Tĩnh Nghi được thả sau ba mươi sáu giờ, nhưng quyết định cấm hành nghề đã chờ sẵn ở cửa trạm. Cô không được vào công trường, tiếp xúc thiết bị hay nhận bất kỳ công việc kỹ thuật nào trong thành phố. Chiếc vali bị lục được trả lại, nhẹ hơn trước. Máy tính mất ổ cứng, mảnh mép giấy biến mất, cả hai quyển sổ trắng cũng bị lấy nhầm hoặc cố ý giữ lại. Bên kia đường, Minh Châu đứng một mình. Không có máy quay, không có buổi phát trực tiếp. Phóng viên đưa Tĩnh Nghi xem ba bức ảnh người dân chụp từ bờ tây trong những tuần trước tai nạn. Minh Châu nói sau lễ xin lỗi, cô đã tìm lịch đăng ảnh công khai như Tĩnh Nghi gợi ý. Một bức có chiếc đèn công trường mới được chuyển tới, nhưng ngày chụp lại sớm hơn tấm ảnh của hội đồng gần hai tuần. “Có thể người đăng ghi sai ngày,” Tĩnh Nghi nói. Minh Châu cau mặt. “Cô bảo tôi tìm. Tôi tìm được rồi, giờ cô lại bác.” “Tôi bảo cô tìm chuỗi độc lập, không bảo cô chọn một tấm phù hợp với điều mình muốn tin.” Câu trả lời làm Minh Châu im lặng. Tĩnh Nghi không cần một người đổi phe vì cảm giác có lỗi; cô cần một người biết kiểm tra chính bằng chứng có lợi cho họ. Hai người tới thư viện thành phố, nơi còn lưu bản tin thời tiết và báo giấy. Họ chọn một bàn khuất, trải mười ba ảnh công bố cùng ảnh của người dân. Minh Châu lấy dữ liệu mưa từng giờ. Tĩnh Nghi vẽ sơ đồ đèn tạm, cửa xả và hướng dòng chảy trên mặt cầu. Họ không bắt đầu bằng vết nứt. Họ bắt đầu bằng những thứ không biết nói dối theo ý người sắp ảnh: một cơn mưa đã rơi, một bóng đèn chỉ xuất hiện sau ngày lắp, một biển quảng cáo chỉ dựng trong hai ngày, một lớp bùn cần thời gian để khô. Tấm được ghi là sớm nhất có chân đế đèn mới. Tấm thứ tư lại thiếu chân đế ấy nhưng mang vệt bùn của cơn mưa xảy ra sau đó. Ở tấm thứ tám, vết nứt hình móc câu hướng phần mở rộng về phía dòng thoát. Trong tấm bị ghi là chụp muộn hơn, phần mở rộng ngắn lại và nằm ở phía ngược. Bê tông không tự liền rồi nứt lại theo hướng cũ. Chỉ có thứ tự quan sát bị đảo. Đến chiều, Tĩnh Nghi xếp lại mười ba ảnh thành một chuỗi mới. Khi đặt đúng theo bóng sáng, mưa và lớp bùn, những vết nứt không “đổi hướng” một cách vô lý nữa. Chúng phát triển theo tải và nước thấm có thể giải thích được. Chuỗi công bố đã lấy ảnh muộn đặt lên đầu, lấy ảnh sớm đẩy về sau, khiến báo cáo của Tĩnh Nghi trông như đã hạ cấp một hư hỏng ngày càng nặng. Minh Châu ngồi bất động trước hai hàng ảnh. Chính cô đã đưa hàng ảnh sai lên sóng cho hàng chục nghìn người xem. Cô hỏi liệu kết quả này đủ chứng minh Khải Phong làm giả không. “Không,” Tĩnh Nghi đáp. “Nó chứng minh thứ tự công bố sai và tôi không sửa ảnh để che diễn biến. Người sắp lại có thể ở bộ phận hồ sơ, hội đồng hoặc liên danh. Muốn gọi tên phải có tệp xuất và quyền truy cập.” Minh Châu đập nhẹ tay xuống bàn. Cô muốn một kết luận mạnh để sửa lỗi của mình. Tĩnh Nghi kéo tay cô khỏi ảnh. “Cô đã gây hại vì phát kết luận trước bằng chứng. Đừng sửa một sai lầm bằng cách lặp lại nó theo hướng khác.” Phóng viên cúi đầu. Một lúc sau, cô tắt điện thoại rồi thú nhận Khải Phong từng gửi riêng tập tài liệu cho cô trước buổi họp, nói rằng nếu phát sớm, cô sẽ có tin độc quyền. Cô đã không kiểm tra nguồn vì