Cơn mưa thứ hai đến vào đêm Tĩnh Nghi chuyển đồ khỏi căn phòng thuê. Cô vừa đặt chiếc vali ở nhà nghỉ thì điện thoại nhận cảnh báo ngập từ khu chợ ven sông. Hội đồng thông báo phần cầu còn lại ổn định, người dân chỉ cần tránh hàng rào. Nhưng đoạn video một tiểu thương gửi lên cho thấy mặt nước dưới mố đông đang xoáy thành một vòng lạ, còn khe giữa đường dẫn và thân cầu đã rộng thêm. Tĩnh Nghi gọi thẳng cho Thành Vũ. Đội trưởng Hứa bắt máy sau hồi chuông thứ ba, nói đội cứu hộ chưa nhận lệnh sơ tán. Cô bảo mố cầu đang dịch chuyển, nếu nó trượt, tường chắn ven chợ có thể bị kéo theo. Thành Vũ hỏi căn cứ. Tĩnh Nghi nói từ hình ảnh và hướng dòng xoáy. Anh im lặng rồi yêu cầu cô gửi video. Năm phút sau, video bị gỡ khỏi mạng. Điện thoại Tĩnh Nghi hiện cuộc gọi của Khải Phong. Giám đốc Đường cảnh cáo cô không được phát tán báo động sai. Quyền cảnh báo kỹ thuật của cô đã bị thu hồi, mọi can thiệp sẽ bị coi là gây hoảng loạn. “Ông có thể cắt tài khoản của tôi,” Tĩnh Nghi nói, “không thể cắt chuyển động của mố cầu.” Cô mặc áo mưa, chạy tới khu chợ. Cổng chính bị khóa, bảo vệ cầm danh sách cấm có tên cô. Tĩnh Nghi đi vòng qua bến cá, lội dọc bờ kè tới một lỗ thoát nước. Phía sau hàng rào, các quầy hàng vẫn sáng đèn vì nhiều tiểu thương quay lại lấy đồ. Mưa đánh lên mái tôn khiến không ai nghe được tiếng bê tông nghiến dưới chân. Thành Vũ tới bằng xe cứu hộ không còi. Anh chưa có lệnh chính thức, chỉ mang theo sáu người. Tĩnh Nghi chỉ vệt bùn mới phun lên ở chân tường chắn. Cứ vài phút, vệt ấy nhích cao hơn. Cô yêu cầu sơ tán theo từng dãy, bắt đầu từ khu sát mố, không cho đám đông chạy cùng lúc qua nền đường yếu. Thành Vũ nhìn hàng rào bị cô trèo qua. “Nếu cô sai, tôi mất chức.” “Nếu tôi đúng mà chúng ta chờ, họ mất đường ra.” Anh quay đi, phát lệnh sơ tán nội bộ. Hai người chia nhau gõ cửa từng quầy. Có người nhận ra Tĩnh Nghi liền từ chối nghe, nói kẻ làm sập cầu lại tới dọa. Một tiểu thương còn cầm chổi đuổi cô. Tĩnh Nghi không tranh luận. Cô nhờ Thành Vũ bật loa thông báo nguy cơ ngập điện, một lý do người ta dễ chấp nhận hơn lời cảnh báo kết cấu từ cô. Khi dãy cuối cùng vừa ra khỏi chợ, một tiếng nổ khô vang dưới mưa. Mảng tường chắn dài gần sáu mét lún xuống, kéo theo ba quầy trống. Không ai bị kẹt. Thành Vũ nhìn hố bùn, rồi nhìn Tĩnh Nghi. Sự nghi ngờ trong anh chưa biến mất, nhưng lần đầu tiên nó nhường chỗ cho một câu hỏi khác: ai đã biết nguy cơ mà vẫn không cho sơ tán. Cảnh sát hiện trường xuất hiện ngay sau đó. Khải Phong đi cùng, áo mưa lần này lấm bùn ở gấu. Ông ta không hỏi vì sao tường sập, chỉ chỉ vào Tĩnh Nghi và nói cô xâm nhập khu vực niêm phong, kích động người dân. Thành Vũ bước lên xác nhận chính anh ra lệnh sơ tán. Khải Phong đáp đội trưởng cứu hộ không có quyền đưa người bị đình chỉ vào hiện trường. Tĩnh Nghi bị đưa về trạm khi trời gần sáng. Trong phòng tạm giữ, cô nghe hai nhân viên