Người tài xế mở ngăn thứ sáu. Bên trong là một tập hồ sơ buộc dây, trên cùng ghi đúng họ tên và số căn cước thật của anh. Phía dưới có bản sao hợp đồng cư trú, lịch trả các khoản nợ cũ và một giấy xác nhận viết tay rằng mọi thông tin về hoàn cảnh của anh không được cung cấp cho bên thứ ba nếu anh chưa đồng ý. Anh đặt giấy từ bỏ bên cạnh. Số căn cước lệch một chữ số, chữ ký thiếu nét kéo dài quen thuộc. Ngày ký, nhật trình giao hàng cho thấy anh không có mặt ở Vân Khê. “Đây không phải chữ ký của tôi,” anh nói trước camera. “Người gọi công ty tôi hôm qua biết chuyện nợ cũ vì hồ sơ này từng nằm ở Mộc Vũ. Ai đã mở kho thì người đó có thông tin để đe dọa.” Cảnh Hào phản đối rằng bất kỳ ai trong gia đình cũng có thể biết. Vãn Ninh không tranh cãi. Cô yêu cầu ghi câu phản đối ấy vào biên bản, rồi mời người chăm vườn mở ngăn cuối. Chiếc chìa thứ bảy xoay khó hơn. Minh Triết kiểm tra, phát hiện góc tủ bị xà beng làm lệch khung. Anh kê một miếng gỗ dưới đáy, bảo người giữ chìa tự xoay lần nữa. Ổ khóa bật ra. Trong ngăn có bìa hồ sơ, sổ quỹ và phong bì đề tên người giữ Mộc Vũ. Người chăm vườn tự đọc trước rồi mới đặt giữa bàn. Sổ quỹ liệt kê bảy khoản đóng góp và tiền phải hoàn. Biên nhận khớp từng con số; không khoản nào chảy vào giấy nợ Cảnh Hào công bố. Bìa hồ sơ còn chứa một thỏa thuận chuyển quyền có chữ ký Nhã Cầm và bảy người thuê cũ. Nội dung ghi rõ căn nhà từng nhận phần đóng góp sửa chữa và cam kết quyền cư trú dài hạn cho họ. Nếu chuyển nhượng, phải có sự đồng thuận trực tiếp của toàn bộ người còn quyền, đồng thời quỹ hoàn trả phải thanh toán xong. Sự im lặng, vắng mặt hoặc giấy do người đại diện gia đình tự thu thập không được coi là đồng ý. Điều khoản không biến bảy người thành chủ sở hữu, nhưng giới hạn quyền bán của gia đình. Không có bảy chữ ký thật, Cảnh Hào không đủ điều kiện giao nhà. Tĩnh Dao đọc hai lần, rồi yêu cầu nhân viên tài chính dừng giải ngân. “Công ty Minh Phổ tạm ngừng giao dịch do hồ sơ quyền cư trú chưa được xác minh và có khiếu nại chữ ký.” Cảnh Hào đập tay xuống bàn. “Một tờ giấy trong tủ gỗ không thể hơn giấy nợ có đóng dấu.” “Không ai nói giấy nợ đã mất,” Vãn Ninh đáp. “Chúng ta sẽ đối chiếu nó. Nhưng kể cả có nợ, anh cũng không được tạo sự đồng thuận thay bảy người.” Cô xếp bảy giấy từ bỏ thành hàng. Ngày ký của người bán cháo trùng ngày nhập viện. Địa chỉ cô giáo đã bỏ tám năm. Người thợ in bị ghi “đồng ý qua điện thoại” dù chỉ giao tiếp chính thức bằng chữ viết. Giấy của Tuệ San lặp cả vết mực đứt trên biên nhận cũ. Hai người khác chưa từng nhận khoản hỗ trợ được khai. Nghi ngờ trở thành kết luận công khai. Bảy người xác nhận không ký. Vãn Ninh chỉ hỏi từng câu ngắn: ngày đó ở đâu, có nhận tiền không, có trao quyền cho Cảnh Hào không. Mỗi câu trả lời khóa thêm một đường lui. Tuệ San xin được nói trước mọi người. Bà quay về phía chiếc ảnh Nhã Cầm còn treo lệch trên tường. “Tôi từng nói bà Nhã Cầm lấy tiền sửa nhà của tôi. Tôi đã nói điều đó trong giận dữ suốt nhiều năm. Hồ sơ cho thấy tiền được giữ nguyên, thư cho thấy bà ấy tìm tôi nhưng không tìm được. Tôi rút lại lời kết tội