Đến tám giờ sáng, Lâm Tĩnh Nghi được mời vào phòng họp tầng ba của hội đồng hạ tầng. Chữ “mời” chỉ tồn tại trong cuộc gọi. Ngoài cửa phòng đã có hai nhân viên an ninh, còn trên bàn là biên bản đình chỉ được in sẵn. Lục Hạo Nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt là một bình trà chưa mở. Chủ tịch Lục không hỏi cô có bị thương hay không, cũng không hỏi tình hình những người vừa được cứu. Ông đẩy một tập hồ sơ qua bàn. “Trong thời gian điều tra, cô giao lại thẻ hành nghề, tài khoản dữ liệu và mọi bản sao liên quan đến cầu Lam Giang.” Tĩnh Nghi đọc từng dòng. Quyết định có hiệu lực từ sáu giờ, nghĩa là được ký chưa đầy hai tiếng sau tai nạn. Cô hỏi căn cứ nào cho phép tước quyền truy cập của kỹ sư giám sát trước khi sao lưu dữ liệu hiện trường. Hạo Nhiên đáp rằng cần ngăn xung đột lợi ích. Khải Phong ngồi bên phải chủ tọa, thêm vào rằng hệ thống đã được liên danh niêm phong an toàn. “Niêm phong bởi chính đơn vị thi công đang bị điều tra sao?” Tĩnh Nghi hỏi. Không ai trả lời thẳng. Một thư ký đặt trước mặt cô bản cam kết không tiếp xúc báo chí. Cùng lúc, điện thoại của cô báo tài khoản công việc bị đăng xuất. Những đồ thị cô theo dõi suốt ba tháng, nhật ký kiểm tra, hình chụp khe co giãn và toàn bộ thư trao đổi biến mất sau một màn hình trắng. Hạo Nhiên đổi giọng mềm hơn. Ông nói thành phố cần ổn định, bệnh viện cần tiền đặt cọc, những tiểu thương bị thương còn có gia đình phải nuôi. Hội đồng sẽ lập quỹ hỗ trợ khẩn nếu Tĩnh Nghi ký một bản giải trình thừa nhận đã đánh giá thiếu mức nguy hiểm của vết nứt và tự ý sửa lịch kiểm tra. Tĩnh Nghi lật tới trang cuối. Số tiền được hứa đủ trả viện phí ban đầu cho tất cả nạn nhân. Đổi lại, cô phải xác nhận tờ lệnh Khải Phong đã giơ trước máy quay là bản cuối cùng do chính cô phát hành. “Ông dùng tiền chữa trị để mua một lời nhận tội?” Hạo Nhiên cau mày. “Tôi đang cho cô cơ hội chịu trách nhiệm có nhân tính.” Tĩnh Nghi nhớ người phụ nữ bị quầy hàng đè lên ngực, nhớ cậu bé đếm đến mười hai rồi ngất đi trong tay cô. Cô cũng nhớ tệp lệnh thật tối qua chỉ mang trạng thái chờ phê duyệt. Nếu ký, tiền có thể đến ngay. Nhưng một khi lời nói dối thành kết luận, hiện trường sẽ được xử lý theo kết luận ấy, và nguyên nhân thật có thể nằm dưới đống bê tông mãi mãi. Cô đặt bút xuống mà không ký. “Tôi có thể nhận phần sai của mình. Tôi đã không buộc họ đóng cầu bằng mọi cách. Nhưng tôi không nhận đã sửa một văn bản mà tôi chưa từng phát hành.” Khải Phong nhếch môi. Ông ta nói hệ thống có lịch sử đăng nhập bằng tài khoản của cô. Tĩnh Nghi hỏi giờ đăng nhập. Khải Phong đáp đó là dữ liệu bảo mật. Câu trả lời quá nhanh khiến cô hiểu họ chưa muốn cho cô thấy chuỗi sự kiện, chỉ muốn lấy chữ ký trước. Cô hạ giọng, giả như mệt mỏi. “Nếu tôi hợp tác, tôi được xem hồ sơ nào?” Hạo Nhiên nhìn Khải Phong. Một khoảng im lặng ngắn chạy qua bàn. Sau đó, họ cho phép cô tham dự một buổi đối chiếu hạn chế vào ngày hôm sau, với điều kiện không sao chép dữ liệu và không rời khỏi phòng. Tĩnh Nghi gật đầu, nhận tập giấy về “nghiên cứu”. Cô