Bốn giờ mười bảy phút sáng, cây cầu đi bộ Lam Giang phát ra một tiếng rền trầm dưới màn mưa. Âm thanh ấy không lớn như sấm, nhưng đủ làm Lâm Tĩnh Nghi bật dậy trên chiếc ghế xếp trong phòng trực công trường. Cốc trà trên bàn rung thành những vòng tròn nhỏ. Ngoài cửa kính, dải đèn xanh chạy dọc lan can cầu chao xuống rồi biến mất một đoạn. Tĩnh Nghi lao ra ngoài. Khoang giữa của cây cầu vừa gập xuống như một tấm bìa bị bẻ. Mặt sàn nghiêng về phía bờ chợ, kéo theo mái che, biển chỉ dẫn và hơn hai chục người đi chợ sớm. Tiếng kim loại cào vào bê tông hòa với tiếng kêu cứu. Nước sông đục ngầu quất vào phần dầm còn treo. May mắn, khoang cầu không rơi hẳn xuống sông. Một đầu mắc trên mố, đầu kia bị hệ cáp trang trí giữ lại, tạo thành cái túi nguy hiểm đầy người và vật liệu vỡ. Tĩnh Nghi vừa chạy vừa gọi đội cứu hộ. Cô không chờ câu trả lời, giật chiếc áo phản quang treo bên hàng rào rồi trèo qua dải phân cách. Một bảo vệ nhận ra cô, lắp bắp hỏi có được vào hay không. Tĩnh Nghi chỉ xuống mép sàn đang rung. “Cắt điện toàn tuyến. Mở cổng phía đông. Không cho xe cứu hộ dồn lên đường dẫn phía nam, nền ở đó đang ngậm nước.” Cô nghe tiếng còi đầu tiên khi tới chân cầu. Hứa Thành Vũ dẫn đội cứu hộ chạy tới, mặt còn ướt mưa. Đội trưởng Hứa nhìn khoảng sàn gãy, hỏi ngay tải trọng còn treo và điểm neo an toàn. Tĩnh Nghi chỉ hai dầm biên chưa biến dạng, rồi cảnh báo không được móc dây vào thanh ngang có sơn đỏ. Hai người không cần thêm lời. Thành Vũ chia đội, còn Tĩnh Nghi quỳ sát mặt đất, áp bàn tay lên bê tông để cảm nhận nhịp rung. Một phụ nữ mắc dưới quầy hàng đổ khóc gọi con. Phía dưới nữa có tiếng một bé trai, nhưng tấm mái tôn đã che kín. Mỗi lần cứu hộ bước lên, khe nứt ở mố cầu lại nhả ra một dòng bùn mỏng. Tĩnh Nghi đề nghị đưa người từ ngoài vào trong, giữ trọng lượng cân bằng, thay vì kéo tất cả về một phía. Thành Vũ nhìn cô một giây rồi ra lệnh làm theo. Đúng lúc ấy, ánh đèn máy quay quét qua mặt Tĩnh Nghi. Tạ Minh Châu đứng sau hàng rào, điện thoại gắn trên cán chống rung, đang phát trực tiếp. Phóng viên nói nhanh, giọng sắc giữa tiếng mưa: kỹ sư phụ trách kiểm tra cuối cùng đã có mặt; câu hỏi lớn nhất là vì sao cây cầu vừa nghiệm thu ba tháng lại sập. Tĩnh Nghi chưa kịp quay đi thì Đường Khải Phong bước ra từ chiếc xe màu đen. Áo mưa của giám đốc liên danh sạch đến mức lạc lõng giữa bùn. Khải Phong cầm một tập giấy bọc trong túi nhựa, gọi lớn đủ để máy quay thu được. “Kỹ Sư Lâm, đây là lệnh kiểm tra tối qua mang chữ ký của cô. Cô ghi kết cấu an toàn, đúng không?” Những người đứng gần đồng loạt nhìn sang. Trên trang đầu quả thật có tên Lâm Tĩnh Nghi và một nét ký giống hệt chữ ký của cô. Khải Phong giơ tờ giấy lên cao hơn, không cho cô cầm. Minh Châu tiến sát hàng rào, hỏi cô có thừa nhận đã bỏ qua cảnh báo hay không. Tĩnh Nghi biết chỉ cần một câu nói thiếu chính xác, cả thành phố sẽ nghe nó trước khi trời sáng. Cô cũng biết lệnh kiểm tra thật không thể có