Bạch Gia Hân sống trong một khu chung cư cũ phía bắc thành phố. Tĩnh Nghi đến lúc trời vừa tối, mang theo duy nhất một tấm ảnh biên bản hiệu chuẩn đã xuất hiện trong cuộc họp. Cô không báo trước vì điện thoại của Gia Hân đã tắt từ sau tai nạn. Cánh cửa chỉ mở một khe. Gia Hân nhìn thấy cô liền định đóng lại. Tĩnh Nghi chặn bằng lòng bàn tay, nhưng không bước vào. “Tôi chỉ hỏi một câu. Dấu bấm trên trang cuối vì sao khác ba trang đầu?” Mặt Gia Hân tái đi. Cô kiểm định viên nói tất cả tài liệu đã giao cho hội đồng, mình không còn nhớ. Phía trong căn hộ có tiếng một người đàn ông trẻ hỏi ai đến. Gia Hân lập tức hạ giọng, bảo em trai cô đang phụ trách một tổ lắp đặt của liên danh. Nếu cô nói sai một câu, người mất việc trước tiên không phải cô. Tĩnh Nghi bỏ tay khỏi cửa. Cô nói mình không đến để ép Gia Hân chọn giữa sự thật và gia đình trong một phút. Cô chỉ muốn biết bản công bố có nguyên vẹn hay không. Gia Hân lắc đầu liên tục, nhưng mắt lại dừng trên mép ảnh. Trước khi đóng cửa, cô nói rất khẽ rằng máy bấm cũ của phòng kiểm định để lại hai vết lệch, còn dấu trên trang cuối là một vết thẳng. Cánh cửa khép lại. Tĩnh Nghi đứng trong hành lang tối, nghe tiếng khóa xoay hai lần. Câu trả lời ấy chưa đủ chứng minh trang nào bị thay. Nó chỉ xác nhận một chi tiết vật lý mà bản quét trên màn hình đã che mất. Khi cô xuống tới sân, hai người cầm điện thoại đang chờ sẵn. Một người hỏi có phải cô vừa đe dọa nhân chứng không. Tĩnh Nghi nhận ra đây không phải phóng viên chuyên nghiệp; họ là những tài khoản thường phát tin giật gân quanh khu chợ. Chưa đầy mười phút sau, đoạn video cô đứng trước cửa Gia Hân đã xuất hiện trên mạng với tiêu đề: “Nữ kỹ sư sập cầu tìm đến nhà người kiểm định giữa đêm”. Phần cô lùi khỏi cửa bị cắt đi. Khải Phong gọi ngay sau đó. Giám đốc Đường nói nếu Tĩnh Nghi còn quấy rối nhân viên liên danh, ông ta sẽ xin lệnh cấm tiếp xúc. Cô hỏi làm sao ông biết cô ở đâu nhanh như vậy. Khải Phong cười, nói cả thành phố đang theo dõi cô. Sáng hôm sau, văn phòng cũ gửi thông báo cấm Tĩnh Nghi vào khu nhà làm việc. Hai đồng nghiệp từng hứa tìm ảnh toàn cảnh đồng loạt chặn số cô. Người kỹ sư hồ sơ trong cuộc họp nhắn đúng một câu: “Đừng kéo chúng tôi xuống cùng.” Sau đó anh cũng biến mất khỏi danh sách liên lạc. Tĩnh Nghi đến quán ăn gần bệnh viện để gặp một nhóm đồng nghiệp khác. Không ai tới. Chủ quán nhận ra cô, cố tình bật bản tin thật lớn. Trên màn hình, Khải Phong nói liên danh đang bảo vệ nhân chứng trước hành vi gây áp lực. Hạo Nhiên tuyên bố hội đồng sẽ xem xét trách nhiệm hình sự nếu có bằng chứng cản trở điều tra. Một cô phục vụ đặt bát mì xuống rồi hỏi nhỏ liệu cây cầu có thật sự đã nứt từ lâu không. Tĩnh Nghi đáp có vết nứt, nhưng điều quan trọng là chúng xuất hiện khi nào