Buổi đối chiếu mà Lục Hạo Nhiên hứa hóa thành một cuộc họp công khai có hơn trăm người tham dự. Hội trường thành phố chật kín phóng viên, đại diện tiểu thương và nhân viên các đơn vị liên quan. Trên sân khấu, một màn hình lớn hiện ảnh cây cầu gãy. Tên Lâm Tĩnh Nghi nằm ngay dưới dòng chữ “người phụ trách kiểm tra cuối”. Tĩnh Nghi được xếp một ghế ở mép bàn, không có micro riêng. Khải Phong mở đầu bằng giọng trầm tĩnh, nói liên danh đau xót và tuyệt đối hợp tác. Sau đó ông ta trình chiếu mười ba tấm ảnh, mỗi tấm khoanh đỏ một vết nứt. Thời gian ghi dưới ảnh kéo dài trong sáu tuần. Theo câu chuyện Khải Phong dựng lên, các vết nứt đã lớn dần nhưng trong báo cáo của Tĩnh Nghi lại bị hạ mức cảnh báo. Một kỹ sư phụ trách hồ sơ đứng lên xác nhận đã nhận chỉ thị chỉnh màu đánh dấu từ tài khoản của cô. Anh ta không nhìn Tĩnh Nghi. Cô nhớ người này từng cầu xin cô duyệt phép nghỉ để chăm mẹ, nhưng hôm nay anh ta đọc từng câu như sợ mất vị trí. Một cán bộ truyền thông lại nói cô thường bất đồng với liên danh, có thể đã sửa hồ sơ để chứng minh phương án riêng của mình đúng. Động cơ người này rõ hơn: chiếc ghế trưởng phòng vừa trống sau tai nạn. Đại diện khu chợ không cần lợi ích nào. Bà tin những tấm ảnh trước mặt. Cháu bà đang nằm viện, nên mỗi lần Khải Phong chuyển ảnh, vẻ căm giận trên mặt bà càng sâu. Bà hỏi một người học kỹ thuật bao nhiêu năm sao có thể coi mười ba vết nứt là bình thường. Minh Châu đứng ở lối giữa, phát trực tiếp toàn bộ. Phóng viên đưa ra câu hỏi liệu Tĩnh Nghi đã xóa cảnh báo khỏi báo cáo hay chưa. Hạo Nhiên gật đầu cho phép cô trả lời, nhưng thư ký chỉ đưa chiếc micro sau khi Khải Phong đã nói gần hai mươi phút. Tĩnh Nghi không tranh cãi về từng lời buộc tội. Cô yêu cầu xem tệp gốc, thông tin thiết bị chụp và lịch sử xuất ảnh. Khải Phong nói cuộc họp dành cho công chúng, không phải lớp học kỹ thuật. Ông ta phóng lớn một tấm ảnh có vết nứt hình móc câu. “Cô chỉ cần trả lời vì sao chữ ký của cô ở đây.” Tĩnh Nghi nhìn màn hình. Trên ảnh, một bóng đèn công trường kéo dài sang trái. Ở ảnh kế tiếp, được ghi là chụp ba ngày sau, bóng đèn lại ngắn hơn dù thời điểm chú thích giống nhau. Những vệt nước quanh khe nứt cũng thay đổi vị trí. Cô đếm trong đầu cả mười ba tấm. Không phải tấm nào cũng sai cùng kiểu. Có ảnh đã bị cắt, có ảnh thiếu dải mốc, có ảnh mang bóng sáng của một đèn chỉ được lắp vào tuần cuối. Cô chưa thể nói chuỗi ảnh bị sắp xếp thế nào, nhưng chắc chắn phần trình chiếu không kể một dòng thời gian trung thực. “Chữ ký điện tử có thể được gắn vào bản xuất sau,” cô nói. “Tôi đề nghị niêm phong tệp nguồn trước khi kết luận.” Một tiếng xì xào lan khắp hội trường. Khải Phong lập tức hỏi cô có đang cáo buộc toàn bộ hội đồng làm giả hay không. Cán bộ truyền thông chớp cơ hội, nói Tĩnh Nghi vẫn đổ lỗi cho người khác. Kỹ sư hồ sơ cúi mặt, nhưng vẫn xác nhận tài khoản của cô đã mở tệp. Hạo Nhiên gõ búa, tuyên bố không chấp nhận suy đoán làm hỗn loạn cuộc điều tra. Ông đọc quyết định đình chỉ giấy phép hành nghề của Tĩnh Nghi trong