Quầy sửa quần áo của Lâm Tuệ San nằm cuối dãy chợ Bạch Sa, hẹp đến mức một chiếc máy may và hai giá áo đã chiếm gần hết chỗ. Khi Tô Vãn Ninh kéo rèm nhựa bước vào, người phụ nữ sau máy chỉ ngẩng lên một lần rồi tiếp tục đạp bàn may. “Cô giống mẹ cô ở cách tìm đến khi người khác không muốn gặp.” Vãn Ninh chưa kịp giới thiệu. Cô đặt một tấm ảnh cũ lên bàn, ảnh chụp sân Mộc Vũ sau lần sửa mái. Tuệ San đứng ở góc ảnh, trẻ hơn, tay cầm một chiếc chìa đồng. “Cháu muốn hỏi về chiếc chìa này.” Mũi kim dừng giữa đường chỉ. Tuệ San rút tấm ảnh lại gần, nhưng lập tức úp xuống. “Tôi không giữ chuyện gì cho nhà cô nữa.” Bà kể bằng giọng đều, như đã nhắc lại nỗi giận quá nhiều lần. Năm ấy, bảy người thuê góp tiền sửa mái và đường nước. Riêng Tuệ San đóng thêm khoản dành dụm để làm lại bức tường phòng may, vì nước ẩm làm hỏng vải của khách. Sau đó chồng bà gặp tai nạn, bà cần chuyển đi gấp và xin lấy lại phần việc chưa làm. Nhã Cầm nói tiền đã được tách riêng, phải chờ đối chiếu. Tuệ San đợi hai tuần, không nhận được đồng nào, cuối cùng rời Mộc Vũ với món nợ viện phí. “Bà ấy còn đưa tôi chìa khóa, bảo một ngày nào đó tự tôi sẽ biết tiền đi đâu. Người đang mắc nợ không cần câu đố. Tôi cần tiền.” “Cháu không biết chuyện đó.” “Đương nhiên cô không biết. Cô hồi ấy chỉ về nhà cuối tuần. Mẹ cô giỏi giữ im lặng rồi gọi đó là bảo vệ người khác.” Lời nói đâm đúng nơi Vãn Ninh vẫn giấu. Những tháng cuối đời, Nhã Cầm cũng không nói về giấy nợ hay bảy chiếc chìa. Vãn Ninh từng xem sự im lặng ấy là tính cẩn thận. Trước mặt Tuệ San, cô không thể dùng lòng hiếu thảo để phủ nhận hậu quả người khác đã chịu. “Cháu xin lỗi vì đã không biết,” cô nói. “Nhưng cháu không đến để bắt cô tha thứ cho mẹ cháu. Cháu chỉ muốn biết chiếc chìa còn không.” Tuệ San bật cười khô. “Nếu còn, tôi cũng không đưa. Nhà Mộc Vũ bị bán thì liên quan gì đến tôi?” Rèm nhựa phía sau bỗng bị kéo mạnh. Gia Mẫn bước vào cùng một người quay điện thoại. Cô ta nói mình tình cờ đi ngang, nhưng chiếc micro cài áo đã bật sẵn. “Bà Tuệ San, cháu nghe nói bà từng bị bà Nhã Cầm giữ tiền sửa nhà. Chúng cháu đang giúp những người cũ đòi lại công bằng.” Tuệ San sa sầm mặt, bảo tắt máy. Gia Mẫn không tắt. Cô ta nhắc đúng con số khoản đóng góp, còn nói Cảnh Hào sẵn sàng trả một phần nếu bà xác nhận Vãn Ninh đang che giấu việc mẹ biển thủ. Rõ ràng ai đó đã theo Vãn Ninh từ phố Thanh Hòe. “Ra ngoài.” Tuệ San chỉ rèm cửa. Gia Mẫn quay camera sang Vãn Ninh. “Chị tìm người cũ để ép họ im lặng phải không? Nếu không có gì khuất tất, sao chị đến lén lút?” Vãn Ninh không giành điện thoại. Cô nhìn Tuệ San. “Cô muốn cháu trả lời trước máy quay không?” “Không. Cả hai