và do tải nào. Cô phục vụ nhìn quanh, sợ chủ quán nghe thấy, rồi nói em họ mình đã chia sẻ bài chửi Tĩnh Nghi vì ai cũng chia sẻ như vậy. Câu nói không ác ý, nhưng làm Tĩnh Nghi hiểu câu chuyện đã đi xa đến đâu. Người ta không cần biết cô; họ chỉ cần một khuôn mặt để đặt vào cơn giận. Buổi chiều, Tĩnh Nghi quay lại khu chung cư nhưng không lên nhà Gia Hân. Cô ngồi ở cửa hàng tạp hóa đối diện, quan sát một chiếc xe của liên danh đỗ gần ba giờ. Em trai Gia Hân bước xuống, mang theo một phong bì. Anh nhìn quanh rồi vào nhà. Ít phút sau, Tĩnh Nghi nhận được tin nhắn từ Gia Hân: “Đừng đến nữa. Tôi xác nhận bản đã công bố.” Cô đọc kỹ. Gia Hân không viết “bản đó là thật”, chỉ viết “tôi xác nhận”. Hai câu khác nhau như dấu bấm lệch và dấu bấm thẳng. Tĩnh Nghi không trả lời. Cô chuyển sang tìm dấu vết trong quy trình. Mỗi bộ hồ sơ hiệu chuẩn phải được đóng bằng một máy bấm riêng, đánh số trang, dán tem giáp lai. Bản trình chiếu có số trang đúng, nhưng mép giấy ở trang cuối sáng hơn. Nếu lấy được bản giấy, chỉ cần soi sợi giấy và lỗ bấm cũng đủ biết có ghép hay không. Vấn đề là bản giấy đang trong kho hội đồng, còn người duy nhất từng cầm bản lúc tạo ra nó đang bị buộc phải im lặng. Tối ấy, chủ nhà gọi báo một số người thuê khác phản đối việc Tĩnh Nghi ở lại vì sợ phóng viên kéo đến. Ông cho cô ba ngày để tìm chỗ mới. Đây không phải một quyết định của hội đồng, cũng không phải âm mưu của Khải Phong. Chỉ là nỗi sợ lan qua những cánh cửa bình thường, làm căn phòng nhỏ của cô cũng không còn yên. Cô trở về thu dọn. Trên cầu thang có dòng sơn đỏ viết “kẻ giết người”, dù chưa ai chết trong tai nạn. Tĩnh Nghi lấy giẻ lau, chà đến khi tay rát. Người hàng xóm từng nhờ cô sửa ban công đi ngang, cúi mặt như không quen. Gần nửa đêm, một phong bì mỏng được luồn dưới cửa. Bên trong không có thư, chỉ có một mảnh giấy bị xé từ góc biên bản. Mép giấy mang hai lỗ bấm lệch nhau, còn một nửa tem màu xanh dính ở cạnh. Tĩnh Nghi không biết Gia Hân gửi hay ai khác. Cô cũng không thể coi mảnh giấy là bản hiệu chuẩn gốc. Nhưng khi đặt nó cạnh ảnh công bố, cô thấy màu sợi giấy không giống nhau. Cô bọc mảnh giấy vào túi sạch, ghi giờ nhận và không gọi cho Gia Hân. Nếu hỏi ngay, cô sẽ đẩy người kiểm định vào chỗ phải phủ nhận hoặc thú nhận khi chưa sẵn sàng. Tĩnh Nghi đã mất đồng nghiệp, mất nơi ở và gần như mất mọi đường tiếp cận chính thức. Thứ duy nhất cô giữ được là khả năng không hành động theo nhịp mà Khải Phong muốn. Sáng hôm sau, tin đồn cô đe dọa nhân chứng vẫn đứng đầu bảng tin địa phương. Còn dưới đáy chiếc vali chưa đóng, Tĩnh Nghi giấu mảnh mép giấy có hai lỗ bấm lệch. Nó nhỏ đến mức không thể cứu danh dự cho cô. Nhưng nó nói rằng ít nhất một người sau cánh cửa kia vẫn chưa hoàn toàn trao sự thật cho nỗi sợ.