Hứa Thanh Nghi không dùng chìa khóa tủ gửi đồ trong ngày hôm đó. Cô nhờ Phan Tử Kiều kiểm tra camera công khai quanh trạm xe. Hứa Gia Hòa đứng từ quán nước bên kia đường, quan sát xem có ai canh dãy tủ. Đến tối, một người đàn ông mặc áo kho của Trường Phong xuất hiện, đi qua tủ ba lần nhưng không mở. Chiếc chìa khóa rõ ràng là cái bẫy cho cả hai phía: Bách Thụ để lại thứ quan trọng, còn người của quỹ chờ xem ai đến lấy. Sáng hôm sau, Tử Kiều nhờ một luật sư cộng đồng làm chứng. Họ thông báo cho quản lý trạm, lập biên bản rồi mới mở tủ. Bên trong chỉ có cuốn lịch bàn cũ và một hóa đơn sửa máy in. Không có liên phiếu như Thanh Nghi mong đợi. Gia Hòa lật cuốn lịch, thấy Bách Thụ khoanh mười hai ngày không trùng ngày trên hồ sơ. Hóa đơn cho biết máy in của kho hỏng suốt tuần diễn ra “các lần ký nhận”. Nếu phiếu được in tại kho như thông tin góc giấy, chúng phải được in vào thời điểm khác hoặc bằng thiết bị khác. Đó chưa phải cú kết luận, nhưng nó lấy khỏi Khải Minh một lời giải thích dễ dàng. Gia Hòa dùng số sê ri trên hóa đơn để tra cổng bảo hành công khai. Lịch sử thiết bị cho thấy máy in được mang đến xưởng vào sáng thứ hai và trả vào chiều thứ sáu. Cậu lập bản ghi màn hình có xác nhận thời gian từ bên thứ ba, rồi gửi cho luật sư cộng đồng. Thanh Nghi nhắc em dừng ở đó. “Không đăng nhập, không dò máy chủ quỹ, không thử token,” cô nói. “Em biết.” “Biết không đủ. Hãy để mọi bước đều có người khác thấy.” Gia Hòa khó chịu vì bị chị kiểm soát, nhưng vẫn đồng ý. Mối quan hệ giữa hai chị em đổi khác: cậu không còn chỉ là người cần được bảo vệ, mà đã trở thành người thu chứng cứ có kỷ luật. Cùng lúc ấy, Cao Duy Phong hẹn Thanh Nghi trong một thư viện nhỏ. Anh đặt lên bàn bản sao biên bản đình chỉ, trong đó đã có thêm câu về token niêm phong. Anh cũng xác nhận camera phòng họp bị trích xuất trước khi nhận yêu cầu bảo toàn của cô. “Bản gốc còn không?” Thanh Nghi hỏi. “Ban vận hành nói hệ thống tự ghi đè sau bảy ngày.” “Mới bốn ngày.” Duy Phong im lặng. Thanh Nghi không ép anh nói điều chưa dám nói. Cô đưa anh xem ảnh đồng hồ ở Nam Tân, mã lô cũ và hóa đơn máy in. Duy Phong đọc xong, khuyên cô giao hết cho tổ xác minh. “Tổ xác minh báo cáo cho Mộng Dao.” “Nếu cô giữ riêng, họ sẽ nói cô làm giả.” “Nếu tôi giao bản duy nhất, nó sẽ biến mất.” Duy Phong nhìn ra cửa sổ. “Tôi có con gái đang học nhờ học bổng của quỹ.” Lần đầu tiên Thanh Nghi hiểu cái giá của sự im lặng ở anh. Anh không tham tiền như một vài người ký; anh sợ sự thật sẽ lấy mất tương lai của con. Cô nói anh không cần đứng về phía cô. Anh chỉ cần làm đúng một việc thuộc quyền mình: yêu cầu bảo toàn danh sách những người đã truy cập phòng máy trong đêm giải ngân. Duy Phong không hứa. Nhưng trước khi đi, anh để lại số hồ sơ yêu cầu nội bộ mà anh vừa nộp sáng ấy. Cánh cửa phía sự thật chưa mở, song anh đã thôi đứng hoàn toàn ở phía bên kia. Buổi chiều, Nhã Tâm gọi từ số lạ. Cô ấy chỉ nói: “Mình muốn sửa lời khai.” Thanh Nghi hẹn ở nơi có camera công cộng. Nhã Tâm không đến. Một tin nhắn khác xuất hiện: Họ giữ hợp đồng chữa bệnh của cha mình. Đừng tìm mình. Sau đó, số điện thoại không liên lạc được. Thanh Nghi nhớ hai ngón tay Nhã Tâm từng đặt lên cổ tay trái. Cô bắt đầu nghi ngờ chiếc vòng ghi âm có chứa thứ gì, nhưng chưa biết nó ở đâu và cũng không biết Nhã Tâm đã ghi lại lúc nào. Cô chỉ ghi vào sổ: Nhã Tâm muốn rút lời; bị khống chế bằng viện phí của cha. Tối ấy, Gia Hòa nhận được email mời phỏng vấn từ một công ty bảo trì mới. Địa chỉ và chữ ký đều có vẻ hợp lệ. Vì đang mất việc, cậu đến điểm hẹn tại khu công nghiệp. Không có cuộc phỏng vấn nào. Hai người của tổ an ninh dữ liệu chờ sẵn, đưa ra lệnh tạm giữ để xác minh hành vi truy cập trái phép. Trong chiếc máy tính bảng họ thu từ ba lô Gia Hòa có một thư mục chứa bản sao nhật ký máy chủ Quỹ Trường Phong. Gia Hòa chưa từng thấy thư mục đó. Cậu gọi cho chị trước khi điện thoại bị giữ. “Em chỉ mở cổng bảo hành. Có người đã đặt dữ liệu vào máy.” Thanh Nghi yêu cầu cậu không mở khóa thiết bị nếu chưa có người bảo vệ quyền lợi chứng kiến, rồi lập tức gọi luật sư cộng đồng. Nhưng tin về việc em trai “đánh cắp dữ liệu để cứu chị” đã lên mạng trước khi cô đến nơi. Khải Minh trả lời phỏng vấn rằng vụ việc chứng minh Thanh Nghi có đồng phạm kỹ thuật. Mộng Dao tuyên bố quỹ sẽ truy cứu đến cùng. Đối phương vừa biến năng lực của Gia Hòa thành vũ khí chống lại cả hai chị em. Hóa đơn máy in và bản tra cứu hợp pháp vẫn còn ở bên thứ ba, nhưng người tạo ra nó đã bị nhốt sau một cánh cửa mà Thanh Nghi không thể tự mở. Trước trụ sở tạm giữ, cô nhìn cuốn sổ màu xanh dưới ánh đèn đường. Một cột mới phải được thêm vào: cái giá của mỗi quân bài. Với hóa đơn máy in, cái giá là tự do của Gia Hòa.