Đêm Hứa Gia Hòa bị giữ, Hứa Tú Vân lên cơn khó thở. Hứa Thanh Nghi đưa mẹ vào khoa cấp cứu bằng chiếc xe máy mượn. Ngoài trời mưa xối xả. Bên trong bệnh viện, nhân viên yêu cầu khoản tạm ứng mà tài khoản của cô vẫn bị đóng băng. Phan Tử Kiều chuyển tiền giúp, nhưng giao dịch vừa đến đã bị ngân hàng treo để kiểm tra nguồn. Thanh Nghi đứng giữa quầy viện phí và cửa phòng cấp cứu, nghe tiếng máy theo dõi của mẹ vọng ra từng nhịp ngắn. Luật sư cộng đồng gọi báo Gia Hòa chưa được thả vì dữ liệu trong máy trùng cấu trúc nội bộ của quỹ. Gia Hòa kiên quyết không mở khóa thiết bị khi chưa có giám định độc lập. Sự kiên quyết ấy bảo vệ cậu về lâu dài nhưng kéo dài đêm bị giữ. Rồi Tử Kiều gọi. Trên đường mang bản sao chứng cứ đến một tòa soạn đối tác, cô ấy bị tổ xác minh chặn lại theo khiếu nại dữ liệu mật. Máy tính và điện thoại bị thu để rà soát. Những bản sao đã gửi bên ngoài vẫn còn, nhưng người duy nhất biết cách sắp xếp chúng vừa mất khả năng liên lạc. Ba cánh cửa cùng đóng trước Thanh Nghi: cửa phòng cấp cứu, cửa nơi giữ em trai và cánh cửa thông tin mà Tử Kiều đã mở. Mộng Dao đến bệnh viện lúc gần hai giờ sáng. Bà ta mang theo biên nhận bảo lãnh viện phí đã được đóng dấu. Chỉ cần ký xác nhận, bệnh viện sẽ tiếp tục điều trị. Khải Minh đi phía sau, cầm một tập giấy mỏng. “Đây không phải lúc để cô cố chấp,” Mộng Dao nói. “Mẹ cô cần bác sĩ. Em cô cần một lời giải thích hợp lý. Cô có thể cứu cả hai.” Khải Minh đặt giấy lên ghế. Đó là bản nhận tội viết sẵn. Nội dung nói Thanh Nghi tự tạo các lệnh giải ngân để chiếm dụng tiền, sau đó nhờ Gia Hòa lấy dữ liệu nhằm xóa dấu vết. Đổi lại, quỹ đề nghị xử lý bồi hoàn nội bộ, rút khiếu nại với Gia Hòa và phục hồi bảo trợ y tế cho mẹ cô. Thanh Nghi đọc đến cuối. Dòng chữ ký còn trống. “Tiền đã đi đâu?” cô hỏi. “Đừng diễn nữa,” Khải Minh gắt lên. “Cô không còn bằng chứng, không còn quyền truy cập, không còn ai tin. Cô ký thì gia đình còn đường sống.” Mộng Dao dịu giọng: “Cô từng nói trách nhiệm phải đi cùng chữ ký. Bây giờ hãy chịu trách nhiệm để người thân không phải chịu thay.” Câu nói lấy chính nguyên tắc của Thanh Nghi để bóp nghẹt cô. Nếu từ chối, mẹ có thể mất cơ hội điều trị. Nếu ký, Gia Hòa có thể được thả nhưng mang tiếng giúp chị che giấu biển thủ. Hàng nghìn người dân sẽ không bao giờ biết hàng cứu trợ đã đi đâu. Cửa phòng cấp cứu mở. Bác sĩ nói cần can thiệp ngay vì tim của bà Tú Vân có dấu hiệu suy cấp. Thanh Nghi nhìn bàn tay mẹ qua khe cửa, nhỏ và nhợt nhạt dưới tấm chăn trắng. Cô cầm bút. Khải Minh thở ra. Mộng Dao đưa biên nhận bảo lãnh cho nhân viên viện phí. Thanh Nghi đặt đầu bút lên giấy rồi dừng lại. “Tôi sẽ ký.” “Ngay bây giờ,” Khải Minh nói. “Không. Tại buổi điều trần công khai mà quỹ đã thông báo ngày mai. Bà muốn lấy lại niềm tin của nhà tài trợ. Một lời nhận tội trong bệnh