Người đầu tiên sau Lâm Tuệ San và Kỷ Minh Triết mà Tô Vãn Ninh tìm được là người bán cháo đêm dưới chân cầu phía tây Vân Khê. Bà từng thuê phòng bốn ở Mộc Vũ, rời đi sau khi con trai bị hàng xóm chế giễu vì gia đình nghèo. Bà còn giữ chìa, nhưng không muốn trở lại nơi gợi nhớ những năm phải xin khất từng tuần tiền phòng. “Bà Nhã Cầm cho tôi nợ, điều ấy đúng,” người phụ nữ nói trong lúc khuấy nồi cháo. “Nhưng lòng tốt cũng làm người nhận thấy mình thấp đi. Ngày rời nhà, tôi thề không bước vào con ngõ ấy nữa.” Vãn Ninh đặt lên quầy một phong bì. Bên trong là khoản cọc cũ cộng phần tiền sửa mái chưa đối chiếu, được trích từ số tiền tiết kiệm cô dành để chữa căn phòng ẩm. Cô không bảo đó là tiền mẹ gửi, cũng không dùng nó đổi lấy chìa. “Cháu chưa biết vì sao mẹ cháu giữ khoản này. Cháu chỉ biết cô đã chờ quá lâu. Cô nhận lại trước. Còn ngày mai, nếu cô không muốn đến, cháu tôn trọng.” Nghe tất cả đã phải đi, người bán cháo lấy từ cổ áo ra chiếc chìa đồng và nói sẽ suy nghĩ. Người tài xế giao hàng giữ chìa trong hộp đồ nghề suốt mười năm. Nay anh sợ Cảnh Hào tung chuyện nợ cũ khiến mình mất việc. “Cô cần chìa thì cầm,” anh ta nói, “nhưng tôi không xuất hiện. Tôi không thể mất việc.” Vãn Ninh đẩy chìa trở lại. “Lời dặn là anh tự mở phần mình. Tôi không nhận thay. Anh không cần kể điều khiến anh xấu hổ. Chỉ cần xác nhận chữ ký trên giấy từ bỏ có phải của anh không.” Khi thấy bản sao, người tài xế lắc đầu ngay. Nét chữ giống tên anh nhưng số căn cước cũ sai một chữ số. Anh chụp lại giấy, hẹn sẽ trả lời trước chín giờ sáng. Người thứ ba là một cô giáo đã nghỉ việc. Bà từng cãi với Nhã Cầm vì người thuê không được tham gia quyết định thứ tự sửa chữa. Vãn Ninh không biện hộ cho mẹ. Cô nói thẳng: “Nếu giữ căn nhà, cháu sẽ không tiếp tục cách một người quyết định thay tất cả. Cháu muốn lập bảng sửa chữa có chữ ký người ở. Nhưng trước hết cháu cần biết mẹ đã cất gì trong phần của cô.” “Cô đang hứa một mô hình đẹp để cứu tài sản của mình?” “Không. Nếu ngày mai hồ sơ cho thấy căn nhà nên được trả lại hoặc bán theo ý những người có quyền, cháu sẽ chấp nhận. Cháu chỉ không chấp nhận bảy tờ giấy nói thay họ.” Câu trả lời khiến người cô giáo im lặng. Bà lấy chìa từ hộp đựng phấn cũ, đặt lên bàn nhưng chưa cho Vãn Ninh chạm vào. “Tôi sẽ tự mang.” Người chăm vườn ở ngoại ô không chịu gặp. Ông gửi con gái ra cổng trả lời rằng gia đình đã yên ổn, không muốn dính đến tranh chấp. Vãn Ninh để lại khoản cọc nhỏ và một bản sao giấy từ bỏ. Nửa giờ sau, phong bì tiền được trả lại, nhưng bản sao thì không. Người thợ in khó tìm nhất. Vãn Ninh và Minh Triết lần theo dấu đóng trên một tấm thiệp cũ tới xưởng in cuối tuyến xe buýt. Người thợ đã mất phần lớn khả năng nghe, nên viết câu trả lời ra giấy. “Tôi giữ chìa vì bà Nhã Cầm từng giữ căn phòng cho con gái