Điện tắt lúc hai giờ mười bảy phút sáng. Tiếng quạt ngừng trước, rồi máy bơm nước dưới sân im bặt. Trong bóng tối, Tô Vãn Ninh nghe tiếng bà Phùng Ái Liên gọi từ phòng tạm. Bà đã xin trở về Mộc Vũ lấy thêm quần áo và nhất quyết ngủ lại một đêm vì không muốn Vãn Ninh tốn tiền nhà nghỉ. Căn phòng oi kín, lọ thuốc cần giữ mát đang ấm dần. Vãn Ninh bật đèn điện thoại, chạy xuống cầu dao. Cầu dao không nhảy. Dây cấp ngoài cổng đã bị tháo khỏi hộp, trên nắp dán thông báo tạm ngừng vì “yêu cầu an toàn của chủ quản lý”. Nước cũng bị khóa ở van tổng. Cảnh Hào không có mặt, nhưng Gia Mẫn đứng ngoài cổng quay video. “Chị Vãn Ninh cố thủ khiến đơn vị phải cắt điện. Nếu có chuyện gì, chị chịu trách nhiệm.” “Gọi xe cho bà Ái Liên.” “Em không vào nơi đã bị cảnh báo nguy hiểm.” Vãn Ninh không phí thêm lời. Cô bọc thuốc trong túi giữ nhiệt, dìu bà xuống cầu thang. Khi đến chiếu nghỉ, Ái Liên bỗng khuỵu chân, tay ôm ngực. Vãn Ninh đặt bà nằm nghiêng, kiểm tra nhịp thở rồi gọi xe cấp cứu. Cô vừa trấn an bà vừa đọc tên thuốc, tiền sử bệnh và thời điểm dùng liều gần nhất. Gia Mẫn vẫn quay, nhưng đến khi nghe nhân viên cấp cứu hỏi ai đã yêu cầu cắt điện, cô ta hạ máy. Cảnh Hào xuất hiện đúng lúc xe rời phố. Anh ta nói điện nước bị ngừng theo biên bản, không liên quan đến mình. Sau đó, trước những người thuê còn sót lại, anh ta chỉ vào Vãn Ninh. “Chính cô ta giữ mọi người ở lại để tạo áp lực. Tôi đã sắp xếp chỗ tạm, cô ta không chịu đi.” Người thuê cuối cùng là đôi vợ chồng bán hàng sớm. Họ đã do dự vì không đủ tiền đặt cọc nơi mới. Sau cảnh bà Ái Liên ngất, họ trao chìa cho Cảnh Hào và kéo vali đi ngay trong đêm. Không ai trách Vãn Ninh trực tiếp, nhưng ánh mắt tránh né của họ còn đau hơn lời buộc tội. Mộc Vũ chính thức trống người. Vãn Ninh từ bệnh viện trở lại lúc gần sáng. Cổng đã khóa bằng một sợi xích mới. Chìa tổng cô giao hôm trước không mở được ổ khóa treo. Qua khe cổng, cô thấy cửa phòng mẹ cũng bị đóng ván. Một tờ giấy ghi “người không có thẩm quyền cấm vào” dán ngay dưới tên cô trong danh sách. Cảnh Hào đứng trong sân, ném túi quần áo của cô qua hàng rào. “Cô đã đồng ý giao nhà trống.” “Phụ lục ghi đến ngày ký.” “Nhà nguy hiểm nên phải xử lý sớm. Muốn kiện thì sau khi bán xong hãy kiện.” Vãn Ninh nhặt từng món đồ dính nước mưa. Cô không cố leo cổng. Cô chụp sợi xích, tờ cấm vào và đồng hồ trên điện thoại. Cảnh Hào muốn cô phá khóa để có cớ gọi người giữ trật tự. Cô ngồi xuống bậc đối diện, gọi cho Minh Triết. Kỷ Minh Triết đến, không chạm vào ổ khóa mới mà chỉ xem ảnh cửa kho và chiếc tủ gỗ. “Vết mài này không phải do chìa cửa,” anh nói. “Ổ nhỏ, rãnh nông. Dãy