Chín giờ sáng, sân nhà trọ Mộc Vũ chật kín người. Tĩnh Dao mang theo nhân viên tài chính và một chiếc cặp khóa số. Tử Dương có mặt với tư cách người chứng kiến của ban an cư. Gia Mẫn dựng điện thoại trên chân máy, treo bảng “Ký bàn giao minh bạch” phía sau. Cảnh Hào mặc áo sơ mi trắng, đứng trước chiếc tủ đã niêm phong như thể chính anh ta bảo vệ nó. Năm người giữ chìa ngồi một bên. Hai ghế cuối vẫn trống. Vãn Ninh tới cùng tập văn bản mỏng. Cô vừa từ bệnh viện về. Ái Liên cần giấy xác nhận chỗ ở để tiếp tục nhận khoản hỗ trợ điều trị, và Cảnh Hào đã nhắn rõ: chỉ ký sau khi Vãn Ninh xác nhận bàn giao không tranh chấp. Gia Mẫn đọc tin nhắn của người xem rồi hỏi lớn: “Chị đã dùng bệnh của bà Ái Liên để trì hoãn đủ chưa? Một người nghèo phải nằm viện còn chị giữ căn nhà trống vì lợi ích của mình.” Cảnh Hào chậm rãi tiếp lời. “Mẹ đã mất, người thuê đã đi, chỉ cô vẫn bám lấy danh nghĩa chăm sóc. Cô thích được người khác biết ơn đến mức không cho họ rời khỏi cô.” Lời ấy biến mọi lần Vãn Ninh trả tiền thuốc, hoàn cọc thành một dạng lợi dụng. Một số người thuê cũ đứng ngoài cổng cúi mặt, không ai lên tiếng. Tĩnh Dao đặt hợp đồng lên bàn. “Chúng tôi chỉ chờ chữ ký xác nhận hiện trạng. Nếu quá mười giờ, giao dịch hủy và bên vi phạm chịu phạt.” Cảnh Hào đưa bút cho Vãn Ninh. Phía sau anh ta, nhân viên bệnh viện gọi lần thứ hai. Nếu không có xác nhận trước trưa, Ái Liên phải tự thanh toán phần theo dõi tiếp theo. Vãn Ninh nhìn hai ghế trống. Người tài xế không đến. Người chăm vườn cũng không. Mọi lựa chọn đều có thể làm tổn thương người cô muốn bảo vệ. Không ký, Ái Liên mất hỗ trợ. Ký văn bản của Cảnh Hào, bảy người bị coi là đã từ bỏ và Mộc Vũ được giao ngay. Vãn Ninh cầm bút. Gia Mẫn đưa camera sát hơn. Cảnh Hào mỉm cười. Năm người giữ chìa nhìn cô, không ai yêu cầu cô hy sinh thay họ. Vãn Ninh không ký vào hợp đồng. Cô rút văn bản của mình đặt lên trên. “Tôi xác nhận có mặt để bàn giao có điều kiện,” cô đọc. “Điều kiện một, mọi quyền cư trú và khoản hoàn trả phải được đối chiếu trực tiếp với người có tên. Điều kiện hai, bảy giấy từ bỏ chỉ có hiệu lực sau khi người ký xác nhận trước nhân chứng. Điều kiện ba, chiếc tủ và toàn bộ ngăn hồ sơ là một phần hiện trạng, không được di chuyển. Điều kiện bốn, giấy xác nhận chỗ ở cho bà Ái Liên được ký ngay, không phụ thuộc kết quả mua bán.” Tĩnh Dao cau mày. “Công ty không chấp nhận văn bản tự soạn.” “Vậy công ty cũng không thể nói tôi từ chối bàn giao. Tôi đang ký, nhưng ký vào những điều có thể kiểm chứng.” Cảnh Hào giật tờ giấy. Chữ ký anh ta cần giờ gắn với cuộc đối chiếu công khai. Xé nó là phá bằng chứng Vãn Ninh hợp tác; giữ nó là phải trả lời bảy cái tên. Tử Dương khuyên mọi người đừng làm phức tạp một giao dịch gia đình. Vãn Ninh quay sang ông. “Biên bản kiểm tra nhà do ông ký cũng nằm trong hồ sơ bàn giao. Ông có muốn xác nhận trước camera rằng đã trực tiếp đến Mộc Vũ lúc sáu giờ bốn mươi sáng hôm đó không?” Mặt Tử Dương đổi sắc. Ông ta không