ra.” Gia Mẫn lấy được đúng thứ cô ta cần: một khuôn mặt giận dữ và câu chuyện chưa hoàn chỉnh. Chiều hôm ấy, đoạn phát trực tiếp lan khắp nhóm cư dân phố Thanh Hòe. Tiêu đề nói mẹ con Vãn Ninh giữ tiền cứu mạng của người thuê cũ. Phần Tuệ San đuổi cả hai bị cắt bỏ. Cảnh Hào đứng trước tấm biển bán nhà, tuyên bố mình đang sửa sai cho người mẹ quá cố và người em ích kỷ. Tại nhà nghỉ, bà Ái Liên xem được đoạn video. Bà không trách Vãn Ninh, nhưng người thuê phòng tám gọi hỏi liệu khoản sửa nhà mấy năm nay có cùng số phận. Một người khác nhắn rằng không muốn cô đến gặp gia đình mình nữa. Những lời bôi nhọ không chỉ lấy danh dự của Vãn Ninh. Chúng lôi tên Nhã Cầm ra giữa chợ, biến mọi lần bà từng vá mái, cho nợ tiền phòng thành màn che cho một vụ chiếm dụng. Vãn Ninh quay lại quầy may khi chợ sắp đóng. Cô không mang camera, cũng không mang theo ai. Tuệ San đang cuộn vải, thấy cô thì kéo rèm xuống nửa chừng. “Cháu chỉ nói một câu,” Vãn Ninh bảo. “Nếu mẹ cháu nợ cô, cháu sẽ trả. Nếu bà ấy giữ tiền vì một lý do khác, cháu cũng sẽ tìm cho rõ. Nhưng Cảnh Hào biết cháu đến đây quá nhanh. Họ sẽ còn quay lại.” Tuệ San không đáp. Vãn Ninh đặt dưới chân cửa một phong bì chứa số điện thoại và bản sao biên nhận cũ cô tìm thấy trong ảnh sổ. Cô quay lưng đi được ba bước thì nghe tiếng gọi. “Đứng lại.” Tuệ San mở ngăn bí mật dưới mặt máy may, lấy ra một túi vải bạc màu. Bà không trao cho Vãn Ninh, chỉ mở miệng túi đủ để lộ cán chìa khóa. Trên mặt đồng có khắc dãy số trùng với ký hiệu đầu tiên trong cuốn sổ. “Chiếc chìa còn đây,” bà nói. “Tôi đã nhiều lần muốn ném xuống sông. Nhưng mỗi lần cầm nó, tôi lại nhớ mẹ cô đã nhìn tôi thế nào. Không giống người vừa lấy tiền. Cũng không giống người định trả.” Vãn Ninh nhìn kỹ các răng khóa. Chúng ngắn, lệch bậc, không giống chìa cửa phòng Mộc Vũ. “Cho cháu mượn một ngày.” “Không.” Tuệ San buộc túi lại. “Cô tìm được thứ nó mở, rồi hãy quay lại. Nếu chỉ định dùng tôi để cứu căn nhà của gia đình cô, đừng đến nữa.” Vãn Ninh gật đầu. Cô không thất vọng vì chưa lấy được chìa. Ít nhất chiếc chìa đầu tiên còn tồn tại, và Tuệ San chưa bán lời chứng cho Cảnh Hào. Khi rời chợ, Vãn Ninh nhận được tin nhắn của Gia Mẫn: sáng hôm sau, bảy giấy xác nhận của người thuê cũ sẽ được công bố. Cảnh Hào đã chuẩn bị cách biến cả những người vắng mặt thành người đồng ý bán. Vãn Ninh cất ảnh dãy số vào điện thoại. Mẹ cô vừa bị bôi nhọ trước cả khu phố, còn người giữ chìa đầu tiên vẫn đứng bên kia cánh cửa. Nhưng sự giận dữ của Tuệ San không còn là bức tường vô nghĩa. Nó chỉ ra món nợ cụ thể mà Nhã Cầm đã không giải thích, và món nợ ấy chắc chắn nằm đâu đó sau ổ khóa đã bị thay ở Mộc Vũ.