Sáng hôm sau, Tô Cảnh Hào đặt một chiếc đồng hồ đếm ngược lên bàn tiếp khách. Anh ta dùng chính chiếc bảng nhỏ trước đây Vãn Ninh vẫn viết ngày thay bình cứu hỏa, xóa hết phấn cũ rồi ghi ba ngày bằng mực đỏ. “Đến chiều ngày thứ ba, cô ký biên bản bàn giao. Sau thời hạn đó, mọi chi phí phát sinh do cô chịu.” Anh ta trải ba bản sao giấy nợ trước mặt hai người thuê sắp đi làm. Con số lớn đến mức họ im bặt. Tô Gia Mẫn đứng bên cạnh giải thích thay, rằng khoản vay được lập từ mười một năm trước, rằng Tô Nhã Cầm đã sửa nhà bằng tiền không thuộc về mình, rằng Vãn Ninh biết chuyện nhưng cố kéo dài để tiếp tục thu tiền. Vãn Ninh ngồi đối diện, lật từng trang. Chữ ký giống nét của mẹ, nhưng phần ghi mục đích vay bị đóng dấu chồng lên. Không có bảng kê giải ngân, không có biên bản nhận tiền, cũng không có trang thể hiện căn nhà được dùng bảo đảm. Cô chỉ ra ba chỗ thiếu ấy. Cảnh Hào gõ ngón tay lên mặt bàn. “Bản gốc ở bên xử lý nợ. Cô muốn xem thì ký xác nhận tư cách đồng sở hữu trước.” Tờ xác nhận đặt dưới cùng có thêm một dòng nhỏ: người ký đồng ý cho đại diện gia đình xử lý tài sản để thanh toán nghĩa vụ. Chỉ cần Vãn Ninh ký, Cảnh Hào sẽ có thứ anh ta cần. Cô đặt bút xuống. “Tôi cần kiểm tra sổ thu chi.” “Cô có ba ngày. Đừng mong lấy người thuê làm lá chắn.” Vãn Ninh mang cuốn sổ hiện tại về phòng mình. Những trang gần đây còn nguyên vì do chính cô ghi. Nhưng khi lần về năm mẹ còn sống, phần mục lục có một vệt cắt thẳng sát gáy. Ai đó đã dùng dao mỏng lấy đi đúng một dải giấy, để lại mép xơ trắng. Các trang sau vẫn được đánh số liên tục, song bên cạnh một số khoản sửa mái có ký hiệu hình chiếc chìa khóa và những dãy số ngắn không còn phần giải thích. Cô nhìn các con số rất lâu. Chúng kéo một ký ức trở về. Mười hai năm trước, vào một tối cuối thu, Vãn Ninh mới mười chín tuổi. Cô từ trường về, thấy bảy người thuê cũ ngồi quanh bàn ăn. Tô Nhã Cầm khi ấy còn sống, tóc buộc thấp, trước mặt là một hộp gỗ nhỏ. Bà lần lượt trao cho mỗi người một chiếc chìa bằng đồng, trên cán khắc một số khác nhau. Trong ký ức ấy, mẹ không nói đây là chìa cửa nào. Bà chỉ dặn rõ: “Mỗi người giữ phần của mình. Khi nào Mộc Vũ không còn che được mưa cho người ở trong nó, hãy mang chìa về. Đừng đưa cho người chỉ muốn lấy căn nhà.” Một người hỏi nếu họ rời thành phố thì sao. Nhã Cầm đáp rằng có thể gửi lại cho người họ tin, nhưng không được giao cả bảy chìa cho một tay. Vãn Ninh lúc ấy tưởng mẹ đang sắp xếp chìa kho dự phòng. Cô còn cười, hỏi sao làm việc gì cũng bí hiểm. Nhã Cầm nhìn con gái, muốn nói điều gì rồi thôi. Ký ức chấm dứt ở đó. Nhã