trả lời, nhưng sự im lặng được hàng trăm người đang xem phát trực tiếp nhìn thấy. Tuệ San đứng lên, đặt chìa ngăn số một trước mặt. “Tôi không ký giấy từ bỏ này. Hôm qua tôi đã tự mở ngăn của mình và tìm thấy tiền chưa được hoàn. Ai nói tôi đồng ý bán?” Người bán cháo, cô giáo, người thợ in và Minh Triết lần lượt phủ nhận chữ ký. Mỗi lời làm tập giấy trên bàn nhẹ đi một phần quyền lực. Cảnh Hào vẫn giữ bình tĩnh. “Năm người bị Vãn Ninh mua chuộc bằng tiền. Còn hai người đã xác nhận từ xa. Không cần kéo dài.” Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng còi xe giao hàng. Người tài xế bước vào, vẫn mặc đồng phục. Anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình hiển thị cuộc trao đổi với quản lý công ty. “Sáng nay tôi đến giải trình. Công ty cho tôi chọn: im lặng để tránh rắc rối, hoặc công khai người đã gọi bôi nhọ. Tôi chọn công khai.” Anh lấy chiếc chìa từ hộp đồ nghề. “Tôi chưa từng ký từ bỏ. Số căn cước trên giấy còn sai.” Sáu người đã có mặt. Chiếc ghế cuối vẫn trống. Cảnh Hào nhìn đồng hồ, yêu cầu Tĩnh Dao tiếp tục vì một người vắng mặt không thể chặn quyền của chủ sở hữu. Tĩnh Dao chưa đáp thì người thợ in đưa điện thoại cho Vãn Ninh. Trên màn hình là cuộc gọi video từ một khu vườn ngoại ô. Người chăm vườn đứng trước cổng nhà, chiếc chìa treo trên tay. Ông nói mình không đến vì sợ hàng xóm và con cháu bị kéo vào. Nhưng khi thấy buổi phát trực tiếp, ông hiểu sự vắng mặt đang bị dùng như đồng ý. Ông không trao chìa qua người khác. Ông yêu cầu mọi người đợi bốn mươi phút để tự đến mở ngăn của mình. Cảnh Hào quát rằng quá thời hạn. Vãn Ninh quay sang Tĩnh Dao. “Nếu công ty ký trong khi người có tên đang trên đường tới phủ nhận chữ ký, đó là lựa chọn của công ty. Xin cô nói lựa chọn ấy trước camera.” Tĩnh Dao khép cặp tiền lại. “Tạm dừng bốn mươi phút.” Quyền lực đổi chiều vì Vãn Ninh dùng chính chữ ký bị ép để đặt điều kiện, còn bảy người chọn không cho nỗi sợ nói thay mình. Trong lúc chờ, Cảnh Hào ký giấy xác nhận chỗ ở cho Ái Liên dưới sự giám sát của Tĩnh Dao. Vãn Ninh gửi ảnh ngay cho bệnh viện. Món đòn bẩy anh ta giữ từ đêm qua bị lấy khỏi tay trước khi giao dịch được quyết định. Bốn mươi phút sau, người chăm vườn bước qua cổng, đôi ủng còn dính đất. Ông không chào ai. Ông đặt chiếc chìa thứ bảy cạnh sáu chiếc còn lại và nhìn thẳng Cảnh Hào. “Bây giờ, anh hãy cho tôi xem tôi đã ký từ bỏ vào ngày nào.” Bảy chiếc chìa đã trở về Mộc Vũ. Vãn Ninh đứng bên chiếc tủ, không tuyên bố mình thắng. Năm ngăn đã mở chỉ mới chứng minh những khoản tiền không bị chiếm. Hai ngăn cuối còn khóa, còn giấy nợ, biên bản kiểm tra và điều kiện bán vẫn đang nằm trong bóng tối. Cô tháo tem niêm phong dưới mắt tất cả mọi người. “Mỗi người tự mở phần của mình. Không ai đọc thay. Không ai được cắt buổi phát trực tiếp.” Gia Mẫn lùi một bước khỏi chân máy. Lần đầu tiên, cô ta hiểu chiếc camera dựng để làm nhục Vãn Ninh có thể ghi lại chính khoảnh khắc câu chuyện của Cảnh Hào sụp xuống.