Thanh xà beng trong tay Tô Cảnh Hào hạ xuống, nhưng không phải vì anh ta bình tĩnh lại. Gia Mẫn đã mở chuỗi tin nhắn trên màn hình lớn. Từng lời hứa hoa hồng, từng kịch bản phát trực tiếp và danh sách câu phải nhấn mạnh hiện ra theo ngày giờ. Tin nhắn yêu cầu Gia Mẫn nói Vãn Ninh giấu nợ, quay người thuê hoảng sợ và bỏ phần phụ lục. Một tin khác gửi chữ ký cũ của Tuệ San, dặn chỉ cần nói mọi người đã đồng ý. Tĩnh Dao cũng có tên. Gia Mẫn chủ động xin khoản giới thiệu, còn quản lý bên mua hứa trả sau khi tài sản sạch tranh chấp. Tĩnh Dao làm ngơ dấu hiệu bất thường nhưng không trực tiếp ra lệnh làm giả. Cảnh Hào nói tin nhắn bị cắt ghép. Gia Mẫn lập tức mở bản sao lưu trên tài khoản và đưa điện thoại cho người thợ in quay liền mạch. “Anh bảo em nói. Anh bảo giấy đã hợp lệ. Bây giờ anh định nói mọi thứ do em tự làm đúng không?” “Em nhận tiền để làm.” “Em chưa nhận được đồng nào.” “Nhưng em đã đồng ý.” Hai người cùng dựng câu chuyện bắt đầu xé nhau. Vãn Ninh yêu cầu mang xà beng ra ngoài rồi đặt ba yêu cầu. “Không ai rời đây với hồ sơ. Không ai xóa dữ liệu. Và không ai được biến chuyện này thành một vụ cãi nhau trong gia đình.” Cảnh Hào cười gằn. “Cô có quyền gì giữ tôi?” “Tôi không giữ anh. Tôi yêu cầu anh lựa chọn trước những người anh đã dùng tên.” Vãn Ninh đặt chìa tổng, con dấu quản lý và bảy giấy từ bỏ cạnh nhau. Cô yêu cầu Cảnh Hào xác nhận có tiếp tục đại diện nhà trọ hay không. Nếu tiếp tục, anh ta phải chịu trách nhiệm về hồ sơ đã nộp, tiền cọc, việc cắt điện nước và tháo dỡ. Nếu từ bỏ, anh ta phải giao lại toàn bộ quyền quản lý và chấp nhận đối chiếu khoản nợ bằng bản gốc. Cảnh Hào định im lặng. Bảy người giữ chìa không cho sự im lặng nói thay họ lần nữa. Từng người nêu yêu cầu cụ thể. Tuệ San yêu cầu đính chính và hoàn tiền. Người tài xế đòi văn bản gửi công ty. Cô giáo yêu cầu hủy giấy từ bỏ. Người bán cháo không muốn tên xuất hiện thêm. Người thợ in đòi mọi xác nhận bằng chữ. Người chăm vườn bảo vệ gia đình. Minh Triết yêu cầu bảo quản chiếc tủ như vật chứng. Không ai đòi căn nhà. Họ chỉ lấy lại phần quyền Cảnh Hào đã xóa. Người thuê hiện tại yêu cầu hoàn cọc, tiền chuyển nhà và đối chiếu khoản sửa chữa. Ái Liên gọi từ bệnh viện, yêu cầu người cắt điện chịu trách nhiệm cho đêm bà ngất. Cảnh Hào không trả lời được. Tin nhắn cho thấy anh ta dặn cắt điện trước bình minh, còn Tử Dương xác nhận ban an cư không ra lệnh. Vãn Ninh gọi người phụ trách hòa giải tài sản của khu phố theo cơ chế của thành phố Vân Khê. Trước sự chứng kiến của các bên, quyền đại diện tạm thời của Cảnh Hào bị đình chỉ vì đã nộp hồ sơ có chữ ký bị bảy người phủ nhận và tự ý làm thay đổi hiện trạng. Con dấu quản lý được niêm phong. Chìa tổng trở lại tay Vãn Ninh nhưng chỉ để bảo quản, không cho phép cô bán hoặc thay đổi quyền của bảy người. Tiền đặt cọc được hoàn cho Công ty Minh Phổ, không chảy