thời gian không xác định. Không chỉ mất quyền vào hiện trường, từ khoảnh khắc ấy cô không được ký bất cứ bản vẽ hay báo cáo kết cấu nào tại Lâm Giang. Tĩnh Nghi nghe tiếng máy ảnh chớp liên tục. Tấm thẻ hành nghề từng là kết quả của mười năm học và làm việc được đặt trong một phong bì niêm kín ngay trước công chúng. Bà đại diện khu chợ vỗ tay đầu tiên. Một số nhân viên cũ cũng vỗ theo, người vì giận, người vì sợ bị nhìn thấy không cùng phe. Minh Châu không vỗ, nhưng ống kính vẫn hướng thẳng vào khuôn mặt Tĩnh Nghi. Cô muốn nói rằng ba tháng trước mình từng đề nghị lùi ngày mở cầu. Cô muốn hỏi tại sao có một cuộc lễ dựng sân khấu trước khi đợt thử tải cuối hoàn tất. Nhưng điều đó mới chỉ là áp lực không có nguồn. Nếu nói vào lúc này, Hạo Nhiên sẽ biến nó thành lời chống chế của người vừa mất giấy phép. Cô nuốt câu hỏi xuống và xin một bản sao mười ba ảnh được trình chiếu. Khải Phong đồng ý quá dễ dàng. Thư ký trao cho cô một tập ảnh đã in, không có dữ liệu gốc. Đó là thứ họ muốn cô cầm ra ngoài: một bộ bằng chứng đã được chọn sẵn, có dấu hội đồng, đủ khiến bất kỳ ai tìm thấy trong nhà cô tin rằng cô đang giữ chính hồ sơ buộc tội mình. Sau cuộc họp, hành lang biến thành vòng vây. Một người đàn ông có em gái gãy chân chỉ vào mặt Tĩnh Nghi, hỏi cô ngủ có yên không. Cô không tránh ánh mắt ông. Cô nói mình đã có mặt tại cầu và sẽ tiếp tục tìm nguyên nhân. Người đàn ông quát rằng người gây tai nạn nào cũng nói vậy. Minh Châu chen tới, hỏi cảm giác của cô khi bị tước giấy phép. Tĩnh Nghi trả lời mất giấy phép không làm mười ba tấm ảnh trở nên đúng. Phóng viên khựng lại một nhịp, rồi hỏi điểm sai ở đâu. Tĩnh Nghi chỉ nói hãy tìm ảnh toàn cảnh công trường trong sáu tuần, đặc biệt là vị trí các đèn chiếu tạm. “Cô biết điều gì mà không chịu nói?” Minh Châu hỏi. “Tôi biết kết luận đang chạy nhanh hơn bằng chứng.” Buổi tối, Tĩnh Nghi mang tập ảnh đến một quán photocopy ngoài khu trung tâm. Cô nhờ phóng lớn phần nền thay vì vết nứt. Chủ quán nhìn thấy tin tức trên màn hình, nhận ra cô và lặng lẽ tăng giá gấp ba. Tĩnh Nghi trả tiền, không tranh cãi. Khi các tờ giấy chạy ra, cô xếp chúng trên nền nhà. Mười ba bóng đèn không dịch chuyển theo một đường hợp lý. Một cột đèn xuất hiện trong bức được ghi là tuần đầu, biến mất ở tuần giữa, rồi xuất hiện lại với chân đế mới. Tĩnh Nghi dùng bút chì đánh dấu độ dài bóng, hướng vệt bùn và mép rỉ sét. Cô chưa nối chúng thành lời giải. Cô chỉ lập một bảng trắng, để trống cột thời gian thật. Đúng nửa đêm, email cá nhân báo hàng loạt công ty hủy lịch phỏng vấn. Một hội nghề nghiệp gỡ tên cô khỏi danh sách chuyên gia. Đồng nghiệp cũ rời khỏi nhóm trò chuyện chung, từng người một, không để lại lời nào. Tĩnh Nghi đặt phong bì đựng giấy phép đã bị tước bên cạnh mười ba tấm ảnh. Danh dự nghề nghiệp của cô giờ nằm trong tay những người kiểm soát màn hình, con dấu và câu chuyện đầu tiên. Nhưng họ cũng đã trình chiếu quá nhiều chi tiết. Mỗi bức ảnh định đóng một chiếc đinh vào tên cô lại để lộ một cái bóng không chịu đứng đúng chỗ.