Phiên nghiệm thu khẩn diễn ra vào chiều cùng ngày. Cây cầu không còn nguyên để nghiệm thu, nên Tĩnh Nghi dựng một đường thời gian dài giữa nhà kho. Mỗi bằng chứng được đặt ở một trạm: ảnh hiện trường, bản hiệu chuẩn, dữ liệu rung, mẫu gối cầu và hồ sơ cứu hộ. Cô không đứng trên sân khấu. Cô đi dọc đường dây trắng, để từng người tự đặt phần của mình vào đúng giờ. Minh Châu nói trước. Phóng viên thừa nhận đã nhận tập ảnh từ Khải Phong và phát buộc tội khi chưa kiểm tra tệp gốc. Cô chiếu lại bản tin sai, sau đó công bố chuỗi ảnh đã sắp đúng theo mưa, bóng đèn và dòng nước. Mười ba vết nứt không đổi hướng; thời gian dưới ảnh đã bị đảo để biến báo cáo thận trọng thành hành vi che giấu. Gia Hân đặt bản hiệu chuẩn gốc cạnh bản công bố. Cô chỉ tem giáp lai và dấu bấm, nhận mình đã im lặng vì sợ em trai mất việc. Khi Khải Phong hỏi có ai ép cô ký không, Gia Hân đáp chính nỗi sợ không xóa được sự khác nhau giữa hai tờ giấy. Cô xin chịu rà soát nghề nghiệp, nhưng không cho phép ông ta dùng chữ ký của cô lần nữa. Vĩnh Khang tiếp nối bằng thiết bị đo. Anh xác nhận nguồn gốc, cách hiệu chuẩn và lý do giữ bản ghi. Dữ liệu mười ba phút được đối chiếu với camera cứu hộ và đồng hồ trạm mưa. Ba nguồn độc lập khớp đến từng phút. Cảnh báo có thật, đã đến trước tai nạn và bị xóa bằng quyền quản trị liên danh. Thành Vũ đặt sổ tay cá nhân lên bàn. Anh thừa nhận từng nghi Tĩnh Nghi vì giờ mở cổng trong hệ thống bị ghi muộn. Nhưng ghi chép tại chỗ và camera mũ cho thấy yêu cầu cứu hộ đã đến sớm hơn mười ba phút. Anh cũng nhận mình từng giữ im lặng khi bị yêu cầu “chuẩn hóa” giờ, vì sợ cả đội mất quyền hoạt động. Sự im lặng ấy không làm cầu sập, nhưng đã giúp một dòng thời gian giả đứng vững thêm ba ngày. Khải Phong bắt đầu mất bình tĩnh. Ông nói mọi sai phạm đều do trưởng kho và quản trị hệ thống tự làm. Tĩnh Nghi mở phiếu thay lô vật liệu, hóa đơn và lịch xe. Mã phê duyệt của văn phòng giám đốc xuất hiện trên cả ba. Khoản chênh lệch được chuyển vào một quỹ tư vấn do người thân tín của Khải Phong quản lý. “Ông thay lô gối cầu đã thử tải bằng lô tái chế,” Tĩnh Nghi nói. “Khi dao động xuất hiện, tài khoản của liên danh xóa cảnh báo. Sau tai nạn, văn phòng ông cung cấp chuỗi ảnh đảo thời gian và trang kết luận ghép.” Khải Phong đập bàn, cáo buộc cô tổ chức một màn trả thù. Tĩnh Nghi không đáp bằng lời sỉ nhục. Cô mời người kỹ sư hồ sơ từng làm chứng bước lên. Anh ta run rẩy thừa nhận đã xuất tập ảnh theo thư mục do trợ lý Khải Phong gửi. Đổi lại, anh được hứa chức trưởng nhóm. Lời hứa chưa kịp thực hiện, còn tên anh đã nằm trên nhật ký xuất tệp. Mỗi người từng hùa theo phải nhìn phần mình trong đường thời gian. Cán bộ truyền thông thừa nhận đã gắn động cơ cá nhân cho Tĩnh Nghi để bảo vệ cơ hội thăng chức. Đại diện khu chợ nói bà tin nhầm vì nỗi đau của gia đình, rồi quay sang xin lỗi Tĩnh Nghi trước máy quay. Tĩnh Nghi nhận lời xin lỗi nhưng nói bà không có nghĩa vụ phải hiểu kỹ thuật; nghĩa vụ cung cấp bằng chứng trung thực thuộc về những người có quyền lực. Hạo Nhiên ngồi cuối bàn, liên tục nhấn mạnh đây là sai phạm của nhà thầu. Chủ tịch Lục tuyên bố hội đồng cũng là nạn nhân của báo cáo giả. Tĩnh Nghi chưa đối đầu ngay. Cô yêu cầu ông giải thích vì sao tờ lệnh kiểm tra mang chữ ký cô được phát hành trước khi bản hiệu chuẩn hoàn tất. Hạo Nhiên nói quy trình hành chính có thể chồng chéo. Phiên họp chưa đủ để lộ toàn bộ vai trò của ông. Khải Phong đã bị buộc rời khỏi hiện trường và toàn bộ tài khoản liên danh bị niêm phong, nhưng một khoảng trống vẫn nằm giữa đêm thử tải và sáng mở cầu. Ai đó đã ép lịch, rồi sau tai nạn dùng quyền hội đồng để tước tài khoản của Tĩnh Nghi nhanh hơn mọi thủ tục. Thành Vũ mở trang cuối sổ tay. Anh nói còn một bản ghi âm bộ đàm do trung tâm cứu hộ tự động lưu, nhưng trước đây không ai cho phép trích xuất. Giờ máy chủ đã niêm phong, anh yêu cầu phát nguyên đoạn, không cắt. Hạo Nhiên lập tức nói nội dung điều phối thuộc bí mật nội bộ. Câu phản đối khiến cả nhà kho quay nhìn ông. Tĩnh Nghi hỏi nếu hội đồng chỉ là nạn nhân, tại sao chủ tịch sợ một bản ghi về giờ mở cầu. Hạo Nhiên không trả lời, tuyên bố phiên nghiệm thu đã vượt phạm vi và đứng dậy bỏ đi. Tĩnh Nghi không giữ ông lại. Cô yêu cầu thư ký ghi rõ việc chủ tọa rời phiên trước khi bản ghi được phát. Sau đó cô quay về phía những gia đình nạn nhân. “Hôm nay đủ để chứng minh tôi không sửa chuỗi ảnh, đủ để giữ hiện trường và xác định vật liệu bị thay. Nhưng nếu dừng ở đây, chúng ta sẽ để người có quyền ký lệnh tiếp tục núp sau người trực tiếp thi công.” Đường thời gian vẫn còn một đoạn trống dài mười ba phút. Khải Phong đã mất quyền kiểm soát câu chuyện, nhưng Hạo Nhiên vẫn giữ chiếc ghế cho phép ông gọi sai phạm có hệ thống là lỗi cá nhân. Tĩnh Nghi yêu cầu mở máy chủ điều phối trước một tổ giám sát có đại diện nạn nhân. Lần phản công cuối cùng không cần thêm giả thuyết. Nó cần giọng nói của người đã ra lệnh vang lên đúng thời điểm mà họ cố xóa.