vào tay Cảnh Hào. Tĩnh Dao ký nhận đã phản hồi chậm, mất quyền phụ trách thương vụ và phải tham gia bồi hoàn chi phí di chuyển. Tử Dương giao bản lưu, tự nhận trách nhiệm và bị tạm ngừng ký xác nhận công trình. Ông xin Vãn Ninh nói giúp, cô từ chối. “Ông có thể tự nói lý do. Nhưng tôi sẽ nói hậu quả.” Gia Mẫn giao bản sao lưu tin nhắn và gỡ các video cắt ghép. Cô ta phải đăng một bản đính chính giữ nguyên trong ba mươi ngày, dùng tiền cá nhân hoàn một phần chi phí nhà nghỉ cho những người đã chuyển vì buổi phát trực tiếp. Gia Mẫn khóc, nói mình chỉ muốn có hoa hồng và được Cảnh Hào coi trọng. Vãn Ninh đáp: “Động cơ giải thích vì sao em làm. Nó không trả lại đêm người khác mất nhà.” Cảnh Hào chỉ đưa ra được bản sao giấy nợ. Đơn vị trên dấu đã ngừng hoạt động; không có chứng cứ căn nhà được bảo đảm như lời anh ta nói. Việc xác minh sẽ tiếp tục độc lập. Cảnh Hào phải chấm dứt quyền đại diện, không chuyển dịch căn nhà và bồi hoàn chi phí khóa cửa, cắt điện, tháo phòng, ép chuyển đi. Hồ sơ chữ ký giả được chuyển tới hội đồng thẩm tra dân sự của Vân Khê. Một chữ ký mới không thể trả hết hậu quả. Cảnh Hào cầm bút rất lâu. “Mẹ để căn nhà cho cô, còn tôi thì sao? Tôi là con trai bà ấy trước cô.” Anh ta luôn tin Mộc Vũ là bằng chứng mẹ đã chọn người thuê và cô em gái thay vì mình. Bán nhà cũng là cách xóa nơi khiến anh ta thấy bị bỏ rơi. Vãn Ninh không chế giễu. “Anh có quyền giận mẹ. Anh không có quyền giả tiếng nói của bảy người để trả thù.” Cảnh Hào ký. Tuệ San yêu cầu anh ta làm thêm một việc. Tấm biển bán nhà ngoài cổng do chính tay anh ta đóng, nên cũng phải do chính tay anh ta tháo. Trước tất cả mọi người, Cảnh Hào bước ra mưa, dùng búa nhổ từng cây đinh. Không ai vỗ tay. Âm thanh gỗ bật khỏi đinh đủ thay cho mọi lời sỉ nhục. Vãn Ninh nhận lại biển tên Mộc Vũ từ góc sân. Chữ đã bị bùn che một nửa. Cô lau sạch rồi đặt lên bàn, không treo ngay. Căn nhà chưa an toàn chỉ vì kẻ ép bán mất quyền. Mái vẫn dột, tiền cọc phải trả, người thuê đã tản đi, lòng tin bị nghiền nát. Cô mở cổng, nhưng không gọi mọi người trở về trong ngày. Cô nói Mộc Vũ cần được sửa và cần một cách quản lý mới trước khi đón ai. Bảy người giữ chìa đồng ý họp lại sau khi quỹ được kiểm toán. Bà Ái Liên sẽ quyết định có quay lại hay không, không ai dùng bà làm biểu tượng cho một chiến thắng. Khi sân vắng dần, Gia Mẫn đứng lại xin chị tha thứ. Vãn Ninh không đuổi, cũng không ôm cô ta. “Em hãy làm đủ những điều đã ký. Tha thứ không phải cách trốn hậu quả.” Cảnh Hào rời phố Thanh Hòe không có chìa, con dấu hay tiền đặt cọc. Vãn Ninh khóa cổng rồi giao chìa dự phòng cho hai người trong nhóm cư trú. Quyền lực đã trở về tay cô một phần, nhưng cô lập tức chia nó ra. Đó là câu trả lời đầu tiên cho lỗi lầm mà cả Nhã Cầm lẫn Cảnh Hào từng mắc: tin rằng yêu thương hay huyết thống cho phép một người quyết định thay tất cả.