Mưa quất xiên qua mái hiên nhà trọ Mộc Vũ vào lúc Tô Cảnh Hào đóng cây đinh đầu tiên lên cánh cổng gỗ. Tấm biển đỏ rung bần bật dưới tay anh ta, bốn chữ “NHÀ ĐANG RAO BÁN” đập vào mắt những người vừa đi làm về còn mạnh hơn tiếng búa. Tô Vãn Ninh chen qua đám đông, bàn tay vẫn cầm túi thuốc chưa kịp đưa lên phòng ba. Cô không hỏi ai cho phép. Cô nhìn thẳng vào chiếc búa, rồi nhìn sang tập giấy bọc nilon trong tay anh trai cùng mẹ khác cha. Cảnh Hào cố ý nện thêm một nhát. “Cô về đúng lúc. Tôi đã báo cho mọi người biết để họ còn lo đường chuyển đi. Đừng diễn cảnh cô chủ tốt bụng nữa.” Các cánh cửa bật mở. Người hỏi tiền cọc, người hỏi bao giờ phải dọn. Trên bậc thềm, Tô Gia Mẫn giơ điện thoại quay, giọng át cả tiếng mưa. “Đây nhé, tôi đang đứng tại nhà trọ Mộc Vũ. Chủ nhà giấu khoản nợ suốt nhiều năm, đến lúc bị phát hiện vẫn không chịu giải thích cho người thuê. Mọi người xem, bao nhiêu gia đình sắp ra đường.” Vãn Ninh bước tới, hạ điện thoại của Gia Mẫn xuống khỏi mặt một đứa trẻ. “Muốn quay thì quay tôi. Đừng quay trẻ con.” Gia Mẫn lập tức lùi lại, làm ra vẻ bị xô. “Chị thấy chưa? Bị vạch mặt là bắt đầu đe dọa.” Cảnh Hào rút bản sao giấy nợ, tuyên bố Tô Nhã Cầm đã dùng căn nhà bảo đảm cho khoản vay sửa chữa rồi để lãi chồng lên lãi. Nay bán nhà là cách duy nhất. “Cô quản lý tiền thuê suốt hai năm,” anh ta kết luận, “mà không trả nợ. Cô còn định giấu đến bao giờ?” Những tiếng xì xào nổi lên. Người thuê hỏi khoản cọc còn hay mất. Kẻ khác nhắc lại tin đồn Vãn Ninh dùng tiền sửa mái cho việc riêng. Nỗi sợ mất chỗ ở khiến những ký ức tử tế bỗng nhẹ như giấy ướt. Vãn Ninh nhận bản sao, nhìn ngày lập nợ rồi nhìn chữ ký của mẹ. Cô chỉ hỏi: “Bản gốc ở đâu?” Cảnh Hào cười nhạt. “Lại kéo dài thời gian. Ba ngày nữa sẽ có buổi làm việc với bên mua. Cô có mặt hay không, căn nhà vẫn phải bán.” Một tiếng vật nặng rơi xuống từ tầng hai cắt ngang lời anh ta. Phùng Ái Liên đang vịn lan can, mặt trắng bệch. Túi thuốc trong tay Vãn Ninh là thuốc tim của bà. Trong lúc mọi người dồn ra sân, Gia Mẫn đã chỉ thợ khuân đồ lên phòng ba đo đạc, bắt bà Ái Liên dọn lối. Vãn Ninh chạy lên. Cô đỡ người phụ nữ lớn tuổi ngồi xuống, lấy nước ấm và chia thuốc đúng liều. Cảnh Hào theo sau, đứng ở cửa nói phòng này cần trả trước vì người mua muốn kiểm tra tường chịu lực. “Không ai vào phòng cho đến khi bà Ái Liên ổn định.” Vãn Ninh nói nhỏ, nhưng không nhường nửa bước. “Cô lấy tư cách gì cấm?” Vãn Ninh tháo chùm chìa bên hông, rút chiếc chìa tổng bằng đồng đặt vào lòng bàn tay Cảnh Hào. “Anh muốn chứng minh mình đang quản lý, cầm lấy. Nhưng nếu tối nay có người bị ép ra khỏi phòng, tôi sẽ ghi tên từng người có mặt.” Cảnh Hào khựng lại một