Gầu máy vừa ép xuống lan can thì Tĩnh Nghi thổi ba hồi còi khẩn cấp. Thành Vũ và sáu thành viên cứu hộ đồng loạt kéo dải băng đỏ ngang đường công vụ. Khải Phong quát bảo vệ đưa họ ra ngoài. Tĩnh Nghi không tranh quyền sở hữu hiện trường. Cô chỉ vào cần cẩu đang đứng trên nền đường dẫn đã ngậm nước. “Nếu tiếp tục đập khi chưa xác định đường truyền lực, phần mố còn lại có thể trượt về khu chợ. Ai ký xác nhận an toàn cho máy đứng ở đó?” Người điều khiển tắt động cơ. Không một công nhân nào muốn đặt tên mình dưới rủi ro vừa được nói công khai. Khải Phong đưa lệnh phá dỡ ra, nhưng lệnh chỉ cho phép làm việc sau khi đội kỹ thuật đánh dấu vùng nguy hiểm. Trên bản đánh dấu của liên danh, mười ba vị trí nứt không hề xuất hiện. Minh Châu bắt đầu phát trực tiếp. Cô không gọi Tĩnh Nghi vô tội, cũng không buộc tội ai. Cô quay rõ lệnh phá dỡ, vị trí máy và yêu cầu xác nhận của công nhân. Người dân khu chợ nghe tin kéo tới. Tĩnh Nghi chọn mười ba tiểu thương từng quen mặt cầu, phát cho họ áo phản quang và phấn màu. Họ không bước vào vùng cấm; đứng ngoài hàng rào, họ đối chiếu ảnh toàn cảnh rồi chỉ vị trí cho đội cứu hộ đánh dấu bên trong. Khải Phong ra lệnh bắt Tĩnh Nghi vì cản trở cứu hộ. Thành Vũ giơ sổ công tác, tuyên bố chính đội cứu hộ đang lập hành lang an toàn sau biến động mố cầu đêm trước. Nếu Khải Phong muốn tiếp tục, ông ta phải ký rằng không còn nguy cơ thứ cấp. Lần đầu tiên, giám đốc Đường không tìm được người ký thay. Mười ba dấu phấn hiện dần trên bê tông. Khi dấu thứ chín được khoanh, Tĩnh Nghi yêu cầu lấy tấm chắn quanh gối cầu. Một khe hở lộ ra, bên trong có lớp cao su rạn vụn và một mã lô bị mài. Vĩnh Khang đối chiếu ảnh lúc lắp đặt; mã ấy không trùng lô đã qua thử tải trong hồ sơ. Gia Hân dùng kính cầm tay nhận ra lớp ép ghép đặc trưng của vật liệu tái chế. Khải Phong nói họ đang suy diễn từ một chi tiết bẩn. Tĩnh Nghi không kết luận bằng mắt. Cô yêu cầu cắt ba mẫu tại chỗ, niêm phong trước máy quay, giao lần lượt cho đại diện nạn nhân, phòng thí nghiệm và hội đồng. Khi tấm gối thứ hai mở ra, dưới lớp sơn mới còn nguyên phiếu kho mang ngày thay thế sau lần nghiệm thu vật liệu. Vĩnh Khang nối bộ ghi cầm tay với màn hình. Chuỗi mười ba phút cuối cho thấy dao động tăng đúng tại cụm gối ấy, rồi cảnh báo gửi đi trước khi kênh dữ liệu chính im bặt. Một kỹ thuật viên hệ thống được Khải Phong gọi tới định bác bỏ thiết bị độc lập, nhưng Minh Châu hỏi liệu hệ thống chính có lưu lịch xóa cảnh báo không. Anh ta tránh trả lời. Tĩnh Nghi yêu cầu niêm phong máy chủ trước công chúng. Bảo vệ mở tủ điều khiển. Nhật ký hiển thị một lệnh xóa thủ công bằng tài khoản quản trị của liên danh. Giờ xóa nằm sau cảnh báo bốn phút và trước lúc cầu sập chín phút. Khải Phong giật dây nguồn, nhưng bản sao màn hình đã được truyền tới ba nơi. Ông ta đổi giọng, nói một cấp dưới có thể tự thay vật liệu và xóa cảnh báo để che lỗi. Tĩnh Nghi chỉ vào phiếu kho. Dòng phê duyệt mang mã của văn phòng giám đốc. Cô vẫn không tuyên bố xong vụ án; cô yêu cầu bảo toàn toàn bộ chứng từ mua hàng và quyền truy cập. Máy phá dỡ phải lùi khỏi nền yếu. Lệnh sáu giờ bị đình lại không phải nhờ một quan chức xuất hiện, mà vì từng công nhân từ chối làm dưới một chữ ký an toàn trống. Những tiểu thương từng chửi Tĩnh Nghi đứng bên mười ba dấu phấn, không ai reo mừng. Họ nhìn lớp vật liệu vỡ trong túi niêm phong và hiểu cây cầu đã được mở cho họ bước lên trong khi một cảnh báo bị xóa. Tĩnh Nghi cũng không thấy chiến thắng. Hiện trường được giữ, nhưng Khải Phong đã bắt đầu đổ lỗi cho cấp dưới, còn Hạo Nhiên ra thông cáo rằng hội đồng không biết việc thay lô vật liệu. Để sự thật không dừng ở một giám đốc thi công, họ cần dựng lại toàn bộ buổi nghiệm thu và giờ mở cầu. Tĩnh Nghi nhìn máy quay của Minh Châu, yêu cầu tổ chức phiên công khai ngay tại nhà kho bên sông, nơi mọi bằng chứng có thể được đặt cạnh nhau thay vì giấu trong một báo cáo khác.