viện không giúp bà. Tôi sẽ đọc trước tất cả mọi người, xác nhận Gia Hòa không liên quan. Đổi lại, các người rút khiếu nại với em tôi ngay trong đêm và bảo lãnh viện phí cho mẹ tôi.” Mộng Dao nhìn cô rất lâu. Bà ta muốn lời nhận tội, nhưng còn muốn nó đủ công khai để chấm dứt mọi nghi ngờ. Đề nghị của Thanh Nghi hấp dẫn vì biến chiến thắng kín thành màn kết tội trước toàn thành phố. “Cô không được thay đổi một chữ,” Mộng Dao nói. “Tôi cần đọc rõ mình nhận điều gì. Mười hai người đã ký buộc tội tôi phải có mặt. Duy Phong phải chủ trì phần xác nhận. Nếu thiếu một người, tôi không ký.” Khải Minh định phản đối. Mộng Dao giơ tay ngăn lại. Sự tự tin khiến bà ta chấp nhận điều kiện, vì nghĩ Thanh Nghi chỉ muốn giữ chút phẩm giá cuối cùng. Bà ký bảo lãnh viện phí. Một giờ sau, bệnh viện đưa bà Tú Vân vào phòng can thiệp. Phía tạm giữ xác nhận sẽ xem xét thả Gia Hòa sau khi hoàn tất biên bản sáng hôm sau. Thanh Nghi đã đổi lời hứa nhận tội lấy thời gian cho mẹ và một khe mở cho em trai. Khi hai kẻ kia rời đi, đầu gối cô khuỵu xuống. Thanh Nghi ngồi trên sàn hành lang, ôm cuốn sổ màu xanh vào ngực. Cô không biết mẹ có qua khỏi không. Cô cũng không chắc Gia Hòa được thả như lời hứa. Những mất mát không còn là cột số để đối chiếu; chúng đang thở yếu ớt sau cánh cửa và ngồi một mình dưới ánh đèn phòng giữ. Duy Phong xuất hiện gần sáng. Anh đã nghe tin về buổi nhận tội. “Cô thực sự định ký sao?” Thanh Nghi hỏi: “Yêu cầu bảo toàn danh sách truy cập của anh có kết quả chưa?” “Có một bản phản hồi tự động xác nhận dữ liệu đã được đóng gói trước khi quyền của tôi bị thu.” “Anh giữ nó ở đâu?” “Trong hộp thư giám sát, họ chưa xóa được nếu chưa lập biên bản.” Cô gật đầu. “Ngày mai, anh chỉ cần bảo đảm màn hình đối chiếu hoạt động và mười hai người có mặt. Phần còn lại, đừng hỏi.” Duy Phong hiểu cô chưa đầu hàng. Nhưng anh cũng thấy đôi mắt đỏ ngầu và bàn tay run của cô. Đây không phải một kế hoạch được thực hiện từ vị trí an toàn. Chỉ cần bệnh viện ngừng điều trị hoặc Gia Hòa không được thả, Thanh Nghi có thể bị buộc phải biến lời giả vờ thành lời thú nhận thật. Bác sĩ bước ra khi trời vừa sáng. Ca can thiệp tạm ổn, nhưng bà Tú Vân phải được theo dõi liên tục trong bốn mươi tám giờ. Thanh Nghi dựa vào tường, thở được lần đầu sau nhiều giờ. Cô mở bản nhận tội Mộng Dao để lại. Ở mặt sau, cô viết mười hai câu hỏi, mỗi câu dành cho một người đã ký. Đến câu cuối cùng, điện thoại công cộng của bệnh viện nhận cuộc gọi từ Gia Hòa. Cậu chỉ kịp nói mình vẫn chưa được thả. Thanh Nghi nhắm mắt. Mộng Dao đã không giữ trọn thỏa thuận. Cô gấp bản nhận tội lại, bỏ vào túi. Nếu đối phương đã phá lời hứa trước, cô không còn lý do phải cho họ một chiến thắng êm đẹp. Ngày mai, cô vẫn sẽ bước lên bàn ký. Nhưng thứ nằm dưới ngòi bút sẽ không phải lời nhận tội họ mong chờ.