cần cánh cửa ấy còn mở, dù chỉ hé một gang tay. Ra khỏi phòng, cô gặp Thành Vũ ở hành lang. Áo đội trưởng cứu hộ còn vệt bùn khô. Anh trả lại thẻ kỹ sư đã giữ giúp cô, nhưng thẻ giờ không còn hiệu lực. Thành Vũ hỏi vì sao lệnh mở cổng phía đông đến chậm mười ba phút. Khi đội anh tới, bảo vệ nói chưa được cấp trên cho phép cắt khóa. Nếu mở sớm hơn, tổ cứu hộ đã tiếp cận được ba người bị thương nặng nhanh hơn. “Tôi gửi yêu cầu lúc bốn giờ mười chín,” Tĩnh Nghi nói. “Tôi nghe bộ đàm xác nhận.” “Bản điều phối ghi bốn giờ ba mươi hai.” Ánh mắt Thành Vũ không còn tin tưởng như lúc ở trên khoang cầu. Anh hỏi cô có chắc không. Tĩnh Nghi biết mình chắc, nhưng không có quyền vào hệ thống để chứng minh. Cô chỉ nói hãy giữ bản nhật ký của đội cứu hộ nguyên trạng. Thành Vũ lạnh giọng đáp anh không cần người bị đình chỉ dạy cách bảo quản hồ sơ. Anh bỏ đi. Tĩnh Nghi đứng lại trước ô cửa kính, nhìn xuống quảng trường. Bên dưới, những người qua đường đang xem đoạn Minh Châu phát trực tiếp trên màn hình điện thoại. Khuôn mặt Tĩnh Nghi bị cắt đúng lúc cô quay lưng trước câu hỏi nhận trách nhiệm, khiến sự im lặng trông giống như trốn tránh. Buổi chiều, cô đến bệnh viện bằng cửa sau. Cô không được vào phòng bệnh vì vài gia đình đã yêu cầu cấm người của liên danh tiếp xúc. Tĩnh Nghi ngồi ngoài hành lang, nghe một người cha hỏi y tá tiền phẫu thuật của con mình lấy đâu ra. Cô gọi cho quỹ hỗ trợ, được trả lời hồ sơ còn chờ chủ tịch phê duyệt. Bản cam kết trên bàn họp bỗng trở nên nặng hơn trong túi. Khi cô rời bệnh viện, một tin nhắn từ số lạ hiện lên: “Cụm cảm biến mố đông từng gửi một cảnh báo rất ngắn. Đừng gọi lại.” Chỉ vài giây sau, tin nhắn tự biến mất khỏi màn hình. Tĩnh Nghi nhận ra cách viết ngắt câu của Chu Vĩnh Khang, kỹ thuật viên đo rung đã nghỉ việc một tháng trước. Cô không chụp kịp. Nhưng cô nhớ lần hệ thống hiện một vạch đỏ rồi trở lại bình thường vào tối hôm trước. Khi ấy, bảng điều khiển ghi lỗi truyền dẫn. Cô đã yêu cầu kiểm tra thủ công, và đó là lý do bản lệnh an toàn chưa thể được phát hành. Cảnh báo ngắn chưa chứng minh được điều gì. Nó chỉ cho thấy có một khoảng trống mà Khải Phong muốn đóng lại quá sớm. Tĩnh Nghi cất điện thoại, quay về căn phòng thuê. Trước cửa đã có một hộp giấy chứa đồ cá nhân từ văn phòng: mũ bảo hộ, thước đo khe, hai quyển sổ trắng. Chiếc sổ cô thường ghi hiện trường không nằm trong đó. Đêm xuống, cô trải bản cam kết lên bàn, dùng bút chì khoanh từng quyền truy cập mà họ hứa sẽ cho xem. Cô viết riêng ba câu hỏi: tờ lệnh được tạo lúc nào, ai mở cổng cứu hộ muộn, vì sao bóng đèn và dòng nước trong ảnh không cùng một thời điểm. Rồi cô ký vào giấy xác nhận sẽ có mặt tại buổi đối chiếu, nhưng để trống toàn bộ phần nhận sai. Muốn giữ được đường vào dữ liệu, cô phải để Hạo Nhiên và Khải Phong tin rằng cô đang cân nhắc đầu hàng. Còn cảnh báo từ cảm biến, cô giữ kín ngay cả với Thành Vũ. Nếu người gửi tin đã phải xóa dấu vết trong vài giây, bất kỳ lời công bố hấp tấp nào cũng có thể khiến Vĩnh Khang biến mất cùng phần dữ liệu còn lại.