biển thủ.” Bà dừng, bàn tay đặt trên chiếc chìa. “Nhưng tôi cũng nói rõ: bà ấy sai khi giữ im lặng và tự quyết định điều gì tốt cho tôi. Tôi xin lỗi vì đã gọi bà ấy là kẻ lấy cắp. Tôi không xin lỗi vì từng cần một lời giải thích.” Lời xin lỗi không tô trắng người đã mất nên có sức nặng. Người từng chia sẻ video bắt đầu xóa bài. Một người nhận đã mắng Vãn Ninh khi chưa hỏi biên nhận; người khác lặng lẽ rời đi. Vãn Ninh đặt ảnh thời tiết, camera tiệm thuốc và hiện trạng cạnh biên bản kiểm tra. Không đoàn nào vào cổng, tường không có vết nứt như mô tả, chữ ký nằm trên mẫu đóng dấu trước. “Ông trực tiếp kiểm tra ở đâu?” Vãn Ninh hỏi. Camera và hiện trường khiến Tử Dương không thể nói đó chỉ là sai sót thủ tục. “Tôi ký tại văn phòng,” Tử Dương thú nhận. “Anh Cảnh Hào nói đã có ảnh kỹ thuật, cần dán thông báo gấp để phòng tai nạn. Tôi chưa tới hiện trường.” “Ông biết biên bản ghi ông đã tới?” “Biết.” “Ông biết người thuê sẽ bị buộc rời đi?” Tử Dương cúi đầu. “Tôi nghĩ chỉ chuyển tạm. Tôi sợ nếu không ký, phía gia đình khiếu nại tôi chậm xử lý.” Vãn Ninh yêu cầu ghi nguyên văn. Tử Dương phải giao bản lưu, gỡ thông báo nguy hiểm và chịu xem xét trách nhiệm. Việc ông nói thật không xóa được hậu quả. Tĩnh Dao quay sang Gia Mẫn. “Cô nói bảy người đã nhận hỗ trợ và hồ sơ không tranh chấp. Căn cứ ở đâu?” Gia Mẫn lắp bắp rằng thông tin do Cảnh Hào cung cấp. Cô ta tắt buổi phát trực tiếp, nhưng người thợ in chỉ vào ba điện thoại khác vẫn đang ghi. Không còn một chiếc máy duy nhất để cô ta kiểm soát câu chuyện. Cảnh Hào thu tập giấy nợ, định rời bàn. Vãn Ninh chặn bằng lời, không bằng tay. “Anh có thể đi. Nhưng trước khi đi, hãy để lại chìa tổng, con dấu quản lý và bản gốc bảy giấy từ bỏ. Nếu anh mang đi, tất cả mọi người ở đây sẽ ghi nhận anh đã lấy hồ sơ đang tranh chấp.” Anh ta nhìn quanh. Bảy người giữ chìa đứng thành một hàng. Tĩnh Dao đã khóa cặp tiền. Tử Dương không dám làm chứng cho anh ta nữa. Gia Mẫn cúi sát điện thoại, bắt đầu xóa tin nhắn. Cảnh Hào ném chìa tổng lên bàn, nhưng giữ tập giấy. “Đây là chuyện gia đình. Cô tưởng vài người thuê có thể cướp nhà của tôi sao?” “Không ai cướp nhà của anh,” Vãn Ninh nói. “Họ đang lấy lại tiếng nói anh đã giả thành chữ ký.” Tĩnh Dao dừng giao dịch và khóa khoản đặt cọc. Nhưng Cảnh Hào vẫn còn quyền đại diện trên một số giấy tờ, giấy nợ chưa có bản gốc, tiền cọc chưa được trả. Khi Tĩnh Dao chuẩn bị rời đi, Cảnh Hào bất ngờ lao về chiếc tủ, giật lấy thanh xà beng của thợ. “Nếu thứ rác này là nguồn mọi rắc rối, phá đi là xong.” Minh Triết kéo chiếc tủ lùi lại. Người chăm vườn giữ mép bên kia. Vãn Ninh đứng chắn trước bảy bộ hồ sơ. Cảnh Hào dừng giữa sân, thanh sắt trong tay, trước hàng chục ống kính. Gia Mẫn nhìn anh ta rồi nhìn điện thoại của mình. Cô ta hiểu rất rõ: nếu Cảnh Hào phá tủ lúc này, người dễ bị đẩy ra nhận trách nhiệm về các giấy tờ giả và buổi phát trực tiếp đầu tiên chính là cô ta. Bàn tay Gia Mẫn rời nút xóa. Cô ta mở thư mục tin nhắn đã lưu và nói câu đầu tiên không còn đứng về phía Cảnh Hào. “Khoan đã. Em có thể chứng minh ai bảo em nói bảy người đã nhận tiền.”