Dòng đầu tiên thuộc về người phụ trách mua hàng. Cô ấy khai Hứa Thanh Nghi gọi lúc tám giờ mười lăm, yêu cầu sửa số lượng. Nhưng chữ ký được tạo hai phút sau tại phòng tài chính, trong khi camera giao thông cho thấy cô đang cách đó mười hai cây số. “Tôi ký sau,” cô ấy nói. “Có thể hệ thống ghi sai giờ.” Duy Phong mở dòng thứ hai. Người này khai gặp Thanh Nghi ở phòng nghỉ lúc chín giờ. Dữ liệu lại cho thấy chữ ký được tạo lúc chín giờ không ba phút tại cùng phòng tài chính. Thẻ ra vào của người ấy không hề qua cửa quỹ tối hôm đó. Khải Minh đứng bật dậy. “Đây chỉ là bản tóm tắt chưa xác minh.” Thanh Nghi không tranh luận với ông ta. Cô hỏi người ký thứ hai: “Ai đưa anh bản xác nhận?” Người đàn ông liếc về phía Mộng Dao rồi cúi xuống. “Phòng tài chính gửi.” “Anh ký ở đâu?” “Tại nhà.” “Vậy chữ ký điện tử ở phòng tài chính là của ai?” Ông ta không trả lời. Ba chữ ký tiếp theo khác thời điểm nhưng cùng mang mã máy trạm phòng tài chính, nơi Thanh Nghi không có quyền vào ngoài giờ. Mộng Dao yêu cầu dừng phát sóng vì lộ thông tin nhân sự. Đại diện nhà tài trợ phản đối. Người dân ở Vân Khê, theo lời kêu gọi của bà Mỹ Lan, đang cùng xem tại nhà văn hóa. Họ đã gửi yêu cầu được nghe giải thích cho những biên bản mang tên mình. Nếu đường truyền bị cắt lúc này, quỹ sẽ mất nốt quyền định nghĩa sự việc. Thanh Nghi chuyển sang cột lợi ích phát sinh. Những thay đổi sau ngày ký nằm ở nguồn công khai: hợp đồng dài hạn, suất thực tập cho con, khoản tạm ứng được xóa, gói vận chuyển cho công ty người nhà. Đặt cạnh ngày ký, chúng tạo thành một hàng trao đổi. Người thứ tư phản ứng dữ dội. Anh ta nói vợ mình thắng thầu bằng năng lực, rồi buộc tội Thanh Nghi kéo gia đình người khác vào cuộc. Thanh Nghi chiếu ảnh chiếc xe thứ ba và biển số của chính công ty ấy. “Xe này được khai chở tám trăm thùng. Camera trạm cân công khai ghi trọng lượng thấp hơn phiếu gần bảy tấn. Anh có muốn nói năng lực nào khiến xe rỗng thành xe đầy không?” Người đàn ông cứng họng. Vĩnh Lâm ở hàng ghế sau bắt đầu lau mồ hôi. Chữ ký thứ sáu thuộc về một phụ nữ lớn tuổi. Bà bật khóc trước khi dữ liệu hiện hết. Bà thú nhận Khải Minh dọa sẽ sa thải con gái bà khỏi quỹ nếu bà không ký xác nhận đã nghe Thanh Nghi yêu cầu sửa số. Bà không nhận tiền, nhưng đã chọn đẩy nguy hiểm sang một người khác để bảo vệ gia đình mình. Thanh Nghi không tha thứ ngay, cũng không làm nhục bà. “Bà có sẵn sàng sửa lời khai trước những người từng tin lời bà không?” Bà gật đầu. Sự phân hóa bắt đầu. Những người ký vì sợ hãi thấy có thể bước ra nếu chấp nhận trách nhiệm. Những người ký vì lợi ích càng cố bảo vệ lời nói càng để lộ khoản lợi của mình. Đến chữ ký thứ tám, hệ thống hiện giờ ký là lúc người đó đang phát biểu tại một sự kiện trực tuyến. Video sự kiện còn nguyên. Hai hoạt động diễn ra đồng thời ở hai nơi. Người này quay sang Khải Minh, nói ông ta từng bảo chỉ cần xác nhận miệng, phòng tài chính sẽ “hoàn thiện thủ tục”. Khải Minh quát đó là lời bịa đặt để trốn trách nhiệm. Nhưng lời quát của ông ta làm người thứ chín hoảng sợ. Anh này rút từ túi áo một bản cam kết thưởng. Trên đó ghi rõ khoản hỗ trợ sẽ được giải ngân sau khi “hoàn tất xác nhận tuân thủ”. Ngày lập giấy trước lời buộc tội một ngày. Một chữ ký vốn dùng để kết tội Thanh Nghi giờ chỉ vào người đã mua nó. Nhưng cô vẫn chưa chứng minh được lệnh giải ngân mang tên mình được tạo thế nào. Nếu dừng ở đây, Mộng Dao có thể hy sinh Khải Minh. Người thứ mười nói anh chỉ ký trên tờ giấy trắng, không biết nội dung sau cùng. Người thứ mười một thừa nhận được yêu cầu mang điện thoại đến phòng tài chính để “đồng bộ chữ ký”. Cả hai đều nhận khoản phụ cấp đặc biệt. Dữ liệu thiết bị của họ lại trùng cùng mã máy trạm. Cuối cùng là Nhã Tâm. Dấu thời gian nói cô ấy ký vào lúc Thanh Nghi đang bị khóa ngoài phòng máy. Lợi ích đi kèm là khoản bảo lãnh điều trị cho cha. Mộng Dao nhìn thẳng Nhã Tâm, nhắc rằng quỹ đã cứu ông khỏi một ca nguy hiểm. Nhã Tâm đứng lên. “Quỹ dùng tiền của người dân để chữa cho cha tôi, rồi bắt tôi trả bằng một lời nói dối.” Cô tháo lớp vải lót trong túi xách, lấy ra chiếc vòng ghi âm ở cổ tay mà Thanh Nghi từng thấy. Khải Minh lao xuống một bước, nhưng Duy Phong chặn lại và yêu cầu nhân viên bảo vệ giữ khoảng cách. Nhã Tâm nói cô đã đưa bản sao cho một người khác trước khi đến. Bản trong vòng chỉ để chứng minh thiết bị tồn tại. Mộng Dao đổi giọng, cho rằng Nhã Tâm đang xúc động và có thể bị Thanh Nghi xúi giục. Nhã Tâm quay về phía máy quay. “Không. Chính tôi đã phản bội Thanh Nghi. Tôi cắt nửa câu nói của cô ấy vì sợ cha mất điều trị. Nhưng trước hôm đó, tôi đã ghi lại cuộc họp phòng tài chính. Tôi tưởng bản ghi bị xóa. Tôi đã giữ được bản gốc.” Thanh Nghi nhìn người bạn từng đẩy mình xuống vực. Nỗi đau không biến mất chỉ vì Nhã Tâm quay lại. Nhưng quan hệ giữa họ lại thay đổi: từ phản bội kín và buộc tội công khai sang nhận lỗi công khai, chưa được tha thứ. Nhã Tâm đặt chiếc vòng lên bàn trước Duy Phong. “Xin hãy phát bản ghi gốc,” cô nói. Trong hội trường, không một ai còn nhìn bản nhận tội trước mặt Thanh Nghi. Mười hai chữ ký đã ngừng làm hàng rào bảo vệ Mộng Dao. Từng chữ một đang quay mũi nhọn về phía bàn chủ tọa.