tôi trong sáu tháng tôi nằm viện. Nhưng tôi không ký giấy gì. Nếu có người dùng tên tôi, tôi sẽ đến.” Ông còn nhận gọi người chăm vườn, chỉ để hỏi: nếu im lặng ngày mai, liệu chữ ký giả có thành lời cuối cùng của họ về Mộc Vũ không. Đến chiều, năm người đồng ý gặp ở quán trà gần phố Thanh Hòe. Người tài xế và người chăm vườn vẫn từ chối. Vãn Ninh không ép. Cô trải bảy khoản cọc lên bàn, mỗi khoản kèm một tờ ghi điều cô biết và điều chưa biết. Tổng số tiền gần như lấy sạch tiền tiết kiệm cá nhân. Minh Triết hỏi nếu cuối cùng căn nhà vẫn bị bán, cô sẽ sống bằng gì. “Ít nhất họ không phải chờ thêm mười năm vì sự im lặng của gia đình tôi.” Tuệ San xuất hiện ở cửa quán đúng lúc ấy. Bà nhìn bảy phong bì, không nói chuyện chìa khóa. Bà chỉ hỏi Vãn Ninh có thật sẽ trả cả những khoản không tìm thấy biên nhận hay không. “Có người làm chứng, cháu ghi là tạm hoàn. Khi mở được hồ sơ sẽ đối chiếu lại.” “Cô đang dùng tiền riêng để mua lòng tin.” “Nếu mua, cháu đã yêu cầu họ trao chìa. Cháu chỉ trả phần mà đáng ra gia đình cháu phải trả lời từ lâu.” Tuệ San ngồi xuống. Năm người kể những ký ức khác nhau về Nhã Cầm. Vãn Ninh không sửa ký ức nào cho đẹp hơn và thống nhất không ai mở ngăn của người vắng mặt. Cuộc gặp chưa kết thúc thì điện thoại người tài xế gọi tới. Giọng anh ta căng thẳng. Cảnh Hào vừa liên hệ với công ty vận tải, nói anh từng dùng địa chỉ Mộc Vũ để trốn nợ và có nguy cơ làm giả hồ sơ việc làm. Quản lý yêu cầu anh sáng mai đến giải trình đúng giờ buổi ký. Đó không còn là lời đồn chung chung. Cảnh Hào đã chọn công việc của một người giữ khóa làm con tin. Người tài xế nói anh sẽ không đến và xin Vãn Ninh đừng gọi nữa. Ít phút sau, con gái người chăm vườn cũng nhắn rằng có người tới hỏi hàng xóm về khoản thuê cũ. Hai người từ chối giờ càng có lý do để tránh xa. Năm chiếc chìa có thể trở về. Hai chiếc còn lại bị giữ bên kia nỗi sợ. Vãn Ninh nhìn đồng hồ. Chỉ còn một đêm trước buổi ký. Cô không nói với năm người rằng họ phải cứu mình. Cô đưa họ bản sao bảy giấy từ bỏ, địa chỉ buổi ký và quyền lựa chọn. “Ngày mai, ai đến thì tự mở ngăn của mình. Ai không đến, chúng ta không mở thay. Nếu vì thế mà tôi mất nhà, đó vẫn là cái giá đúng hơn việc lấy chìa của mọi người.” Tuệ San cầm phong bì tiền cọc nhưng không cất. Bà đẩy nó về giữa bàn, bảo hãy giữ để lo cho Ái Liên. Rồi bà lấy túi vải bạc màu đặt cạnh năm chiếc chìa khác. “Ngày mai tôi mang chìa,” bà nói. “Không phải vì cô. Tôi muốn biết Nhã Cầm đã bắt tôi đợi điều gì.” Vãn Ninh rời quán khi trời tối. Cảnh Hào đã phát hiện cuộc tìm kiếm và bắt đầu đánh vào từng đời sống riêng. Cô có năm người đồng ý xuất hiện, nhưng hai ngăn cuối, cũng có thể là hai ngăn quan trọng nhất, vẫn sẽ khóa kín. Đằng sau cổng Mộc Vũ, tiếng cưa gỗ vang lên từng hồi. Chiếc tủ không chắc còn chờ họ đến sáng.