Bảy tờ giấy được đóng thành một tập, đặt giữa bàn như bảy cánh cửa đã tự khép lại. Tô Cảnh Hào mời cả người thuê hiện tại lẫn đại diện bên mua đến xem. Đường Tĩnh Dao, quản lý dự án của Công ty địa ốc Minh Phổ, mặc bộ vest màu xám, vừa ngồi xuống đã hỏi thời điểm có thể tháo dỡ. Cảnh Hào đẩy tập giấy về phía cô ta. “Bảy người có quyền cư trú cũ đều đã từ bỏ. Người thuê hiện tại cũng đang chuyển đi. Không còn trở ngại.” Tô Vãn Ninh đứng cuối bàn. Cô được mời đến không phải để thảo luận, mà để nhìn hồ sơ đã hoàn tất mà không có mình. Trên mỗi giấy là một cái tên, số phòng cũ và chữ ký. Giấy của Lâm Tuệ San ghi rằng bà tự nguyện từ bỏ mọi yêu cầu liên quan đến tiền sửa chữa và cư trú. Vãn Ninh xin cầm tập giấy. Cảnh Hào không ngăn vì tin cô không thể làm gì với bản sao. Cô lướt qua trang Tuệ San. Nét móc cuối tên riêng cong lên, trong khi trên biên nhận cũ nét ấy luôn hạ xuống như mũi kim. Khoảng cách giữa họ và tên cũng đều bất thường, giống chữ được lần theo một mẫu có sẵn. Cô chỉ nói: “Tôi cần đối chiếu trực tiếp với bảy người.” Gia Mẫn cười lớn. “Chị vừa đến quấy rầy một người hôm qua, hôm nay còn muốn quấy rầy cả bảy?” Tĩnh Dao xem đồng hồ. “Công ty chúng tôi mua tài sản, không giải quyết mâu thuẫn gia đình. Nếu hồ sơ có xác nhận hợp lệ, chiều nay chúng tôi đặt cọc. Sau lễ ký ngày kia, công trình phải được giao trống.” “Cô đã gặp người ký chưa?” Vãn Ninh hỏi. “Việc xác minh thuộc bên bán.” Cảnh Hào lập tức nhận trách nhiệm, nhưng chỉ bằng lời. Anh ta nói một dịch vụ đã tìm đủ người, rằng có hai người ký từ xa, rằng tất cả đã nhận khoản hỗ trợ. Không biên nhận chuyển tiền nào được đưa ra. Vãn Ninh biết một nét chữ khác thường chưa đủ chứng minh cả bảy giấy giả. Nếu phản đối ngay, Cảnh Hào có thể thay trang Tuệ San bằng một phiên bản tinh vi hơn. Cô đổi thái độ trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người. “Được. Tôi tham gia buổi họp bán nhà.” Gia Mẫn tưởng mình nghe nhầm. Cảnh Hào nheo mắt. “Điều kiện?” “Cho người thuê hiện tại ở lại đến ngày ký. Không tháo đồ, không chuyển hồ sơ, không cắt điện nước. Tôi cần lập bảng hoàn tiền cọc trước bàn giao.” Tĩnh Dao gõ đầu bút xuống bàn. “Nếu cô hợp tác, tôi có thể cho đúng hai ngày. Nhưng đến chín giờ sáng ngày ký, mọi thứ phải sẵn sàng.” Cảnh Hào muốn từ chối, song bên mua đang chờ câu trả lời. Cuối cùng anh ta đồng ý bằng một phụ lục ngắn. Vãn Ninh yêu cầu ghi rõ hiện trạng nhà và hồ sơ được giữ nguyên. Cảnh Hào sửa câu ấy thành “giữ nguyên trong phạm vi cần thiết”, một khe hở nguy hiểm, nhưng vẫn đủ để trì hoãn việc cưỡng