ngoài cửa đọc tin tức rằng vụ sạt tường là hậu quả của mưa, còn hành động của cô “may mắn chưa gây thương vong”. Không ai nhắc tới những quầy hàng đã được dọn trống trước khi lún. Cùng giờ đó, chủ nhà nghỉ gọi báo phòng cô đã bị lục. Người tới tự xưng thuộc tổ điều tra, mang đi chiếc vali tài liệu và máy tính cũ. Tĩnh Nghi yêu cầu xem lệnh khám nhưng điện thoại bị giữ. Cô nghĩ tới mảnh giấy có hai lỗ bấm lệch đã giấu trong lớp lót vali. Nếu họ tìm thấy, Gia Hân sẽ gặp nguy hiểm. Nếu họ không tìm thấy, nghĩa là thứ họ muốn không phải mảnh giấy. Buổi trưa, cô được phép nhận một tin nhắn trước khi điện thoại lại bị niêm phong. Số lạ chỉ viết: “Thiết bị vẫn còn. Tôi có thể chứng minh máy từng đo, nhưng họ đã tìm tới nhà. Đừng tin chỗ cũ.” Tĩnh Nghi biết đó là Vĩnh Khang. Cô gõ “Anh ở đâu?” rồi xóa. Cuối cùng cô chỉ gửi một ký hiệu mà đội đo rung từng dùng để xác nhận đã nhận lệnh. Tin nhắn không báo đã chuyển. Sau đó số điện thoại tắt hẳn. Khải Phong tới phòng hỏi cung vào buổi chiều, dù ông ta không phải điều tra viên. Ông đặt trước mặt cô ảnh căn phòng bị lục và nói thiết bị công trường là tài sản liên danh. Nếu Tĩnh Nghi đang che giấu bất cứ bản ghi nào, cô có thể bị truy tố thêm. Cô nhìn ảnh, nhận ra chiếc vali bị rạch lớp lót. Mảnh giấy hiệu chuẩn không còn ở đó. “Ông đang tìm thứ gì?” cô hỏi. Khải Phong cười. “Câu đó phải do tôi hỏi.” Ông ta đề nghị một lần cuối: ký nhận lỗi chuyên môn, giao nộp nguồn liên lạc, mọi cáo buộc xâm nhập sẽ được rút. Tĩnh Nghi giả vờ do dự, hỏi liệu quỹ hỗ trợ có tiếp tục chi không. Khải Phong nói có, miễn cô đừng biến mình thành anh hùng. Cách ông ta nhắc đến “nguồn liên lạc” cho thấy tin nhắn của Vĩnh Khang đã bị theo dõi hoặc ít nhất bị đoán ra. Tĩnh Nghi nói cần một đêm suy nghĩ. Sự nhẫn nhịn ấy làm Khải Phong hài lòng. Ông rời đi mà không biết cô đã chú ý tới bùn đỏ bám trên giày ông. Loại bùn ấy không có ở khu chợ, chỉ có tại bãi kho phía tây nơi thiết bị đo cũ được tập kết. Đêm trong phòng tạm giữ lạnh và sáng trắng. Tĩnh Nghi không ngủ. Cô sắp xếp lại mọi mất mát: thẻ ra vào, tài khoản, giấy phép, đồng nghiệp, nơi ở, tài liệu, rồi tự do. Mỗi lần Khải Phong thắng, ông ta lại để lộ thứ mình sợ. Ông sợ ảnh toàn cảnh, sợ mép biên bản, sợ cảnh báo ngắn, và giờ sợ một thiết bị mà Vĩnh Khang chưa kịp giao. Gần sáng, Thành Vũ tới ký xác nhận rằng việc sơ tán do anh quyết định, nhờ đó Tĩnh Nghi có thể được thả sau khi xem xét. Trước khi đi, anh đứng ngoài song cửa nói rất nhỏ rằng nhật ký cứu hộ của anh đã bị yêu cầu “chuẩn hóa lại” mốc mở cổng. Anh chưa giao bản sổ tay cá nhân. Tĩnh Nghi không hỏi thêm. Cô chỉ bảo anh đừng mang nó tới đây. Ngoài cửa sổ nhỏ, mưa bắt đầu nhẹ hạt. Vĩnh Khang đã mất liên lạc, mảnh giấy của Gia Hân không còn, còn hiện trường bị khóa trong tay đối phương. Nhưng lần đầu tiên, Thành Vũ đã chọn giữ lại một dấu thời gian thay vì nghe lệnh sửa nó.