Cầm đã mất ba năm trước sau một cơn bệnh ngắn. Bà không thể bước ra khỏi quá khứ để giải thích phần còn lại. Vãn Ninh quay lại cuốn sổ. Những dãy số cạnh các khoản sửa nhà có độ dài bằng số khắc cô từng thấy trên chìa. Dải mục lục bị cắt hẳn phải chứa tên người giữ và cách liên hệ. Nếu cô nói cho Cảnh Hào biết mình nhớ bảy chiếc chìa, kho hồ sơ có thể bị dọn sạch trước đêm. Những người từng thuê nhà cũng có thể bị tìm đến. Cô khép sổ đúng lúc Gia Mẫn gõ cửa rồi tự bước vào. “Anh Cảnh Hào hỏi chị đã nghĩ thông chưa.” Gia Mẫn đảo mắt qua mặt bàn. “Chỉ cần chị ký, bên mua cho mọi người thêm nửa tháng chuyển đi. Chị cố chấp thì họ mất cả khoản hỗ trợ.” Vãn Ninh đẩy tờ danh sách tiền cọc về phía cô ta. “Em đã nói với người thuê rằng tiền cọc mất hết?” “Em chỉ cảnh báo rủi ro.” “Em nói phòng sáu đã nợ ba tháng, trong khi họ trả đủ.” Gia Mẫn nhún vai. “Một buổi phát trực tiếp không thể nói chính xác từng đồng.” “Vậy tối nay em sửa lại.” “Chị nghĩ mình còn ra lệnh được à?” Vãn Ninh không tranh luận. Cô cố ý để Gia Mẫn nhìn thấy cuốn sổ đang mở ở những trang thu tiền gần nhất, còn phần ký hiệu chìa khóa đã được che dưới danh sách. Gia Mẫn bỏ đi với vẻ hài lòng, hẳn tin rằng chị họ chỉ đang lo hoàn cọc. Đến trưa, một người thuê phòng sáu đến nhận lại giấy xác nhận. Vãn Ninh hỏi chuyện cũ một cách tình cờ: “Chú có nhớ những người ở đây trước năm sửa mái không?” Người ấy nhớ một phụ nữ từng may áo ở căn phòng sát bếp, tính nóng, hay cãi nhau với bà Nhã Cầm về tiền sửa nhà. Tên của người phụ nữ là Lâm Tuệ San. Sau khi rời Mộc Vũ, bà mở một quầy sửa quần áo gần chợ Bạch Sa. Đó là dấu liên hệ đầu tiên. Vãn Ninh không gọi ngay. Cô đi một vòng quanh nhà, ghi lại phòng trống, số người còn ở, thuốc cần giữ lạnh và lối thoát nếu điện bị cắt. Sau đó cô trả lại cuốn sổ hiện tại lên bàn tiếp khách như chưa phát hiện gì. Bên trong bìa, cô chỉ giữ một tấm ảnh chụp trang có ký hiệu khóa. Buổi tối, Cảnh Hào hỏi cô có tìm được bằng chứng nào chống lại giấy nợ không. Vãn Ninh lắc đầu. “Kho cũ bị khóa, sổ chỉ có tiền thuê. Tôi sẽ đến buổi ký.” Ánh mắt anh ta dịu xuống vì đắc thắng. “Biết điều sớm thì mọi người đỡ khổ.” Vãn Ninh cúi mặt, khiến anh ta không thấy cô đang siết một mẩu giấy trong lòng bàn tay. Trên đó là địa chỉ quầy may của Tuệ San và dãy số chìa khóa đầu tiên cô chép lại từ ký ức. Ba ngày Cảnh Hào cho cô không phải thời gian để chứng minh mình vô tội. Đó là khoảng trống duy nhất trước khi căn nhà được bàn giao. Và nếu bảy người giữ khóa vẫn còn giữ lời hứa cũ, Vãn Ninh phải tìm họ mà không để đối phương biết cô đang tìm gì.