số cô nhớ giống mã chìa tủ đặt làm riêng.” Vãn Ninh đưa ảnh cán chìa của Tuệ San. Minh Triết phóng lớn các bậc răng, lấy bút vẽ lên giấy. Anh từng học nghề trong thời gian ở Mộc Vũ và nhớ Nhã Cầm đã đặt bảy lõi khóa nhỏ từ bảy lô khác nhau, cố ý để một chìa không thể mở hai ngăn. “Bà ấy nhờ tôi thay vít mặt khóa, nhưng không nói trong tủ có gì. Mỗi ngăn giao một người giữ. Tôi chỉ biết số serial.” “Anh còn chìa không?” Minh Triết im lặng. “Còn. Nhưng tôi sẽ không đưa nếu cô định mở hết sau lưng những người khác. Lời dặn là mỗi người tự mở phần mình.” Vãn Ninh trải bức ảnh cũ lên yên xe. Dù mờ, góc ánh sáng làm lộ bảy miệng khóa xếp dọc. Những vết mài quanh ổ cửa kho và mã trên chìa Tuệ San khớp với hệ khóa tủ, không phải cửa phòng. Bí ẩn về chức năng của bảy chìa đã có câu trả lời, nhưng nội dung trong bảy ngăn vẫn chưa ai được phép biết. Trong ảnh, tủ được bắt vào tường bằng thanh thép. Muốn lấy tủ, Cảnh Hào phải tháo phòng mẹ hoặc cắt chốt. Việc đóng ván là để di chuyển nó không người chứng kiến. Điện thoại Vãn Ninh rung. Bệnh viện báo Ái Liên đã tỉnh, nhưng cần ở lại theo dõi. Bà nhờ y tá nhắn đúng một câu: đừng vì bà mà ký bán nhà. Vãn Ninh quay mặt khỏi cổng. Sau một đêm, cô mất người thuê cuối, mất chỗ ở, mất quyền vào phòng mẹ và suýt mất cả người cô đang bảo vệ. Ba lô dưới chân chỉ còn vài bộ quần áo ướt. Cảnh Hào đứng bên trong căn nhà như chủ nhân thật sự. Minh Triết hỏi cô có muốn anh cắt xích không. Vãn Ninh lắc đầu. “Nếu vào bây giờ, họ sẽ nói chúng ta trộm hồ sơ. Tôi cần người giữ chìa tự mang chìa về, và cần chiếc tủ xuất hiện ở buổi ký.” “Cô còn chưa tìm đủ người.” “Vậy hôm nay phải tìm.” Cô nhờ Minh Triết ghi lại mã serial từ ảnh, rồi chia những dãy số còn lại theo tên cũ. Anh nhận ra hai mẫu khóa từng được đặt cùng ngày và nhớ người nhận. Dấu vết kỹ thuật biến bản đồ mơ hồ của Vãn Ninh thành năm địa chỉ có thể lần theo. Trước khi rời đi, cô nhìn qua khe cổng lần cuối. Cảnh Hào đang gọi thợ tháo ván trong phòng mẹ, dặn họ ngày mai có xe chở đồ phế liệu. Anh ta đã phá cam kết giữ nguyên hiện trạng, nhưng cũng để lộ mục tiêu. Vãn Ninh gửi ảnh và thời gian cho Tĩnh Dao, chỉ hỏi bên mua có chấp thuận tháo dỡ trước ngày ký hay không. Quản lý bên mua không trả lời, song tin nhắn đã được đánh dấu đã đọc. Cô đeo ba lô, lên xe Minh Triết. Mộc Vũ không còn ai ở, đèn tắt, nước cạn, cổng khóa. Nhưng giờ Vãn Ninh đã biết bảy chìa không phải biểu tượng mơ hồ của một lời hứa. Chúng mở bảy ngăn cụ thể trong chiếc tủ mà Cảnh Hào đang vội vàng mang đi. Cô không còn nhà để quay về. Đổi lại, cô đã biết phải đưa ai trở về trước khi căn nhà mất hẳn.