Buổi điều trần được tổ chức tại hội trường của Quỹ Cứu Trợ Trường Phong, phát trực tiếp trên kênh thông tin thành phố. Từ sáng sớm, Tống Mộng Dao đã cho treo tấm phông nói về minh bạch và trách nhiệm. Bà ta biến nơi từng công bố ba nghìn thùng hàng thành sân khấu công bố lời nhận tội. Hứa Thanh Nghi đến bằng cửa chính, mặc chiếc áo sơ mi cũ mẹ đã là phẳng từ trước khi nhập viện. Bản nhận tội nằm trong túi. Cuốn sổ màu xanh được cô gửi lại cho luật sư cộng đồng. Khải Minh chặn cô ở cửa, yêu cầu kiểm tra giấy tờ. Thanh Nghi đưa đúng bản ông ta đã soạn, không có thêm trang nào. Ông ta soi từng mặt giấy rồi mới cho vào. “Mẹ cô đang được điều trị. Em cô sẽ được thả sau buổi này,” ông ta nói. “Đừng tự phá cơ hội cuối.” “Ông nên giữ lời trước khi nhắc tôi giữ lời.” Trong hội trường, mười hai người ký ngồi thành hai hàng trước màn hình đối chiếu. Một vài người tưởng mình đến để chứng kiến chiến thắng nên ăn mặc trang trọng. Một vài người cúi đầu, bàn tay đan chặt. Nhã Tâm ngồi ở ghế cuối, cổ tay trái trống không. Cao Duy Phong giữ vai trò chủ trì kỹ thuật, nhưng hai nhân viên của Mộng Dao đứng ngay sau anh. Quyền truy cập của anh chỉ đủ mở tài liệu đã được duyệt. Phan Tử Kiều không xuất hiện; thiết bị của cô vẫn bị giữ. Luật sư cộng đồng ngồi cùng khu vực người dân, mang theo các bản xác nhận đã chia nhỏ. Trước khi bước lên sân khấu, Thanh Nghi đã làm ba việc. Cô gửi ảnh chiếc xe rỗng, mã lô cũ và lời xác nhận của bà Mỹ Lan cho ba bên độc lập: đại diện nhà tài trợ, hội đồng khu dân cư và một kho lưu trữ có dấu thời gian. Tử Kiều, trước lúc mất điện thoại, đã đặt chế độ tự chuyển kho ảnh công khai đến một tòa soạn nếu quá mười hai giờ không hủy lệnh. Gia Hòa để bản tra cứu bảo hành máy in ở chỗ luật sư, kèm lời cam đoan về cách thu thập. Không ai giữ toàn bộ câu chuyện. Vì vậy, không ai có thể bị ép giao toàn bộ câu chuyện. Việc thứ hai là Thanh Nghi yêu cầu bệnh viện xác nhận bằng văn bản rằng bảo lãnh viện phí đã có hiệu lực độc lập trong bốn mươi tám giờ. Mộng Dao không thể rút nó giữa buổi mà không để lại một quyết định mới. Việc thứ ba là cô gửi thông báo cho nơi tạm giữ rằng mình sắp đưa dữ liệu liên quan vụ việc ra công khai. Nếu Gia Hòa tiếp tục bị giữ chỉ dựa trên thư mục chưa giám định, thời điểm kéo dài sẽ tự trở thành một câu hỏi trước công chúng. Mộng Dao mở buổi điều trần bằng lời ca ngợi quỹ đã chủ động phát hiện sai phạm. Bà xin người dân không mất niềm tin vì hành vi của một cá nhân. Khải Minh trình chiếu lệnh chuyển tiền mang tên Thanh Nghi, đoạn video cắt ghép và mười hai lời xác nhận. Thanh Nghi ngồi nghe, không phản ứng. Mỗi phút bà ta nói, càng nhiều người truy cập đường truyền trực tiếp. Càng