chế tức thời. Sau cuộc họp, Gia Mẫn đi cùng Tĩnh Dao ra cổng. Vãn Ninh nghe thấy quản lý bên mua hứa một khoản giới thiệu nếu Gia Mẫn giúp thu đủ chìa phòng và giữ buổi ký không có người gây rối. Gia Mẫn hạ giọng, nhưng màn hình điện thoại cô ta sáng lên với tin nhắn có con số hoa hồng. Vãn Ninh không chụp được. Cô chỉ ghi nhớ thời điểm và vẻ mặt háo hức của cô em họ. Vãn Ninh ghép hợp đồng cũ, ảnh và phong bì để lập bản đồ bảy người giữ khóa. Ngoài Tuệ San và thợ khóa Kỷ Minh Triết, năm người còn lại sống rải rác khắp Vân Khê. Vãn Ninh dùng ký hiệu thay tên trong sổ riêng. Cô gọi từ điện thoại công cộng ở chợ, không dùng số cá nhân. Với mỗi người, cô chỉ hỏi họ còn giữ vật Nhã Cầm trao năm ấy không. Cô không nói bảy chìa mở gì, bởi chính cô chưa biết và Cảnh Hào có thể theo dõi. Hai số không liên lạc được. Một người nghe tên Mộc Vũ liền cúp máy. Minh Triết đồng ý gặp nhưng cảnh báo: “Nếu ổ khóa đã bị thay, đừng cố phá. Hãy tìm thứ người thay khóa muốn che.” Câu nói khiến Vãn Ninh nhớ đến bức ảnh chụp phòng mẹ nhiều năm trước. Trong ảnh, sát chân tường có chiếc tủ gỗ thấp bảy ngăn. Sau khi Nhã Cầm mất, tủ được đẩy vào kho vì ẩm. Mỗi ngăn có một ổ khóa nhỏ. Vãn Ninh từng nghĩ đó là tủ đựng kim chỉ và biên nhận vụn. Cô phóng lớn ảnh, nhưng độ nét không đủ thấy số khóa. Buổi tối, Cảnh Hào tới hỏi cô đang làm bảng hoàn tiền hay tìm người cũ. Vãn Ninh đưa cho anh ta xem danh sách cọc hiện tại, trên đó cô cố ý ghi vài phép tính dở. “Tôi đã chấp nhận họp. Anh còn sợ gì?” “Tôi sợ cô dùng người nghèo để dựng trò.” “Vậy giữ đúng phụ lục. Đừng chạm vào kho.” Cảnh Hào nhìn cô vài giây rồi bỏ đi. Sự im lặng của anh ta xác nhận nhiều hơn một lời thú nhận: kho hồ sơ vẫn là nơi anh ta lo nhất. Ngay sau đó, Tĩnh Dao gửi lịch ký chính thức. Bên mua sẽ đặt cọc một phần từ chiều nay, phần còn lại chỉ giải ngân khi nhận biên bản bàn giao và bảy xác nhận không tranh chấp. Một đồng hồ khác đã bắt đầu chạy. Vãn Ninh trả lời rằng cô sẽ có mặt. Bằng cách giả vờ hợp tác, cô giữ được Mộc Vũ thêm hai ngày và buộc mọi giấy tờ phải xuất hiện cùng lúc tại một nơi. Nhưng cái giá là nếu không tìm đủ người, chính sự có mặt của cô sẽ được dùng như bằng chứng rằng vụ bán đã diễn ra minh bạch. Cô viết bảy cái tên lên mặt sau tờ lịch, đánh dấu Tuệ San bằng một vòng tròn, Minh Triết bằng dấu hỏi. Năm cái tên còn lại vẫn trống. Ngoài sân, Gia Mẫn đang thu chìa từng phòng để đổi lấy hoa hồng. Trong kho, chiếc tủ bảy ngăn nằm sau ổ khóa mới. Và trên bàn bên mua, tiền đặt cọc đã sẵn sàng biến lời nói dối thành một giao dịch có thật.