Sáng hôm sau, hội đồng công bố Vĩnh Khang đã tự nguyện rời Lâm Giang và không mang theo tài sản liên danh. Khải Phong còn cho phát hình ảnh căn kho trống, khẳng định không tồn tại thiết bị đo nào nằm ngoài hệ thống chính thức. Tin nhắn duy nhất của Vĩnh Khang trở thành một lời nhắc không thể kiểm chứng. Tĩnh Nghi hiểu nếu người kỹ thuật viên đã bị đưa khỏi thành phố, mỗi giờ trôi qua đều làm khả năng tìm thấy anh nhỏ hơn. Minh Châu lần theo camera ở bến hàng. Chiếc xe tải đi vào khu kho lạnh rồi mất dấu tại đoạn đường không có camera. Thành Vũ đang bị thu quyền chỉ huy nên chỉ có thể nhờ vài thành viên cứu hộ hỏi thăm kín. Đến trưa, không ai tìm được gì. Cùng lúc đó, một thông báo phá dỡ khẩn được dán quanh cầu Lam Giang: sáu giờ sáng hôm sau, toàn bộ phần kết cấu còn lại sẽ bị hạ xuống vì nguy cơ sập tiếp. Nếu phần cầu ấy biến thành đống vụn, các bề mặt gãy, gối đỡ và dấu trượt sẽ không còn giữ được quan hệ ban đầu. Khải Phong gọi việc phá dỡ là bảo vệ dân chúng. Tĩnh Nghi không thể phản đối an toàn, nhưng cô biết một hiện trường nguy hiểm vẫn có thể được gia cố và lấy mẫu trước khi hạ. Lệnh mới không cho bất kỳ đơn vị độc lập nào vào quan sát. Chiều muộn, Gia Hân gọi từ một buồng điện thoại công cộng. Giọng cô run, yêu cầu gặp ở nhà nguyện bỏ không cạnh bệnh viện. Tĩnh Nghi tới cùng Minh Châu nhưng để phóng viên đứng ngoài. Gia Hân ngồi ở hàng ghế cuối, ôm một túi hồ sơ dưới áo khoác. Cô kiểm định viên nói em trai mình vừa bị chuyển khỏi tổ thi công rồi đe dọa sa thải nếu cô không ký thêm bản xác nhận. Gia Hân đã hiểu im lặng không còn bảo vệ được người nhà; nó chỉ cho Khải Phong thêm quyền dùng người nhà để buộc cô tiếp tục im lặng. Cô mở túi. Bên trong là bản hiệu chuẩn gốc có bốn trang, mép giấy cùng màu và hai lỗ bấm lệch. Tem giáp lai chạy liền qua trang cuối. Trong bản này, chữ ký của Tĩnh Nghi chỉ xác nhận thiết bị đã được kiểm tra, không hề xác nhận kết cấu an toàn. Bản công bố đã lấy ba trang đầu của hồ sơ thật ghép với một trang kết luận khác, rồi dùng bản quét làm mờ đường tem. Gia Hân thừa nhận cô giữ bản gốc vì ngày giao hồ sơ, Khải Phong yêu cầu thu hồi mọi bản giấy. Cô đã giấu một bộ trong ngăn tài liệu hỏng, nhưng không dám đưa ra. Mảnh mép giấy luồn dưới cửa chính là do cô gửi. Sau khi phòng Tĩnh Nghi bị lục, Gia Hân sợ đến mức định đốt cả hồ sơ. “Tại sao cô không đốt?” Tĩnh Nghi hỏi. Gia Hân nhìn về phía bệnh viện bên kia đường. “Vì tôi thấy những người bị thương. Và vì nếu tôi đốt, từ đó về sau mọi chữ ký của tôi đều chỉ còn giá trị bằng nỗi sợ.” Hai người lập tức chụp từng trang, quay liền mạch tem và lỗ bấm, rồi niêm phong bản gốc vào túi có chữ ký của ba người. Tĩnh Nghi không ôm hồ sơ đi một mình. Gia Hân giữ bản gốc, Minh Châu giữ một bản sao, còn một bản được gửi tới đại diện gia đình nạn nhân. Từ giây phút ấy, Khải Phong không thể xóa chứng cứ chỉ bằng cách lục một căn phòng. Đêm xuống, Thành Vũ gửi tin có một người trông bến nhớ Vĩnh Khang từng sửa cân hàng ở kho số mười ba. Tĩnh Nghi và Minh Châu tới đó. Kho đã khóa, nhưng phía sau có lối dẫn ra cầu tàu. Họ tìm thấy Vĩnh Khang trong cabin một chiếc