nhiều người nghe lời kết tội, màn phản hồi càng không thể bị thu lại trong im lặng. Đến lượt mình, cô bước lên bàn ký. Khải Minh đặt bút trước mặt cô. “Cô hãy đọc nguyên văn.” Thanh Nghi cầm giấy. “Tôi sẽ đọc sau khi xác nhận những người làm chứng hiểu điều họ đã ký. Đó là điều kiện đã thống nhất.” Mộng Dao mỉm cười với máy quay. “Quỹ không sợ bất kỳ câu hỏi nào.” Thanh Nghi quay về phía người thứ nhất. “Anh xác nhận tôi yêu cầu sửa hồ sơ qua tin nhắn lúc tám giờ mười lăm tối ngày mười hai?” Người đàn ông gật đầu. “Điện thoại của anh có còn tin nhắn không?” “Đã hỏng.” “Vậy anh xác nhận dựa trên trí nhớ?” “Đúng.” Cô hỏi người thứ hai về cuộc gặp tại phòng nghỉ. Người ấy xác nhận. Cô hỏi người thứ ba về cuộc gọi. Người ấy cũng xác nhận. Mười hai câu hỏi không buộc ai thú nhận, chỉ đóng đinh thời gian, địa điểm và phương thức vào lời khai công khai. Khải Minh bắt đầu mất kiên nhẫn. “Những điều này đã nằm trong hồ sơ.” “Nhưng công chúng chưa nghe chính họ nói.” Mộng Dao vẫn cho tiếp tục. Bà ta nghĩ càng nhiều lời xác nhận, Thanh Nghi càng khó lật lại. Khi người cuối cùng trả lời xong, Thanh Nghi yêu cầu Duy Phong mở màn hình đối chiếu. Anh nhập mã hồ sơ yêu cầu bảo toàn. Hệ thống báo gói dữ liệu tồn tại nhưng cần quyền quản trị để giải mã. Mộng Dao nói dữ liệu nội bộ không thể công bố. Đại diện nhà tài trợ từ hàng ghế đầu đứng dậy. Ông vừa nhận được bản chứng cứ bên ngoài và yêu cầu quỹ giải thích trước khi tiếp tục phát sóng lời nhận tội. Cùng lúc, đường dẫn ảnh chiếc xe rỗng được tòa soạn đối tác đăng lên. Màn hình bình luận trực tiếp đổi từ những lời chửi rủa Thanh Nghi sang câu hỏi hàng đã đi đâu. Quyền lực trong hội trường bắt đầu dịch chuyển khỏi bàn chủ tọa. Thanh Nghi đặt bản nhận tội xuống nhưng chưa ký. “Tôi có mặt như đã hứa. Mười hai người cũng đã xác nhận lời mình. Bây giờ, xin hiển thị thời điểm thật của mười hai chữ ký.” Khải Minh bước tới tắt micro. Duy Phong giữ nút phát sáng và nói việc cắt âm thanh giữa một yêu cầu kiểm tra sẽ được ghi vào biên bản. Lần đầu tiên, anh dùng chức vụ để bảo vệ quy trình thay vì bảo vệ người cấp học bổng cho con. Mộng Dao ra hiệu cho nhân viên quản trị mở gói dữ liệu, nhưng chỉ phần tóm tắt. Bà ta muốn kiểm soát lượng thông tin được nhìn thấy. Màn hình hiện mười hai dòng tên. Cả mười hai người ký đều ngồi đối diện với dấu thời gian của chính mình. Nhã Tâm quay về phía Thanh Nghi. Lần này, cô ấy không tránh mắt. Thanh Nghi đặt bút cạnh dòng chữ ký còn trống. “Trước khi tôi nhận một tội không làm, hãy để từng chữ ký nhận trách nhiệm về nơi nó được tạo ra.” Duy Phong nhấn nút mở bảng đối chiếu chi tiết. Mười hai dòng dữ liệu đồng loạt sáng lên trước toàn thành phố.