Ba ngày sau tai nạn, quảng trường ven sông được dựng một sân khấu phủ vải trắng. Phía sau là hàng chữ “Lắng nghe và chịu trách nhiệm”. Lục Hạo Nhiên gọi đó là lễ xin lỗi cộng đồng. Tĩnh Nghi hiểu mục đích thật khi người của hội đồng yêu cầu cô đứng một mình trước hàng ghế dành cho gia đình nạn nhân, còn Khải Phong và các quan chức ngồi phía sau bàn dài. Hạo Nhiên hứa nếu cô tham dự, quỹ hỗ trợ sẽ giải ngân trong ngày. Không có điều khoản bắt cô nhận tội bằng văn bản, nhưng bài phát biểu soạn sẵn đặt trên bục đã viết: “Tôi thừa nhận sai sót cá nhân dẫn đến sự cố.” Tĩnh Nghi gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi áo. Gia đình những người bị thương lần lượt bước vào. Có người chống nạng, có người mang theo ảnh người thân đang nằm viện. Người phụ nữ bị quầy hàng đè lên ngực hôm ấy ngồi hàng đầu, một tay ôm sườn. Cậu bé được cứu khỏi mái tôn chưa thể tới; cha cậu cầm chiếc ba lô dính bùn thay con. Minh Châu đứng bên sân khấu. Lần này phóng viên không chỉ phát trực tiếp mà còn đọc danh sách thương tích: gãy xương chậu, tổn thương cột sống, bỏng điện, mất quầy hàng, mất thu nhập. Mỗi chi tiết làm những lời trang trí trên sân khấu trở nên rỗng hơn. Hạo Nhiên phát biểu trước. Chủ tịch Lục nói thành phố không né tránh trách nhiệm và đã xác định “một chuỗi sai sót chuyên môn tập trung ở khâu kiểm tra”. Ông không nói tên, chỉ quay về phía Tĩnh Nghi đúng lúc máy quay lia tới. Khải Phong tiếp lời, hứa liên danh trích tiền vì lòng nhân đạo, dù “nguyên nhân trực tiếp không nằm ở thi công”. Đến lượt Tĩnh Nghi, Minh Châu hỏi ngay tại sao cô không đóng cầu nếu đã thấy dấu hiệu nguy hiểm. Câu hỏi ấy đánh trúng nơi cô không thể trốn. Tĩnh Nghi đã gửi yêu cầu kiểm tra, đã phản đối mở lại, nhưng cô cũng đã chấp nhận tiếp tục tranh luận trong hệ thống thay vì đứng chắn ngay cổng cầu. Cô có lý do, có quy trình, có cấp trên. Những người nằm viện không nhận được lợi ích gì từ các lý do ấy. Tĩnh Nghi nhìn xuống hàng ghế. “Tôi xin lỗi vì đã không làm mạnh hơn để cây cầu phải đóng cho đến khi mọi nghi ngờ được giải quyết. Tôi đã tin rằng một yêu cầu kỹ thuật đúng sẽ được xử lý đúng. Niềm tin đó không bảo vệ được mọi người.” Quảng trường im đi. Hạo Nhiên hơi ngả người, tưởng cô sắp đọc tiếp phần nhận tội. Nhưng Tĩnh Nghi đặt bản soạn sẵn xuống. “Tôi không xin mọi người tha thứ hôm nay. Và tôi không nhận rằng mình đã sửa số liệu. Hai việc ấy không phải một.” Tiếng phản đối bật lên. Một người đàn ông đứng dậy, nói cô đang dùng lời lẽ để trốn trách nhiệm. Tĩnh Nghi để ông nói hết. Cha cậu bé cầm ba lô bước lên, đặt chiếc ba lô ngay trước chân cô. Ông hỏi nếu không phải cô, vậy ai đã để cây cầu mở. Tĩnh Nghi đáp rằng cô chưa có đủ bằng chứng để gọi tên người nào. Câu trả lời khiến đám đông càng giận. Họ muốn một cái tên, còn thành phố đã trao sẵn tên cô. Sự thận trọng của một kỹ sư nghe giống hèn nhát khi đứng trước một người cha mất ngủ ba đêm. Khải Phong lấy micro, nói không nên biến lễ xin lỗi thành nơi tung giả thuyết. Ông ta nhắc lại mười ba ảnh theo thứ tự đã công bố. Tĩnh Nghi chờ đúng lúc màn hình phía sau hiện tấm thứ năm, rồi hỏi ai sắp xếp chuỗi ảnh. Khải Phong đáp bộ phận hồ sơ sắp theo