kết luận ấy. Tối qua, cô đã yêu cầu giữ cầu đóng thêm bốn mươi tám giờ vì cụm cảm biến ở mố đông mất tín hiệu chập chờn. Nhưng trên khoang sàn nghiêng, tiếng đứa trẻ bỗng im bặt. Cô quay lưng về phía máy quay. “Đội trưởng Hứa, còn một điểm kẹt dưới mái tôn. Cho tôi xuống cùng tổ dây.” Khải Phong chặn trước mặt cô, nói người đang bị nghi gây ra tai nạn không được quyền chỉ huy hiện trường. Tĩnh Nghi tháo thẻ kỹ sư, đặt vào tay Thành Vũ. “Vậy tôi vào với tư cách người biết cấu tạo cây cầu. Nếu chờ bản vẽ, đứa trẻ không chờ được.” Thành Vũ nắm chiếc thẻ, vẻ nghi ngờ thoáng qua rồi tránh sang một bước. Tĩnh Nghi trượt theo dây xuống mặt sàn nghiêng. Cô dùng phấn đánh dấu đường đi, bò dưới khung mái méo. Bé trai nằm trong khoảng trống giữa hai thùng gỗ, chân bị một thanh thép chèn lên. Tĩnh Nghi không nâng thanh thép ngay. Cô luồn đệm khí vào, bảo cậu bé nhìn mình và đếm từng nhịp. Khi tải trọng được chuyển sang dầm biên, tổ cứu hộ mới kéo được cậu ra. Lúc Tĩnh Nghi trở lên, trời đã nhạt màu. Mười chín người được đưa tới bệnh viện, bảy người bị thương nặng nhưng chưa có ai tử vong. Tin ấy khiến đám đông thở phào chỉ trong vài giây, rồi câu hỏi về trách nhiệm lại nổi lên. Minh Châu đưa điện thoại sát hàng rào, đọc cho người xem nghe nội dung tờ lệnh Khải Phong vừa công bố. Bình luận chạy dày đặc trên màn hình: bắt cô kỹ sư lại, đừng để người có tiền chạy tội, một cây cầu mới không thể tự nhiên mà gãy. Tĩnh Nghi đứng dưới chân mố đông, bùn ngập đến mắt cá. Cảnh sát hiện trường yêu cầu cô rời khỏi khu vực. Trước khi bước ra, cô nhìn thấy một tấm ảnh được in vội, đặt trên bàn chỉ huy tạm. Trong ảnh, một vết nứt hình móc câu nằm bên phải rãnh thoát nước. Dòng chú thích ghi ảnh được chụp lúc mười giờ đêm, trước cơn mưa lớn. Tĩnh Nghi ngẩng lên nhìn chính vị trí ấy. Nước trên mặt cầu luôn chảy từ tây sang đông khi cửa xả mở. Bùn phải đọng ở mép trong của vết nứt, nhưng trong tấm ảnh, vệt bùn lại nằm phía đối diện. Cả bóng chiếc đèn công trường cũng đổ về hướng không thể có vào giờ được ghi. Cô không nói ra. Khải Phong đang nhìn cô từ bên kia dải băng, như chờ cô phản ứng. Tĩnh Nghi chỉ kéo khóa áo lên, ghi nhớ hình móc câu và vị trí dòng bùn. Khi cô đi qua, Minh Châu hỏi lần cuối liệu cô có xin lỗi những người bị thương không. Tĩnh Nghi dừng lại, nhìn thẳng vào ống kính. “Tôi sẽ trả lời về phần trách nhiệm của mình. Nhưng trước hết, đừng để bất kỳ ai dọn một viên đá, thay một tấm ảnh hay tắt một thiết bị nào ở đây.” Khải Phong bật cười nhạt, nói hiện trường đã thuộc quyền liên danh và hội đồng điều tra. Ngay sau đó, bảo vệ thu thẻ ra vào của cô. Cánh cổng sắt khép lại giữa hai người. Tĩnh Nghi đứng ngoài mưa, không còn quyền bước lên cây cầu mình đã theo dõi từ bản vẽ đầu tiên. Sau lưng cô, tiếng phát trực tiếp của Minh Châu vẫn tiếp tục. Trước mặt cô, xe cứu thương nối nhau rời bờ sông. Còn trên bàn chỉ huy, tấm ảnh mang một hướng nước chảy sai đã biến mất khỏi chỗ cũ.