sà lan chưa rời bến. Anh không bị trói, nhưng hộ chiếu và điện thoại bị giữ. Hai nhân viên liên danh bảo anh chờ xe đưa sang thành phố khác nhận việc, đồng thời cảnh cáo nếu quay lại sẽ bị quy trách nhiệm làm hỏng cảm biến. Vĩnh Khang không đi theo Tĩnh Nghi ngay. Anh sợ mình vừa bước ra sẽ bị bắt vì lấy tài sản công ty. Tĩnh Nghi hỏi thiết bị ở đâu. Anh chỉ vào một hộp dụng cụ gỉ sét dưới gầm ghế. Bên trong là bộ ghi rung cầm tay đã tháo nhãn. Đây không phải thiết bị của hệ thống cầu; Vĩnh Khang mua bằng tiền riêng để đối chiếu khi tín hiệu chính chập chờn. Nó đã ghi lại chuỗi rung trong mười ba phút cuối trước khi mất kết nối. Tĩnh Nghi không bật máy tại chỗ. Cô yêu cầu Minh Châu quay tình trạng niêm phong, số máy và lời xác nhận sở hữu của Vĩnh Khang. Sau đó họ sao dữ liệu thành ba bản bằng máy tính ngoại tuyến của người trông bến. Chuỗi rung cho thấy một đợt dao động bất thường tăng dần trước khi cầu gãy. Nó chưa tự nói nguyên nhân, nhưng chứng minh cảnh báo đã tồn tại và thời gian mất tín hiệu không phải lỗi ngẫu nhiên sau tai nạn. Vĩnh Khang kể đã báo cảnh báo lên hệ thống. Vài phút sau, tài khoản anh bị khóa. Khải Phong gọi yêu cầu giao thiết bị cầm tay, nói dữ liệu không được hiệu chuẩn nên vô giá trị. Vĩnh Khang giấu nó rồi xin nghỉ. Khi cầu sập, hai người của liên danh tới nhà, ép anh rời thành phố để “tránh bị quy tội”. Tĩnh Nghi hỏi ai biết về lệnh mở cầu. Vĩnh Khang chỉ biết trong đêm thử tải có nhiều cuộc gọi từ cấp hội đồng; anh không nghe nội dung. Tĩnh Nghi dừng câu hỏi ở đó. Bản hiệu chuẩn và thiết bị đã đủ cho bước tiếp theo. Cô không kéo nhân chứng qua một kết luận họ chưa trực tiếp biết. Gần ba giờ sáng, cả nhóm trở lại bờ sông. Đèn máy phá dỡ đã sáng. Những xe cẩu xếp hàng sau rào chắn, sớm hơn kế hoạch ba tiếng. Khải Phong đứng trong khu chỉ huy, ký giấy bàn giao. Hạo Nhiên xuất hiện trên màn hình bản tin, tuyên bố phá dỡ là quyết định không thể trì hoãn vì an toàn công cộng. Tĩnh Nghi gọi đơn vị điều tra, yêu cầu tạm dừng để lấy mẫu. Người trực nói dữ liệu của kỹ thuật viên đã nghỉ và giấy tờ do người bị đình chỉ cung cấp chưa đủ thẩm quyền. Cô gọi tiếp cho hội đồng, không ai bắt máy. Minh Châu đề nghị phát trực tiếp ngay toàn bộ chứng cứ. Tĩnh Nghi nhìn những cánh tay máy đang nâng lên. Nếu phát hết, họ có thể buộc Khải Phong lùi một bước. Nhưng cũng có thể khiến ông ta ra lệnh đập nhanh hơn, trước khi bất kỳ ai hiểu phải bảo vệ điểm nào. Dữ liệu cần được gắn với vật lý còn nằm trên cầu. Cô mở sơ đồ, đánh dấu mười ba vị trí nứt tương ứng với chuỗi ảnh đã sắp đúng. “Chúng ta không xin họ tin nữa,” cô nói. “Chúng ta buộc công việc phải dừng bằng chính quy tắc an toàn của họ.” Sáu giờ còn chưa tới, nhưng gầu máy đầu tiên đã chạm vào lan can cầu. Vĩnh Khang ôm hộp thiết bị, Gia Hân giữ túi hồ sơ, Minh Châu mở máy quay, còn Thành Vũ tập hợp những thành viên cứu hộ chưa bị điều đi. Tĩnh Nghi bước về phía hàng rào. Sau nhiều ngày giả vờ hợp tác để giữ người và bằng chứng, cô không còn gì để chờ nữa. Hiện trường đang bị xóa ngay trước mắt, và lần này cô phải đứng chắn nó bằng một kế hoạch ai cũng có thể nhìn thấy.