thời gian hệ thống. “Vậy xin công bố ảnh toàn khung, không chỉ phần vết nứt. Hãy để mọi người nhìn cả bóng đèn, vệt nước và thiết bị đặt quanh đó.” Minh Châu lập tức hỏi bóng đèn có ý nghĩa gì. Tĩnh Nghi không giải thích cơ chế. Cô chỉ nói một bức ảnh không mang thời gian bằng dòng chữ bên dưới; môi trường trong ảnh cũng ghi thời gian theo cách riêng. Khải Phong cắt lời, cáo buộc cô cố làm rối một vấn đề đơn giản. Người phụ nữ ngồi hàng đầu bỗng đứng lên. Bà lấy phong bì tiền hỗ trợ đặt lên bàn rồi đẩy trả. Bà nói con số trong đó không đủ bù những tháng không thể buôn bán, càng không thể mua sự im lặng. Nếu tiền đi cùng điều kiện phải tin câu chuyện của hội đồng, bà không nhận. Hạo Nhiên vội phủ nhận có điều kiện. Nhưng cha cậu bé mở hồ sơ mình được phát, đọc thấy một dòng cam kết không khiếu nại sau khi nhận hỗ trợ. Những gia đình khác cũng lục giấy. Quảng trường lập tức hỗn loạn. Cơn giận vốn hướng vào Tĩnh Nghi tách thành hai luồng, một phần quay sang chiếc bàn của hội đồng. Tĩnh Nghi không lợi dụng khoảnh khắc để tự minh oan. Cô cầm micro, yêu cầu bỏ điều khoản từ bỏ khiếu nại và chuyển tiền thẳng tới bệnh viện trong ngày. Hạo Nhiên hỏi cô lấy tư cách gì đưa yêu cầu. Cô đáp bằng tư cách người mà ông vừa bắt đứng đây để nhận trách nhiệm. Minh Châu quay máy sang chủ tịch. Dưới áp lực trực tiếp, Hạo Nhiên buộc phải tuyên bố sửa điều kiện. Đó là thắng lợi nhỏ đầu tiên, nhưng không trả lại giấy phép hay danh dự cho Tĩnh Nghi. Khi tiền được giải ngân, nhiều gia đình vẫn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh. Sau buổi lễ, Minh Châu chặn cô bên bậc thềm. Phóng viên hỏi có phải Tĩnh Nghi đang nói mười ba bức ảnh không theo đúng thứ tự hay không. Tĩnh Nghi đáp cô chỉ nói thứ tự cần được kiểm chứng bằng chi tiết ngoài vết nứt. Nếu Minh Châu muốn biết, hãy tìm lịch lắp và di chuyển đèn công trường, bản tin mưa từng giờ, cùng ảnh của người dân chụp từ bờ đối diện. “Vì sao cô không tự công bố?” “Vì tôi không còn dữ liệu gốc. Nếu nói kết luận trước khi có chuỗi đối chiếu, họ sẽ gọi đó là một lời bịa khác.” Minh Châu đặt câu hỏi: liệu có ai đó cố ý đẩy cô vào vai người chịu tội hay không. Tĩnh Nghi hướng mắt về những gia đình đang xếp lại hồ sơ viện phí. “Tôi tin một thành phố đang cần câu trả lời nhanh hơn mức sự thật có thể đi. Người nào kiểm soát câu trả lời đầu tiên sẽ kiểm soát cơn giận.” Tối ấy, đoạn cô nhận lỗi vì không đóng cầu bị cắt riêng và lan truyền với tiêu đề “Nữ kỹ sư đã thừa nhận”. Phần cô từ chối nhận tội sửa số liệu nằm ở cuối, ít người xem tới. Tĩnh Nghi mất thêm một lớp phòng vệ trong dư luận, nhưng quỹ hỗ trợ đã được bỏ điều kiện im lặng. Cô về căn phòng sắp phải trả, đánh dấu tấm ảnh thứ năm trên bảng. Ngoài bóng đèn, nó còn phản chiếu một biển quảng cáo được dựng cho lễ khánh thành. Biển ấy chỉ tồn tại trong hai ngày. Nếu thời gian chú thích là đúng, nó chưa thể xuất hiện. Tĩnh Nghi ghi bên cạnh: “Không công bố kết luận. Tìm chuỗi độc lập.” Rồi cô tháo tấm ảnh khỏi bảng, bỏ vào túi. Ngày mai chủ nhà lấy lại phòng. Cô chưa biết sẽ ngủ ở đâu, nhưng đã biết câu hỏi cần mang theo: ai đã cần cây cầu trông an toàn đúng vào hai ngày có sân khấu khánh thành ấy.