Chưa đến tám giờ sáng, ba người mặc áo phản quang đã xuất hiện trước nhà trọ Mộc Vũ. Người dẫn đầu là Hứa Tử Dương, trưởng ban an cư phố Thanh Hòe. Ông ta không vào xem móng, không đo vết nứt, chỉ yêu cầu mọi người tập trung ở sân rồi mở một biên bản đã ký sẵn. “Qua kiểm tra, công trình có nguy cơ mất an toàn trong điều kiện mưa kéo dài. Một số phòng phải tạm ngừng sử dụng.” Tô Vãn Ninh nhìn đôi giày da của Tử Dương. Đế giày khô sạch, trong khi con ngõ từ đầu phố vào nhà trọ đang ngập tới mắt cá. Hai người đi cùng mang cuộn dây niêm phong còn nguyên, rõ ràng họ đến để dán chứ không phải để kiểm tra. “Ông kiểm tra lúc nào?” cô hỏi. Tử Dương né ánh mắt cô. “Trong hồ sơ có đủ thời gian.” Biên bản ghi sáu giờ bốn mươi sáng hôm trước. Vào giờ đó mưa lớn, cổng Mộc Vũ khóa, còn Vãn Ninh ngồi suốt dưới mái hiên phòng bà Ái Liên. Không một đoàn nào vào nhà. Dưới chữ ký của Tử Dương có một vệt mực xanh bị nhòe về bên phải, nhưng con dấu đỏ phía trên vẫn sắc khô. Cảnh Hào bước từ phòng tiếp khách ra, diễn vẻ sốt ruột. “Tôi đã nói căn nhà xuống cấp mà cô ấy không chịu sửa. Vì an toàn, mọi người ký danh sách chuyển tạm. Bên mua sẽ hỗ trợ.” Gia Mẫn phát từng tờ cam kết. Cô ta bảo người thuê rằng nếu không ký trước trưa, họ tự chịu mọi rủi ro và có thể mất quyền nhận lại cọc. Những câu ấy không có trong biên bản, nhưng được nói bằng giọng chắc chắn đến mức vài người vội cầm bút. Người phòng tám hỏi vì sao thu tiền sửa chữa mà nhà vẫn bị niêm phong. Gia Mẫn châm thêm: “Nếu chị ấy công khai sổ tiền cọc, đâu ai bị động.” Vãn Ninh không giật tờ cam kết khỏi tay họ. Cô lấy điện thoại chụp toàn trang biên bản, chụp riêng giờ kiểm tra, vệt mực và con dấu. Khi Tử Dương định gập giấy, cô đề nghị ông đọc rõ phòng nào nguy hiểm dựa trên hạng mục nào. Ông ta chỉ ba phòng cuối hành lang, trong đó có phòng bà Ái Liên. “Vết nứt ở đâu?” “Cô không có chuyên môn.” “Vậy người có chuyên môn hãy chỉ cho người thuê biết.” Tử Dương đỏ mặt. Cảnh Hào chen vào, nói tranh luận làm chậm việc sơ tán. Hai nhân viên kéo dây qua cửa phòng ba. Bà Ái Liên đang thay áo, hộp thuốc tim còn để trong ngăn tủ sát tường. Vãn Ninh bước qua dây trước khi nó được dán kín. Cảnh Hào quát: “Cô cản trở công vụ à?” “Người bệnh cần mang thuốc đi. Ai trong các anh chịu trách nhiệm nếu niêm phong thuốc?” Không ai đáp. Vãn Ninh vào phòng, xếp thuốc theo từng buổi, bọc lọ cần giữ mát bằng khăn ướt rồi lấy sổ khám và áo khoác cho bà. Cô không bê đồ quý, không tạo cớ để họ nói cô tẩu tán tài sản. Trước khi ra, cô chụp bức tường bị cho là nguy hiểm. Trên lớp vôi chỉ có một vệt ẩm cũ, trong khi biên bản mô tả một đường nứt chạy dài tới cửa sổ. Bà Ái Liên nắm tay cô, hỏi nhỏ tiền cọc có thật đã mất không. Vãn Ninh trả lời: “Biên nhận của bà còn, cháu còn nhớ số tiền. Bà giữ thuốc trước. Chuyện còn lại để cháu kiểm tra.” Câu nói ấy lọt vào điện thoại của Gia Mẫn. Đến trưa, đoạn video bị cắt chỉ còn phần “để cháu kiểm tra”, kèm lời dẫn rằng cô chủ không dám bảo đảm hoàn tiền. Người thuê ký vì sợ tường sập, cần tiền xe hoặc không dám mất việc để tranh cãi. Chìa phòng lần lượt được đặt lên bàn Cảnh Hào. Đến cuối buổi, anh ta lấy con dấu quản lý nhà trọ từ ngăn kéo, giao cho Gia Mẫn giữ. “Từ giờ Vãn Ninh không được đại diện Mộc Vũ. Mọi yêu cầu liên hệ với tôi.” Tử Dương đứng bên cạnh, im lặng xác nhận bằng sự có mặt của mình. Vãn Ninh mất quyền quản lý ngay tại chiếc bàn mẹ từng dùng để ghi tiền thuê. Cô không giành con dấu. Cô yêu cầu mỗi người đặt chìa lên một tờ giấy ghi số phòng để tránh thất lạc, rồi tự chụp lại. Cảnh Hào tưởng cô đang làm việc vụn vặt. Anh ta không biết trong từng bức ảnh đều có đồng hồ treo tường phía sau và thứ tự người giao chìa, đủ để chứng minh việc “tự nguyện chuyển đi” diễn ra sau khi họ bị dọa mất cọc. Khi sân đã vắng, Vãn Ninh mang thuốc của bà Ái Liên sang nhà nghỉ nhỏ bên kia phố. Chính cô trả tiền hai đêm đầu. Bà Ái Liên hỏi vì sao cô không nói thẳng rằng đoàn kiểm tra chưa từng tới. “Cháu nói, họ sẽ đổi biên bản khác.” Vãn Ninh đáp. “Cháu cần giữ bản họ đã dùng.” Cô quay lại Mộc Vũ vào chiều muộn. Mưa đã tạnh, ánh nắng yếu chiếu lên tờ niêm phong. Vãn Ninh phóng lớn ảnh chụp. Biên bản ghi trời quang, nền khô và tầm nhìn tốt vào sáu giờ bốn mươi. Nhưng bản tin thời tiết hằng ngày dán ở cửa tiệm thuốc đối diện cho biết lúc ấy Vân Khê có mưa rất to. Camera tiệm thuốc chĩa thẳng sang cổng nhà trọ; cô chưa biết chủ tiệm có giữ dữ liệu hay không, song ít nhất đã tìm được một nơi cần hỏi. Vệt mực chữ ký Tử Dương kéo dưới con dấu, cho thấy trình tự bất thường. Cô lưu ảnh ở ba nơi rồi ghi: giờ sai, thời tiết sai, hiện trường không khớp. Tối đó, trên bảng mực đỏ chỉ còn hai ngày. Cảnh Hào có chìa tổng, con dấu và danh sách phòng đã trả. Người thuê nhìn Vãn Ninh như người làm họ mất nhà. Nhưng đổi lại, anh ta vừa dùng một biên bản quá vội, trước quá nhiều nhân chứng. Vãn Ninh khoác áo, rời phố Thanh Hòe để tìm quầy may gần chợ Bạch Sa. Cô đã mất danh dự và quyền quản lý. Bây giờ, thứ duy nhất còn thuộc về cô là quyền quyết định mình sẽ dùng sự im lặng ấy vào việc gì.