sợ đài lớn lấy mất câu chuyện. Động cơ của cô không phải thù ghét Tĩnh Nghi, mà là tham vọng được nhìn thấy. Điều đó không làm hậu quả nhẹ hơn. Hai người chụp lại toàn bộ quá trình sắp xếp, ghi nguồn từng chi tiết và gửi bản sao tới ba hộp thư khác nhau. Minh Châu chuẩn bị một bài đính chính giới hạn: chuỗi ảnh được trình chiếu không đáng tin về thứ tự, chưa đủ xác định người can thiệp. Tĩnh Nghi yêu cầu phóng viên không nhắc tới Vĩnh Khang hay cảnh báo cảm biến. Nguồn thiết bị còn nằm ngoài tầm với; nếu công khai, Khải Phong sẽ biết chính xác cần xóa gì. Cuối ngày, Thành Vũ tới thư viện bằng cửa phụ. Anh mang bản sao hồ sơ cứu hộ, không phải sổ tay cá nhân. Đội trưởng Hứa nói mình đã bị yêu cầu giải trình vì tự ý sơ tán khu chợ. Nếu tiếp tục giao tài liệu cho Tĩnh Nghi, anh có thể bị đình chỉ. “Vậy tại sao anh tới?” Minh Châu hỏi. Thành Vũ nhìn hàng ảnh đã xếp lại. “Vì tôi đã nghi cô ấy khi lệnh mở cổng ghi muộn. Tối qua họ bảo tôi đổi cả giờ gọi sơ tán. Hai lần cùng một kiểu thì không còn là nhầm lẫn.” Hồ sơ cứu hộ chứa ảnh chụp tự động từ camera gắn trên mũ. Trong nền của ba khung hình đầu, chiếc đèn công trường và biển khánh thành hiện rõ. Thời gian trên camera được đồng bộ độc lập với bộ đàm của đội. Những hình này khóa được vị trí vật thể vào sáng tai nạn, đồng thời cho thấy lối phía đông vẫn bị khóa khi tổ cứu hộ đã tới. Tĩnh Nghi không lấy bản gốc. Cô cùng Thành Vũ lập biên bản sao chép, để Minh Châu làm chứng, rồi trả thẻ nhớ cho anh. Từ giờ, mỗi bằng chứng phải có nhiều người giữ và mỗi người phải tự chọn đứng tên. Cô không muốn phản công bằng một chiếc túi bí mật có thể bị cướp lần nữa. Tối đó, Minh Châu phát bài đính chính đầu tiên. Phản ứng dữ dội đến ngay. Người từng tin cô buộc tội Tĩnh Nghi nay nói cô nhận tiền đổi giọng. Những người ủng hộ Tĩnh Nghi lại đòi cô chỉ mặt thủ phạm. Minh Châu đọc hết, không xóa bình luận, rồi ghim câu: “Tôi đã phát thông tin chưa được kiểm chứng. Tôi chịu trách nhiệm về việc đó. Kết quả mới chỉ xác nhận thứ tự ảnh không đáng tin.” Tĩnh Nghi nhìn màn hình, lần đầu thấy một người trong đám đông cũ không chỉ đổi phe mà chấp nhận đứng lại trong phần hậu quả do mình tạo ra. Gần nửa đêm, Thành Vũ nhận được thông báo tạm thu quyền chỉ huy. Anh gửi cho Tĩnh Nghi vị trí kho hồ sơ cứu hộ trước khi nộp điện thoại công vụ. Còn Minh Châu tìm được một camera giao thông nhìn ra bến hàng phía tây. Trong đoạn ghi ba hôm trước, một người giống Vĩnh Khang bước lên xe tải, theo sau là hai nhân viên liên danh. Không ai biết anh tự đi hay bị ép. Tĩnh Nghi phóng lớn khung hình. Trên tay Vĩnh Khang không có chiếc hộp thiết bị quen thuộc. Cô nhớ bùn đỏ trên giày Khải Phong và tin nhắn “đừng tin chỗ cũ”. Thiết bị có thể đã được chuyển trước khi người kỹ thuật viên rời đi. Mười ba vết nứt cuối cùng đã chịu đứng đúng hướng. Chúng gỡ được một lời buộc tội, nhưng chưa nói cây cầu gãy vì điều gì. Muốn đi tiếp, Tĩnh Nghi phải tìm người đã biến mất, một thiết bị chưa biết ở đâu và bản hiệu chuẩn mà Gia Hân vẫn chưa dám trao. Cô gấp hai hàng ảnh lại, nói với Minh Châu rằng từ giờ, mỗi phát hiện đều phải được giữ kín cho đến khi người đứng sau nó được an toàn.