một người giữ độc lập và không công bố danh tính người dân nếu chưa được đồng ý. Tối đó, họ tìm thấy một điểm giao nhận trên danh sách ở ngoại ô. Chủ kho cũ là Lương Bách Thụ đã nghỉ việc, nhưng qua điện thoại, ông nói mình từng ký phiếu nhập vì Khải Minh hứa hàng sẽ đến bổ sung. Hàng không bao giờ đến. Ông còn giữ liên phiếu có dấu mực thật, khác với bản ảnh trên hệ thống. Bách Thụ đồng ý gặp họ vào sáng hôm sau tại trạm xe phía nam. Ông dặn Thanh Nghi đừng gọi lại vì có người đang hỏi thăm gia đình ông. Sáng hôm sau, ghế chờ số mười bảy ở trạm xe trống không. Thanh Nghi và Tử Kiều đợi hai giờ. Điện thoại Bách Thụ tắt máy. Căn nhà thuê của ông đã khóa, hàng xóm nói ông cùng vợ rời đi trước bình minh. Trên nền trước cửa còn một mẩu giấy than rách từ cuốn phiếu nhiều liên. Thanh Nghi dùng găng tay nhặt lên, thấy vết hằn của một dãy số không hoàn chỉnh và hai chữ “đã nhận”. Nhân chứng quan trọng đầu tiên đã biến mất. Đối phương lấy được người và có thể đã lấy bản phiếu gốc. Nhưng khi Thanh Nghi quay lại trạm xe, nhân viên quầy vé đưa cô một phong bì. Bách Thụ đã gửi lại trước lúc đi, nhờ chuyển cho “người cầm sổ xanh”. Bên trong không có chứng từ, chỉ có chìa khóa tủ gửi đồ và một câu ngắn: Đừng tin ngày in trên giấy. Thanh Nghi quay sang Tử Kiều. Họ chưa có bản gốc, nhưng có thêm một hướng kiểm tra và một dấu hiệu rằng Bách Thụ đã chuẩn bị đường lui trước khi bị ép rời đi. Cô cất chìa khóa vào túi, không mở tủ ngay. Người bám theo có thể đang chờ chính hành động ấy. Lần đầu tiên kể từ khi bị đình chỉ, Thanh Nghi khiến đối phương phải chờ xem cô sẽ đi nước nào tiếp theo.