nhịp. Anh ta muốn chiếc chìa khóa, nhưng không muốn câu nói cuối lọt vào buổi phát trực tiếp. Gia Mẫn lập tức xoay máy sang tấm biển ngoài cổng. Cảnh Hào nắm chìa tổng, bảo đám thợ xuống sân, rồi tuyên bố đó là lòng khoan dung của anh ta chứ không phải quyền của Vãn Ninh. Sân nhà trọ đã biến thành một phiên xét xử. Gia Mẫn đọc bình luận trên điện thoại, chọn đúng những câu cay nghiệt nhất để nhắc lại. Cảnh Hào yêu cầu người thuê từ hôm sau nộp tiền trực tiếp cho anh ta. Anh ta còn lấy cuốn sổ trực khỏi ngăn bàn, tuyên bố Vãn Ninh tạm thời không được thu tiền, không được ký sửa chữa, không được tự ý cho ai ở lại. Mỗi quyền nhỏ của Vãn Ninh bị tước đi trước mắt mọi người. Cô vẫn không cãi, chỉ nhắc người thuê cất hợp đồng và ghi riêng từng khoản cọc. “Chị không có gì để nói với mọi người sao?” “Có.” Vãn Ninh quay lại. “Đêm nay không ai phải dọn. Ngày mai, ai muốn chuyển đi, tôi sẽ tự kiểm tra biên nhận với họ.” “Chị còn quyền gì?” Vãn Ninh nhìn chiếc chìa tổng đang nằm trong túi Cảnh Hào. “Quyền hay không, sáng mai sẽ biết.” Gần nửa đêm, mưa nhỏ dần. Người thuê đóng cửa, nhưng không ai tắt hẳn đèn. Vãn Ninh mang sổ ghi tiền cọc xuống cuối hành lang, nơi có căn kho hẹp chứa hợp đồng cũ, hóa đơn sửa nhà và đồ đạc của mẹ. Cô cần kiểm tra chữ ký trên bản sao giấy nợ trước khi Cảnh Hào kịp lấy hết giấy tờ. Chiếc chìa kho vẫn còn trong chùm của cô. Nhưng khi đưa vào ổ, nó chỉ lọt được nửa thân. Vãn Ninh cúi sát. Quanh miệng khóa có những vết xước mới, sáng màu hơn lớp đồng cũ. Bốn con vít cũng vừa được thay. Cô thử lần nữa, chậm hơn, rồi dừng lại. Không phải ổ khóa bị kẹt. Có người đã thay cả lõi khóa trong ngày. Sau lưng cô vang lên tiếng giày của Cảnh Hào. “Muộn rồi còn lục gì vậy?” Vãn Ninh khép bàn tay quanh chiếc chìa cũ, che đầu răng khóa. Khi quay lại, nét mặt cô chỉ còn vẻ mệt mỏi. “Chăn dự phòng cho bà Ái Liên. Kho không mở được.” Cảnh Hào dựa vai vào tường, quan sát cô rất lâu. “Hồ sơ cũ mẹ đã vứt hết. Cô đừng hy vọng tìm được thứ gì.” Anh ta đi khỏi, mang theo chìa tổng và quyền quản lý vừa cướp được. Vãn Ninh đợi tiếng cửa phòng đầu hành lang khép lại mới nhìn ổ khóa lần nữa. Nếu trong kho thật sự không có gì, không ai cần thay khóa giữa một ngày mưa. Cô chụp bốn vết vít và lau dấu nước trên cánh cửa. Ngoài cổng, tấm biển bán nhà vẫn va vào gỗ từng nhịp. Người muốn lấy căn nhà đã vào trước cô và đang chờ cô nổi giận để biến cô thành kẻ có lỗi. Cô cất chìa kho vào túi áo. Đêm ấy, Vãn Ninh không phá khóa. Cô quay về ngồi dưới mái hiên trước phòng bà Ái Liên, thức đến sáng, như thể đã tin mình thua. Nhưng trong điện thoại của cô, bốn vết vít mới quanh ổ khóa là dấu vết đầu tiên mà Cảnh Hào vô tình để lại.